Vân Ngọc chống người phía trên cô, đôi mắt xanh lục thâm trầm, đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh của cô mang theo những cơn run rẩy nhỏ nhặt.Bạch Chỉ đột nhiên nới lỏng răng đang cắn chặt môi dưới.Ngoài cửa sổ lại có một luồng gió thổi tới, mang theo hương vị mằn mặn của biển vào giữa những ngón tay đang đan chặt của họ.Cảm giác này thật mới lạ.Có chút dễ chịu.Bạch Chỉ khó nhịn...