Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 133: Sau này chỉ có thể có anh

Tin nhắn gửi đi, Tần Sâm không trả lời.

Tô Mạt đợi một lúc, liếc nhìn thời gian hiển thị trên màn hình, 00:34.

Cô khẽ nhướng mày, đoán chừng anh chắc đã ngủ rồi.

Một lúc sau, cô đặt điện thoại xuống vừa định đi ngủ thì cửa phòng ngủ đột nhiên bị vặn mở, một bóng người cao lớn ngược ánh đèn vàng vọt từ ngoài cửa bước vào.

Tô Mạt nheo mắt, nhìn người đàn ông cao lớn đi đến bên giường nhấc bổng cô dậy.

Khoảnh khắc bị nhấc lên, cô nhướng đôi lông mày thanh tú định mắng người.

Người đàn ông bị mắng không nói một lời, ba bước gộp làm hai bế cô về phòng mình.

Ngay khoảnh khắc rơi xuống chiếc giường đôi, Tô Mạt bị nắm chặt cổ chân thon thả kéo xuống, chưa kịp đá người thì tà váy đã bị vén lên, cả người bị người đàn ông đè chặt dưới thân.

Tô Mạt, "Đồ chó con."

Tô Mạt chắc chắn Tần Sâm đang giận dỗi với cô.

Vì tối nay anh làm rất ác.

Không chỉ ác mà còn hành hạ cô.

Đêm nay, Tô Mạt thực sự chẳng còn chút sức lực nào.

Hôm qua là thư sinh lạc vào Lan Nhược Tự bị hút cạn tinh khí, giờ thì giống như thư sinh bị hút cạn rồi lại bị hút thêm lần nữa.

Thảm, quá thảm rồi.

Nên khi từ phòng tắm ra, Tần Sâm đặt cô trực tiếp lên giường anh, cô chẳng có chút ý kiến nào, không những không có ý kiến mà lúc anh xích lại gần, cô còn tự nhiên tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh mà cuộn tròn vào...

Một lúc sau, ngủ trong cơn mơ màng, Tô Mạt chợt nhớ ra điều gì đó, miệng lầm bầm, "Sáng mai em muốn ăn bánh bao kim sa."

Tần Sâm cười khẽ sau lưng cô, "Ừ."

Tô Mạt ngái ngủ, "Tần Sâm, có phải anh vừa cười không."

Giọng Tần Sâm trầm thấp, "Không có."

Tô Mạt, "Ồ."

Ngày hôm sau.

Tô Mạt đang ngủ say thì bị tiếng chuông điện thoại đặt trên tủ đầu giường làm cho tỉnh giấc.

Cô theo bản năng với lấy điện thoại, nhíu mày nhấn nghe, "Alo."

Tô Mạt dứt lời, người ở đầu dây bên kia không trả lời ngay, khoảng bốn năm giây sau, giọng đối phương mang theo sự run rẩy nhẹ cùng vài phần không chắc chắn lên tiếng, "Tiểu, tiểu sư muội?"

Tô Mạt, "Anh run cái gì?"

Lục Thương, "Anh, anh không định gọi cho em."

Tô Mạt, "..."

Một lát sau, sau lưng truyền đến giọng nói trầm thấp lười biếng lúc mới ngủ dậy của Tần Sâm, "Tô Mạt, em nghe nhầm điện thoại của anh rồi."

Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện