Chương 348: Giống đực như bảo thạch

"Đi thôi, đến nhà A Chỉ nào!"

Nicole gọi ba ấu tể, đi về phía nhà Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ đang định ra ngoài đi dạo, vừa đẩy cửa phòng ra đã thấy Nicole dẫn theo ba nhóc tì "hoa hòe hoa sói" đi tới.

Nổi bật nhất là sư tử nhỏ, vòng hoa vàng trên cổ khiến nó trông như một bông hoa hướng dương di động, bông hồng bên tai còn đang đung đưa.

Bên cạnh là hai ấu tể có ngoại hình giống hệt nhau, biểu cảm trên mặt cũng y đúc.

Khóe miệng gượng cười, đúng là những kẻ đáng thương bị ép phải làm việc.

Bạch Chỉ không nhịn được bật cười thành tiếng: "Nicole, cô biến ba đứa nhỏ thành vườn hoa di động đấy à?"

Nicole hất cằm: "Đẹp chứ hả. Đúng rồi A Chỉ, tôi có mang bánh thịt mới nướng, lát nữa chúng ta cùng ăn."

Bánh thịt được đặt trong giỏ tre, do thú phu của Nicole xách.

Bạch Chỉ mỉm cười nghiêng người mời họ vào nhà: "Mau vào đi, tôi ép nước trái cây cho mọi người uống."

Hôm nay là Vân Ngọc, Vu Dịch và Thiên Ngộ Bạch ở nhà.

Nicole dẫn theo ba ấu tể vừa cùng Bạch Chỉ bước vào nhà.

Cam Dung vừa ngẩng đầu lên, mắt lập tức trợn tròn, ngước nhìn Vu Dịch, cái dáng vẻ đó khiến gáy cậu sắp song song với mặt đất luôn rồi.

Cậu thốt lên kinh ngạc: "Oa, chú cao quá, vạm vỡ quá đi!"

Bông hoa hồng trên tóc theo động tác ngửa đầu mà "pụp" một cái rơi xuống đất.

Ấu tể đực vốn luôn sùng bái những giống đực trưởng thành mạnh mẽ, khí thế trên người Vu Dịch khiến Cam Dung đầy vẻ ngưỡng mộ.

Cha của cậu vội vàng từ phía sau đỡ lấy thân hình nhỏ bé sắp ngã ngửa của cậu, giọng điệu có chút kỳ quặc: "Cha con cũng cao mà, sao chẳng bao giờ thấy con nhìn cha với ánh mắt sùng bái thế này."

Cam Dung vội vàng nhặt bông hoa lên, cẩn thận kiểm tra vài cái, thấy không bị dập nát mới cài lại lên tóc.

Cậu vỗ vỗ vào bắp chân của cha mình, nghiêm túc nói: "Cha không vạm vỡ bằng chú ấy."

Cha của Cam Dung cũng là tộc Nhân Ngư, thân hình mảnh khảnh thiên về tinh gọn, quả thực không phải là dáng vẻ mà Cam Dung mơ ước trở thành.

Bạch Chỉ đứng một bên, nhìn Vu Dịch đang bị đám ấu tể vây quanh với vẻ mặt sùng bái.

Trước đây đám ấu tể đa số đều đi vòng qua Vu Dịch mà tránh.

Giữa đôi lông mày sắc sảo của Vu Dịch thoáng qua một tia phiền muộn cực kỳ nhỏ.

Bạch Chỉ thấy vậy, đưa tay kéo đám ấu tể đang líu lo vây quanh Vu Dịch đi, cười nói: "Nhà cô có nước trái cây thơm ngọt, các cháu có muốn uống không?"

Cam Dung nghe vậy, lập tức bị đồ ăn thu hút đi mất.

Bạch Chỉ quay đầu nhìn Vu Dịch, chỉ thấy anh nghiêng người, thở phào một hơi dài.

