Chương 285: Tội danh hư cấu

Người ta thường nói, hổ dữ không ăn thịt con.

Nhưng người ta cũng nói, không độc không phải trượng phu.

Tô Mạt không phải là đóa hoa non nớt được nâng niu lớn lên trong lồng kính.

Sự ác độc của nhân tính, cô đã được chứng kiến quá nhiều từ nhỏ đến lớn.

Tô Thừa Đức là máu mủ ruột rà nhưng lại bỏ mặc cô, Vu Quyên thân là mợ nhưng lại năm lần bảy lượt muốn lợi dụng lúc Hàn Kim Mai không chú ý để bán cô đi.

Phải, là bán.

Bán trực tiếp cho bọn buôn người.

Bạn bảo xem, trên đời này cái gì gọi là chí thân?

Cho nên cô có thể trong hồi tưởng mà nắm bắt chính xác sơ hở trong lời nói của Phàn Lục tối nay ở phòng bao.

Ông ta càng nói Tiền Trung Văn quan tâm Tiền Khải, thực tế lại càng là không quan tâm.

Sự ngập ngừng ban đầu của ông ta không phải sợ cô ghi âm, mà là sợ cô không ghi âm.

Nghĩ đến những chuyện này, Tô Mạt bỗng cảm thấy lồng ngực một trận nghẹt thở.

Tô Mạt mím môi thở khẽ, Tần Sâm ở đầu dây bên kia trầm giọng gọi để kéo suy nghĩ của cô lại: "Tô Mạt."

Tô Mạt nghe tiếng, hít vào một hơi lạnh: "Hửm?"

Tần Sâm: "Phía bệnh viện luôn có người canh chừng."

Tô Mạt: "Vậy thì tốt."

Tần Sâm lại nói: "Nhưng không thể đảm bảo vạn không một lỗi, vạn nhất..."

Nghe ra Tần Sâm có ẩn ý, Tô Mạt nhíu mày: "Vạn nhất cái gì?"

Tần Sâm không nói tiếp vế sau, chuyển chủ đề: "Em về rồi nói sau."

Tô Mạt: "Ừ."

Lúc Tô Mạt lái xe về tới Thúy Trúc Hiên, Tần Sâm đang nhíu chặt đôi mày rậm bước ra ngoài.

Cô nhìn qua cửa kính xe, tim thắt lại một cái, một cảm giác không lành nảy sinh, hạ kính xe xuống gọi anh lại hỏi: "Sao vậy?"

Tần Sâm không nói gì, nhìn cô một cái rồi bước tới vị trí lái: "Em về nhà nghỉ ngơi trước đi, anh đi đến bệnh viện một chuyến."

Bàn tay Tô Mạt đặt trên vô lăng hơi siết chặt: "Tiền Khải xảy ra chuyện rồi?"

Tần Sâm nói: "Đã chết trong phòng tắm bệnh viện."

Tô Mạt hơi thở nghẹn lại, những lời còn lại hoàn toàn là ép ra từ cổ họng: "Tự sát."

Tần Sâm đáp: "Ừ."

Khóe môi Tô Mạt mím thành một đường thẳng: "Lên xe, em đi cùng anh."

Tần Sâm nghe vậy, chân mày nhíu lại thành một chữ "Xuyên" nhạt.

Tô Mạt nhìn anh một lúc rồi chợt cười: "Anh không phải nghĩ em bị dọa sợ đấy chứ? Trong lòng anh em mỏng manh thế sao?"

Tần Sâm nhìn lại cô khoảng ba đến năm giây, trầm giọng nói: "Em xuống xe ngồi ghế phụ đi, để anh lái."

Tần Sâm dứt lời, Tô Mạt không phản đối: "Được."

Giây sau, cô đẩy cửa xuống xe, vừa đứng vững thì Tần Sâm đưa tay ra, ôm cô vào lòng.

Tô Mạt hoàn toàn không kịp phản ứng.

Một mùi hương sữa tắm nam tính quen thuộc đã bao vây lấy cô.

Hồi lâu sau, Tô Mạt ở trong lòng Tần Sâm bất an động đậy, có chút mất tự nhiên: "Anh làm gì thế?"

Tần Sâm giọng khàn khàn: "Để anh ôm một lát."

Tần Sâm nói xong, Tô Mạt mím mím môi, không động đậy nữa, mặc cho anh ôm.

Cả hai đã quá quen thuộc với vòng ôm của đối phương.

Tô Mạt lúc đầu bị ôm lấy còn có chút cảm giác xa lạ.

Nhưng chẳng còn cách nào, ký ức cơ thể quá sâu đậm.

Chỉ trong vài giây, người Tô Mạt đã mềm nhũn ra, bản thân lười dùng sức, hoàn toàn dựa vào cánh tay anh mà đứng.

Không biết qua bao lâu, Tần Sâm buông người ra.

Hai người đối mắt, Tô Mạt mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác.

Ngay sau đó, Tần Sâm đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô một cách thân mật: "Lên xe đi."

Hành động thân mật đột ngột khiến Tô Mạt đỏ cả tai, trong đôi mắt sóng nước lóng lánh thoáng qua một tia dao động, cố tỏ ra tự nhiên, quay người lên ghế phụ.

Bị Tần Sâm khuấy động như vậy, tâm trạng thấp thỏm của Tô Mạt ngược lại đã được xoa dịu.

Lên xe xong cô cứ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đầu óc rất trống rỗng.

Chẳng nghĩ gì cả.

Lúc hai người đến bệnh viện, phòng bệnh Tiền Khải ở đã được giăng dây cảnh báo, không cho phép bất cứ ai lại gần.

Ngoài cửa phòng bệnh chật kín người xem náo nhiệt.

Một đám người xì xào bàn tán.

"Nghe nói người chết là con trai của Tiền tổng, chủ tịch tập đoàn niêm yết 'Vĩnh Cao'."

"Đó chẳng phải là người đứng đầu cục nọ trước đây sao?"

"Suỵt, đừng nói bừa, cẩn thận rước họa vào thân."

"Sự thật mà, sao lại không cho nói chứ."

...

Tâm lý của những kẻ hóng hớt mãi mãi là xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.

Mặc kệ bạn có phải đã chết người hay không, chuyện không liên quan đến mình, lòng dạ họ lạnh lẽo chẳng kém gì kẻ giết cá mười năm ở siêu thị cả.

Tô Mạt nhìn Tần Sâm một cái, không nói gì, khẽ nhướng mày.

Tần Sâm nhìn lại cô, mỏng môi mím lại, đang định mở lời thì bỗng có một bóng người xông đến trước mặt hai người.

Không đợi hai người nhìn rõ người tới, đối phương vung tay giáng một bạt tai lên mặt Tần Sâm.

"Bây giờ cậu hài lòng rồi chứ?"

"Con trai tôi có thâm cừu đại hận gì với cậu mà cậu nhất định phải ép chết nó."

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN