Người tới ra tay rất nặng, cái tát này gần như dùng hết sức bình sinh.
Trực tiếp làm khóe miệng Tần Sâm rỉ máu.
Giây tiếp theo, Tần Sâm còn chưa kịp nhìn rõ người vừa đánh mình thì bên tai lại vang lên một tiếng bạt tai giòn giã.
Không phải Tô Mạt cũng bị đánh.
Mà là Tô Mạt đã đánh trả người trước mặt.
Người phụ nữ bị Tô Mạt đánh mặt đầy vẻ không thể tin nổi, một tay ôm lấy mặt mình, một tay chỉ vào mặt cô nói: "Cô, cô dám đánh tôi!"
Tô Mạt cao hơn đối phương nửa cái đầu, thần sắc lạnh lùng: "Bà có thể đánh người khác, tại sao người khác không thể đánh bà?"
Người phụ nữ tức giận: "Tôi đánh cậu ta là vì cậu ta đáng đánh."
Tô Mạt nói: "Tôi đánh bà cũng vậy thôi, tôi đánh bà là vì bà đáng đánh."
Người phụ nữ: "Cậu ta đã hại chết con trai tôi."
Tô Mạt liếc nhìn đối phương: "Cảnh sát nói vậy sao?"
Người phụ nữ gào thét tiếp lời: "Không cần cảnh sát nói, tự lòng tôi có tính toán."
Tô Mạt vô cảm: "Nếu ai cũng có suy nghĩ như bà thì cần pháp luật để làm gì?"
Thấy Tô Mạt cứng rắn, người phụ nữ định xông lên động thủ với cô.
Chưa đợi người phụ nữ tiến tới, một người đàn ông trung niên bước lên túm chặt lấy cổ tay bà ta rồi hất ra sau, nghiêm giọng nói: "Bà quậy đủ chưa hả!!"
Người phụ nữ bị khống chế, điên cuồng vùng vẫy.
"Tiền Trung Văn, ông là đồ hèn nhát."
"Chính vì sự hèn nhát của ông mà con trai mới chết."
"Ông cả đời đều nhu nhược, con trai bị người ta ép chết mà cũng không dám đứng ra đòi lại công bằng cho con."
Người phụ nữ vừa nói vừa dùng tay kia xâu xé quần áo của người đàn ông.
Người đàn ông sa sầm mặt không nói gì, ngước mắt nhìn vệ sĩ đứng cách đó không xa.
Vệ sĩ hiểu ý, vội vàng tiến lên đón lấy người phụ nữ từ tay người đàn ông: "Phu nhân, tâm trạng bà quá kích động, để tôi đưa bà về nhà nghỉ ngơi."
Người phụ nữ: "Tôi không nghỉ ngơi, tôi phải báo thù cho con trai tôi, anh buông tôi ra."
Vệ sĩ: "Phu nhân, bà đừng làm khó tôi."
Người phụ nữ: "Anh đúng là con chó săn của Tiền Trung Văn, các người từng người một..."
Từng người một cái gì.
Người phụ nữ chưa kịp nói hết lời đã bị vệ sĩ cưỡng chế đưa rời khỏi hiện trường.
Sau khi người phụ nữ đi khỏi, Tiền Trung Văn quay sang nhìn Tần Sâm, chân mày khẽ nhíu lại, giữa đôi mày khó giấu nổi vẻ mệt mỏi và đau buồn: "Tiểu Ngũ, xin lỗi nhé, thím của cậu..."
Tần Sâm thần sắc túc lãnh: "Không sao."
Tiền Trung Văn: "Lời của thím cậu, cậu đừng để bụng, là tiểu Khải nó không cầu tiến, không liên quan đến cậu."
Tần Sâm im lặng.
Tiền Trung Văn lại nói: "Con hư tại cha, lúc nó còn nhỏ tôi quá bận rộn không có thời gian quản dạy, nay nó lớn rồi, tôi có thời gian rồi thì không ngờ lại..."
Tần Sâm: "Nén bi thương."
Tiền Trung Văn xua tay, dường như đau lòng đến mức không nói nên lời, khòm lưng quay người rời đi.
Ông ta vừa quay đi, lập tức có vệ sĩ tiến lên dìu đỡ.
Bên cạnh còn có cảnh sát đang nói chuyện với ông ta.
Tiền Trung Văn: "Các anh cứ xử lý đi, là tự sát, không liên quan đến người khác."
Viên cảnh sát có vẻ là người quen với Tiền Trung Văn: "Sức khỏe anh vốn không tốt, tự mình giữ gìn lấy, khuyên anh đừng đau lòng thì đó là lời khách sáo, tôi chỉ có thể nói anh hãy chăm sóc tốt cho bản thân."
Tiền Trung Văn: "Ừ."
Cuối cùng, Tiền Trung Văn được vệ sĩ hộ tống rời đi.
Tô Mạt quay đầu nhìn Tần Sâm, thấy vệt máu nơi khóe miệng anh, không nhịn được mà nhíu mày: "Anh không sao chứ?"
Tần Sâm thần sắc nhạt nhẽo: "Không sao."
Tô Mạt không vui: "Khóe miệng chảy máu rồi còn bảo không sao."
Tần Sâm: "Thực sự không sao."
Nói xong, Tần Sâm đưa bàn tay đang buông thõng bên người ra nắm lấy tay Tô Mạt siết chặt.
Tô Mạt khựng lại, môi đỏ nhếch lên định nói gì đó thì viên cảnh sát vừa nói chuyện với Tiền Trung Văn đi tới.
Tần Sâm buông bàn tay đang nắm chặt Tô Mạt ra, lấy bao thuốc từ trong túi ra rút một điếu đưa cho đối phương.
Đối phương không nhận, đẩy điếu thuốc ra rồi nói khẽ: "Không có gì bất thường."
Tần Sâm cụp mắt nhét điếu thuốc lại vào bao, cũng hạ thấp giọng: "Tự sát?"
Đối phương: "Lưỡi dao cắt đứt động mạch cổ, trên lưỡi dao chỉ có dấu vân tay của chính cậu ta."
Tần Sâm thừa nhận: "Ừ."
Đối phương: "Cậu tự chú ý an toàn."
Tần Sâm: "Ừ."
Nói xong, viên cảnh sát lùi lại nửa bước, giọng nói cũng to hơn vài phần: "Đưa bạn gái đến khám thai à? Phía trước là khoa sản."
Chú cảnh sát buông lời gây sốc.
Đôi mắt hạnh của Tô Mạt trợn tròn.
So với Tô Mạt, Tần Sâm lại tỏ ra thản nhiên, đưa một cánh tay ôm lấy vai cô, tiếp lời: "Chú nói khẽ thôi, chúng cháu còn chưa kết hôn, cô ấy da mặt mỏng..."