Sau khi rót cho mỗi ấu tể một ly nước trái cây, Vân Ngọc ôm một tấm vải da thú màu xanh nhạt từ trong phòng đi ra.

Tấm vải da thú này được làm từ lớp lông của con Thanh Văn Thú săn được mấy hôm trước, bề mặt sờ vào mịn màng mềm mại, mép vải còn có một vòng lông như tua rua.

Vân Ngọc cười nói với Bạch Chỉ: "Chẳng phải trước đây A Chỉ muốn tổ chức một buổi trà chiều bãi biển sao, chọn ngày không bằng gặp ngày. Mọi người cứ đợi trong nhà một lát, anh ra bãi biển bên kia bày biện chút."

Nói xong, anh lại gật đầu với Nicole và đám ấu tể, rồi quay người đi về phía bãi biển không xa.

Trên bãi biển có một cây dừa già, cành lá xum xuê, vừa khéo có thể che bớt ánh nắng buổi chiều.

Bạch Chỉ và Nicole tò mò đứng bên cửa nhìn theo.

Vân Ngọc trải tấm vải da thú phẳng phiu trên bãi cát, dùng vài hòn đá nhẵn nhụi đè lên bốn góc để tránh bị gió thổi bay.

Tiếp đó, anh lấy vài bó hoa dại hái lúc sáng từ trong giỏ tre ra, buộc lên thân cây dừa, lại bày một vòng xung quanh mép tấm vải da thú.

Tấm vải da thú đơn giản bỗng chốc trở nên tinh tế hẳn lên.

"Cũng biết bày biện đấy chứ." Nicole dùng vai huých huých Bạch Chỉ, hạ thấp giọng trêu chọc, "Đây là đệ nhất thú phu của cô à? Quả nhiên đủ chu đáo."

Sống lưng Bạch Chỉ vô thức thẳng lên, ý cười trong mắt không thể giấu nổi: "Anh ấy lúc nào cũng tỉ mỉ như vậy."

"Anh tuấn, chu đáo, lại còn lãng mạn thế này, đúng là đệ nhất thú phu như bảo thạch vậy."

Vân Ngọc đã cùng cô đi từ bàn tay trắng đến bây giờ, cô không muốn dùng từ "người chồng tào khang" để gọi anh.

Gió đã đưa lời nói của Bạch Chỉ đến tai Vân Ngọc.

Khi đang bày biện tiệc trà chiều, tuy không nhìn về phía Bạch Chỉ nhưng anh vẫn luôn để tâm đến cô.

Nghe thấy cô dùng từ bảo thạch để ví von mình, trái tim Vân Ngọc như được ngâm trong làn nước biển ấm áp.

Anh bày những lát trái cây đã cắt sẵn lên trên lớp lót bằng lá cây, trông rất ngon miệng.

Lại mang đến một ống tre, bên trong đựng mứt trái cây mà Bạch Chỉ làm vài ngày trước.

Thiên Ngộ Bạch bưng nước trái cây vừa pha xong tới.

Ly được làm từ gáo dừa, tỏa ra hương thơm tự nhiên.

Đôi môi mỏng của Thiên Ngộ Bạch khẽ mở, thốt ra mấy chữ: "Như bảo thạch cơ à."

Vân Ngọc thẳng thừng nói: "Cậu ghen rồi."

Thiên Ngộ Bạch quay người bỏ đi.

"Được rồi, qua ngồi đi thôi."

Vân Ngọc đặt từng món đồ lên tấm vải da thú, đưa tay về phía Bạch Chỉ và mọi người.

Ba ấu tể từ lâu đã không đợi được nữa, hớn hở chạy về phía tấm vải da thú, chúng vốn thích những thứ đẹp đẽ.

Vân Ngọc đi đến trước mặt Bạch Chỉ, khẽ nghiêng đầu, móc lấy ngón tay cô.

Thế nào? Anh làm tốt chứ?

