Muốn biết?
Ngọt ngào?
Mới nghe qua thì cứ tưởng là khiêm tốn học hỏi, không ngại hỏi kẻ dưới, nhưng đi sâu vào trong thì lại thấy đầy rẫy sự mờ ám.
Biểu cảm trên mặt Tô Mạt thay đổi liên tục, cuối cùng biến thành vẻ giễu cợt đậm nét.
"Tần Sâm."
Giọng Tần Sâm trầm thấp: "Ừ."
Tô Mạt khẽ cười, người rướn về phía trước, vòng eo thon gọn không đầy một vòng tay ôm đung đưa trước mắt anh, đi kèm với đó là khuôn ngực đầy đặn quyến rũ.
Cảnh tượng như vậy, không thể không nói là vô cùng mê hoặc.
Thấy ánh mắt Tần Sâm ngày càng tối sầm lại, Tô Mạt đột nhiên rút lui, chân trần nhảy xuống đất, sau khi cách anh nửa mét thì cười lạnh lên tiếng: "Anh nghĩ tôi sẽ có hứng thú với chút bí mật riêng tư đó của anh sao?"
Chuyện hào môn thì nhiều vô kể.
Ruột thịt, không ruột thịt, trong hôn nhân, ngoài hôn nhân.
Nói thật, cô chẳng có chút hứng thú nào cả.
Chẳng qua là do tình thế đưa đẩy, vừa vặn tiến triển đến bước này, anh nói thì cô nghe, anh không nói thì cô cũng chẳng nhất thiết phải nghe cho bằng được.
Tô Mạt nói xong, quay người đi về phía phòng ngủ.
Nhìn bóng lưng cô, giọng Tần Sâm trầm trầm cất lên: "Bố tôi là bác cả của Tưởng Thương, năm xưa vì muốn ở bên mẹ tôi mà đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Tưởng."
Nghe vậy, bước chân Tô Mạt khựng lại, quay đầu nhìn.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tần Sâm đưa tay lấy bao thuốc vứt trên bàn trà, rút một điếu châm lửa ngậm trong miệng, vẻ mặt thờ ơ nói: "Tôi mới quay về nhà họ Tưởng hai năm trước, cho nên bất kể là đối với Tưởng Thương, hay là những người khác trong nhà họ Tưởng, tôi đều không thân, thậm chí chưa từng gặp mặt."
Tô Mạt từng nghĩ qua hàng ngàn loại quan hệ giữa Tần Sâm và nhà họ Tưởng, nhưng duy nhất chưa từng nghĩ đến loại này.
Có một khoảnh khắc, Tô Mạt cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó đâm nhẹ một cái.
Tần Sâm dứt lời, lấy điếu thuốc ra khỏi khóe miệng gạt tàn: "Cô còn muốn biết gì nữa không?"
Tô Mạt: "Hết rồi."
Biết thêm nữa là vượt quá giới hạn rồi.
Tô Mạt xưa nay luôn có một cái cân đo lường các mối quan hệ trong lòng, quan hệ thế nào thì nói lời thế ấy, thảo luận bí mật thế nào.
Rõ ràng, với mối quan hệ giữa cô và Tần Sâm, không thích hợp để trò chuyện về những chủ đề quá thân mật.
Vì khúc mắc này, ngọn lửa kiêu ngạo trên người Tô Mạt tan biến không ít.
Có lẽ cùng là "con tốt bị bỏ rơi", nên trong chuyện tình cảm ít nhiều cũng có chút đồng cảm.
Buổi tối, Tô Mạt và Tần Sâm ăn món Trung ở sảnh khách sạn.
Sau bữa ăn Tô Mạt đi thanh toán, lúc đi thang máy lên lầu, cô làm như vô tình hỏi Tần Sâm một câu: "Nhà họ Tưởng gia thế hiển hách như vậy, không cho anh chút tiền nào sao?"
