Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 114: Tất cả của cô ấy anh đều yêu

Thái độ hôm nay của Tô Mạt so với hai ngày trước có thể nói là hoàn toàn khác biệt.

Nếu đổi lại là người đàn ông khác, chắc chắn sẽ không chịu nổi cái tính khí lúc nắng lúc mưa này của cô.

Nhưng hiềm nỗi Tần boss lại có khả năng tiếp nhận cực mạnh.

Bất kể cô kiêu căng hay làm nũng, hay là quyến rũ anh, anh đều có thể thích nghi ngay lập tức và chấp nhận hoàn toàn.

Điểm này Tô Mạt cũng đã phát hiện ra.

Nói xong, thấy vẻ mặt thản nhiên của Tần Sâm, cô kiễng chân ghé sát vào tai anh thổi khí mờ ám, "Tần boss, Tần sư phụ, em phát hiện định lực của anh siêu tốt luôn đấy."

Yết hầu Tần Sâm chuyển động, giọng nói trầm thấp, "Cũng tạm."

Tô Mạt cười híp mắt, "Thế sao?"

Khi Tô Mạt nói câu này, trong mắt lóe lên một tia ranh mãnh.

Tần Sâm thấy vậy, đoán được cô sắp sửa giở trò xấu.

Quả nhiên, tiếp theo Tô Mạt nép vào lòng anh, lả lơi nói với anh, "Nếu lát nữa em không chịu nổi uy nghiêm của Tưởng lão gia tử, em sẽ nói là đã mang thai con của anh rồi."

Tô Mạt thực ra chỉ là nói đùa thôi.

Ai ngờ giây tiếp theo, Tần Sâm thản nhiên chấp nhận, "Được."

Tô Mạt nhướng mày, cười rạng rỡ, không lên tiếng.

Nghĩ hay quá nhỉ.

Vài phút sau, hai người mười ngón tay đan chặt xuất hiện ở phòng khách nhà cũ họ Tưởng.

Hai người vừa bước vào cửa đã bắt gặp ánh mắt oán độc của Trình Lam.

Bà ta không dám thể hiện quá mức với Tần Sâm, hỏa lực tập trung hết lên người Tô Mạt.

Hiềm nỗi Tô Mạt nụ cười rạng rỡ, giả ngu giả ngơ, không những không bị bà ta trấn áp mà trái lại còn khiến bà ta tức đến nổ đom đóm mắt.

"Thím hai, đã lâu không gặp."

Tô Mạt chủ động lên tiếng, có ý tứ "núi không đến với tôi thì tôi đến với núi".

Trình Lam không ngờ Tô Mạt lại chào hỏi mình, khóe miệng giật giật, biểu cảm trên mặt nhất thời có chút cứng đờ.

Cười thì cười không nổi, mà sa sầm mặt mày thì lại tỏ ra tầm vóc của mình không đủ lớn.

Ngay lúc này, Tưởng lão phu nhân đang ngồi bên cạnh lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc này, "Mạt Mạt, lại đây ngồi với bà."

Tưởng lão phu nhân vừa nói vừa vẫy tay với Tô Mạt.

Đợi Tô Mạt đi tới, bà nắm lấy tay cô, kéo cô đến sát bên mình nói nhỏ, "Chuyện xảy ra trên sân khấu cuộc thi hôm nay bà đều biết cả rồi."

Tô Mạt mày liễu dựng lên, không sợ hãi cũng không nao núng, "Vâng."

Tưởng lão phu nhân, "Có sợ không?"

Tô Mạt dùng tay che miệng cũng nói nhỏ với Tưởng lão phu nhân, "Sợ chứ, bà phải bảo vệ cháu đấy."

Tưởng lão phu nhân, "Biết sợ mà còn làm?"

Tô Mạt nói thật lòng, chớp chớp mắt, bộ dạng uất ức đáng thương, "Cháu không nuốt trôi cơn giận này."