Bạch Chỉ đứng trên bậc thềm, nhìn thẳng vào mắt anh, hai tay nâng lấy mặt anh, chân thành khen ngợi: "Thật tuyệt vời."

Khóe miệng Vân Ngọc nhếch lên, ý cười trong mắt càng đậm hơn.

Nicole là người bạn mới quen của Bạch Chỉ ở Nam Vực, lần đầu tiên đến nhà làm khách, phải tiếp đãi chu đáo để giữ thể diện cho thư chủ.

Vẻ mặt Vân Ngọc vẫn còn giữ nét dè dặt: "Đều là việc mà đệ nhất thú phu như anh nên làm."

Bạch Chỉ còn lạ gì anh nữa? Chắc hẳn trong lòng đang vui đến mức đuôi rắn sắp quấn thành hoa rồi.

Vân Ngọc mổ nhẹ một cái lên môi cô.

"Đi chơi đi."

Bạch Chỉ và Nicole ngồi trên tấm đệm, hướng mặt ra biển, xung quanh là ba đứa nhỏ đáng yêu.

Ba đứa trẻ không hề ồn ào, ngoan ngoãn chơi cát ở một bên, chơi một lát lại chạy lại uống chút nước trái cây.

"Mấy ngày nay dị thú xung quanh bộ lạc đã tản đi bớt, mọi người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều."

Bạch Chỉ cầm một ly nước trái cây đưa cho Nicole.

Nicole mỉm cười nhận lấy ly trà, nhấp một ngụm: "Nước trái cây này vị ngon thật."

"Ước chừng vài ngày nữa là mọi thứ sẽ trở lại bình thường thôi, mùa sinh dị thú dễ bạo động là chuyện thường tình."

Bạch Chỉ ăn một miếng bánh thịt mà Nicole mang tới.

Nicole hỏi: "Vị thế nào, đây là do đệ nhất thú phu của tôi làm đấy."

Bạch Chỉ gật đầu: "Ngon lắm, bên trong có những hạt giòn giòn, làm bằng gì vậy?"

Nicole nhướn mày, hơi lộ vẻ tự hào: "Là một loại rau dại tôi tìm thấy ở một vùng nước, thanh mát và giòn rụm."

Cô vẫy tay bảo thú phu của mình đưa rau dại tới.

Bạch Chỉ nhìn kỹ.

Là ngó sen.

"Cô tìm thấy ở vùng nước nào vậy?"

Nicole nói qua về vị trí đại khái.

"Ngày mai tôi cũng định ra ngoài bộ lạc, tôi dẫn cô qua đó, cũng không xa đâu, ngay quanh bộ lạc thôi."

Bạch Chỉ lại ăn thêm một miếng bánh thịt.

"Được thôi, chúng ta cùng đi."

Dị thú quanh bộ lạc Nhân Ngư đã giảm đi nhiều, mấy ngày nay lác đác có thú nhân ra ngoài bộ lạc hái lượm.

Hai người vừa thổi gió biển vừa trò chuyện cả buổi chiều, Bạch Chỉ hỏi thăm một chút về kinh nghiệm nuôi dạy ấu tể.

Nicole dẫn theo ba nhóc tì ăn đến bụng tròn căng đi về nhà.

Trên đường đi, Cam Dung nằm bò trên cổ cha mình nói: "Mẹ ơi, sau này chúng ta còn có thể đến nhà thánh thư Bạch Chỉ chơi không? Nước trái cây nhà cô ấy ngon quá."

Nicole búng nhẹ vào trán cậu bé: "Có thể chứ, qua một thời gian nữa các con còn có thể dẫn theo em nhân ngư nhỏ cùng chơi nữa."

Gió đêm thổi nhẹ một góc rèm cửa, ánh trăng nhân cơ hội lẻn vào trong phòng, hai bóng người trên giường trở mình trong màn đêm mờ ảo.

BÌNH LUẬN