Tần Sâm cụp mắt nhìn cô, không kiêu ngạo không siểm nịnh: "Không có."
Tô Mạt nghẹn họng: "Keo kiệt."
Tần Sâm: "Họ không thích tôi."
Tô Mạt mím đôi môi đỏ, không tiếp lời.
Thích thì chắc chắn là không thích rồi, nếu không cũng chẳng để đến bao nhiêu năm nay mới nhận lại anh.
Chỉ là lời này cô không biết phải tiếp thế nào, cô đã sớm dự định sau khi dự đám cưới của Tưởng Thương xong sẽ vạch rõ ranh giới với anh, không muốn vào lúc này lại nảy sinh thêm rắc rối.
Lòng trắc ẩn cô có, nhưng giữa đàn ông và đàn bà, lòng trắc ẩn là thứ không nên có.
Biết bao nhiêu cặp đôi ở bên nhau ban đầu là vì thương hại, sau đó phát triển thành tình yêu, cuối cùng chán rồi, phiền rồi, tỉnh ngộ rồi, lại hối hận không kịp, ngốc nghếch chẳng phân biệt rõ ràng.
Rời khỏi thang máy, hai người một trước một sau bước đi.
Tô Mạt cúi đầu gửi tin nhắn WeChat cho Kỷ Linh, hỏi bà ngày mai có ở nhà không.
Kỷ Linh bên kia trả lời ngay lập tức: Về rồi à?
Tô Mạt: Vâng, con về rồi, nếu ngày mai sư mẫu ở nhà, con sẽ qua ăn chực.
Kỷ Linh là giáo sư đại học, tuy đã lùi về tuyến hai nhưng thỉnh thoảng vẫn đến các trường đại học danh tiếng để giảng bài, xét về thời gian thì cũng chẳng rảnh rỗi hơn người trẻ là bao.
Kỷ Linh: Có, muốn ăn gì thì bảo sư mẫu, sư mẫu làm cho con.
Tô Mạt: Con thèm món bánh đường sư mẫu làm.
Kỷ Linh: Được, ngày mai làm cho con ăn, còn làm thêm mấy món đồ kho con thích nữa.
Nhắn tin xong với Kỷ Linh, Tô Mạt mỉm cười cất điện thoại.
Đợi cô đi thêm hai bước, đi đến cửa phòng quẹt thẻ, trước khi vào cửa, cô quay đầu nhìn Tần Sâm nói: "Tối nay anh ngủ sofa."
Ý tứ rất rõ ràng, tối nay không làm.
Đôi mắt Tần Sâm đen thẫm, giọng nói lạnh lùng: "Ừ."
Tô Mạt ngạc nhiên vì anh đồng ý dứt khoát như vậy, khẽ nhướng mày.
Sau khi vào phòng, Tô Mạt ngồi trên sofa chơi game, Tần Sâm đi vào phòng tắm.
Nửa tiếng sau, Tô Mạt chơi xong một ván game, vừa định đứng dậy về phòng ngủ thì đụng ngay phải Tần Sâm vừa tắm xong.
Tần Sâm không mặc áo choàng tắm của khách sạn mà để trần nửa thân trên, thân dưới mặc chiếc quần tây của anh.
Mùi vị hormone vô cùng trương dương.
Chiếc quần tây đó chính là chiếc Tô Mạt mua cho anh hôm qua.
Đừng nói chứ, mặc vào rất vừa vặn.
Chỗ cần thon dài thì thon dài, chỗ cần... bắt mắt thì... phồng lên rõ rệt.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Tô Mạt không tự chủ được mà nheo nheo mắt.
Thấy không khí dần dần trở nên mờ ám, giọng Tần Sâm lạnh lùng vang lên phá vỡ sự mộng mị này: "Vẫn chưa nghỉ ngơi sao?"
Tim Tô Mạt đập thót một cái: "!!"
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Giả Chết Thoát Ly, Chẳng Còn Là Quý Phi, Hoàng Đế Hóa Cuồng Si