Giọng đối phương trầm thấp.
Bối Thiến nghe tiếng, nhận ra người đang ôm mình là ai, khóe môi mím thành một đường thẳng.
Người đang ôm Bối Thiến là Mộc Xuyên.
Mộc Xuyên vốn tưởng Bối Thiến sẽ vùng vẫy.
Không ngờ, cô lại đứng im bất động trong lòng anh.
Hồi lâu sau, cô mới cất giọng nghẹn ngào hỏi một câu, "Sao anh lại tới đây?"
Mộc Xuyên cúi đầu, đôi môi mỏng hôn lên tóc Bối Thiến, "Đòi nợ."
Bối Thiến, "..."
Mộc Xuyên lại nói, "Tiêu của tôi nhiều tiền như vậy, gọi điện không nghe, nhắn tin không trả lời, Bối Thiến, có phải em muốn quỵt nợ không."
Bối Thiến, "Tôi không có."
Mộc Xuyên cười khẽ, "Tôi không tin."
Bối Thiến, "..."
Hai người ôm nhau đứng một lát, Mộc Xuyên cởi áo khoác đắp lên người Bối Thiến, ôm vai cô lên xe.
Mộc Xuyên không hỏi trên lầu đã xảy ra chuyện gì.
Bối Thiến cũng không hỏi tại sao Mộc Xuyên lại tới đây.
<...Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 30.000 linh thạch
Đề xuất Ngược Tâm: Ta Đã Thành Thân Với Kẻ Từng Làm Tổn Thương Mình