Tưởng lão phu nhân thở dài.

Chuyện này là Tưởng Thương có lỗi với Tô Mạt.

Tô Mạt tiếp tục nói, "Bà ơi, bà sẽ bảo vệ cháu chứ? Tuy bây giờ cháu không phải cháu dâu thứ của bà nữa, nhưng cháu là cháu dâu cả của bà mà."

Tưởng lão phu nhân bị sự lý lẽ hùng hồn của cô làm cho bật cười, đưa tay dí vào trán cô, không tiếp lời.

Tưởng lão phu nhân và Tô Mạt hành động thân mật, Trình Lam ngồi bên cạnh nhìn mà sắc mặt xanh mét.

Đến tận bây giờ bà ta vẫn không hiểu nổi, Tô Mạt rốt cuộc làm thế nào mà lọt được vào mắt xanh của Tưởng lão phu nhân.

Từ lần đầu tiên Tưởng Thương đưa Tô Mạt về nhà, Tưởng lão phu nhân đã yêu quý cô vô cùng.

Một cô gái không bối cảnh, không cha không mẹ, thậm chí ngoại hình còn có phần quá đỗi lẳng lơ, nhìn kiểu gì cũng thấy không lên nổi mặt bàn.

Nghĩ đến đây, Trình Lam lại bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may Tưởng Thương đã chia tay với cô ta.

Dựa vào những thủ đoạn hôm nay của cô ta mà xem, không chỉ lẳng lơ mà còn chẳng phải hạng vừa.

Nhà hào môn đại hộ, tin đồn trăng hoa nhiều vô kể, ai cũng làm loạn như cô ta thì mặt mũi để đâu cho hết?

Nhưng bà ta không nghĩ lại, đây vốn dĩ là chuyện mà kẻ không cần mặt mũi mới làm ra được.

Mặt mũi còn chẳng cần nữa thì còn nghĩ đến chuyện mặt mũi để đâu?

Cái này có khác gì vừa muốn làm đĩ vừa muốn lập bàn thờ trinh tiết đâu?

Không khí phòng khách vừa mới dịu đi thì Tưởng lão gia tử dẫn theo Tưởng Thương từ tầng hai đi xuống.

Tưởng lão gia tử thần sắc uy nghiêm, Tưởng Thương thần sắc thất lạc.

Tưởng lão gia tử đi tới vị trí chủ tọa trên ghế sofa ngồi xuống, trầm giọng lên tiếng, "Chuyện này, lát nữa tổ chức một buổi họp báo, Tô Mạt đứng ra xin lỗi, nhận lỗi, cứ nói những video đó là cắt ghép, những chuyện khác nhà họ Tưởng sẽ nghĩ cách dàn xếp."

Tưởng lão gia tử vừa dứt lời, đôi mày thanh tú của Tô Mạt dựng ngược lên.

Trước khi đến cô đã nghĩ nhà họ Tưởng sẽ dùng mấy thủ đoạn hạ lưu, nhưng không ngờ lại hạ lưu đến mức này.

Nhìn thấy phản ứng của cô, trong mắt Trình Lam lóe lên một tia đắc ý.

Tô Mạt liếc nhìn bà ta một cái, lại liếc nhìn Tưởng Thương đang cúi đầu, đáy mắt xẹt qua một tia giễu cợt, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, đang định lên tiếng thì Tần Sâm vốn vẫn luôn ngồi trên ghế sofa đơn bỗng nhiên "tạch" một tiếng bật lửa không đúng lúc, cắt ngang lời cô, cũng thu hút sự chú ý của mọi người.

Giây tiếp theo, Tần Sâm lạnh lùng lên tiếng, "Tôi ngồi ở đây, có phải trông giống như một người chết rồi không?"

Đề xuất Ngược Tâm: Hắn Nói Nếu Ta Yêu Hắn, Hãy Vì Hắn Mà Tuẫn Tiết
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện