Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 105: Hiếm khi ngoan ngoãn

Hai chữ 'Mạt Mạt' khiến Tô Mạt thấy buồn nôn vô cùng.

Cô sống ba mươi năm rồi, lần đầu tiên nảy sinh sự hoài nghi về 'thẩm mỹ' đối với cái tên của mình.

Giây tiếp theo, Tô Mạt trực tiếp kéo thông tin liên lạc của Diệp Nhiễm vào danh sách đen.

Cô cố tình không trả lời.

Cứ treo cô ta ở đó.

Chính là muốn để cô ta đêm nay trong lòng bồn chồn không yên, ngủ không ngon giấc.

Khi Tần Sâm quay lại đã gần nửa đêm.

Tô Mạt thì vẫn chưa ngủ, đang ngồi xếp bằng trên sofa chơi game.

Nghe thấy tiếng động ở cửa, Tô Mạt ngước mắt lên.

Thấy Tần Sâm xách bộ đồ nghề xăm hình bước vào cửa, nghĩ đến chuyện đêm qua anh đã giúp mình, nội tâm cô phức tạp, nhưng ngoài mặt lại giả vờ tự nhiên, "Mới xong việc à?"

Tần Sâm nhìn lại cô, đôi mày khẽ nhíu lại, "Ừ."

Nhìn thấy thần sắc của Tần Sâm, Tô Mạt khẽ nhướng đuôi mắt.

Anh ta có biểu cảm gì thế này?

Chê bai mình sao?

Trong đầu Tô Mạt xẹt qua cảnh tượng đêm qua anh giúp mình thay quần lót và băng vệ sinh, cảm thấy dường như đã tìm ra nguyên nhân.

Khóe môi cô giật giật, đang định nói gì đó, chưa kịp mở miệng, Tần Sâm đã đặt đồ đạc xuống, ba bước gộp thành hai đi tới, cúi người bế bổng cô lên.

Tô Mạt, "!!"

Giọng Tần Sâm nghiêm nghị, "Đang kỳ kinh nguyệt đừng có thức khuya, về phòng ngủ đi."

Tô Mạt nhận ra điều gì đó, kiêu kỳ hừ nhẹ một tiếng.

Hóa ra anh ta không phải chê bai cô, mà là không vui vì cô thức khuya.

Hừ hừ hừ.

Đồ quản gia bà tám.

Một lúc sau, Tô Mạt được đặt lên giường, tiết trời nóng nực thế này mà cô lại đắp chăn tựa lưng vào đầu giường như đang ở cữ, liếc mắt nhìn Tần Sâm, "Hôm nay xăm hình gì thế? Mà lâu vậy."

Tần Sâm nói dối không chớp mắt, "Quan Nhị Gia."

Tô Mạt khẽ hất cằm tiếp lời, "Hình này đúng là phức tạp thật."

Tần Sâm, "Ừ."

Tô Mạt tùy miệng nói, "Anh có chụp ảnh lại không? Cho tôi xem với."

Cô chưa từng thấy ai xăm hình này, cũng khá tò mò.

Quan Nhị Gia là Võ Thần Tài, Tô Mạt nghĩ, người nhờ Tần Sâm xăm hình chắc hẳn là một thương nhân.

Tần Sâm mặt không biến sắc nói, "Không chụp."

Nói xong, thấy Tô Mạt lộ rõ vẻ thất vọng, anh bèn chuyển chủ đề nói tiếp, "Khoảng hai ba tháng nữa còn cần dặm lại màu, nếu em muốn xem thì lần tới tôi sẽ chụp cho em xem."

Mắt Tô Mạt sáng lên trong giây lát, "Được nha."

Hai người trò chuyện câu được câu chăng, Tần Sâm bỗng nhiên quay người đi ra ngoài một chuyến.

Đợi anh quay lại lần nữa, trên tay cầm một miếng dán giữ nhiệt tử cung, sải bước đi tới bên giường, cúi người lật chăn ra dán miếng giữ nhiệt lên bên ngoài đồ ngủ của cô.

Tô Mạt, "..."

Tần Sâm khom lưng dán một cách nghiêm túc, mái tóc húi cua gọn gàng đung đưa trước mắt Tô Mạt, "Tôi hỏi bác sĩ rồi, họ nói cái này có thể giảm đau bụng kinh, tôi còn mua cả thuốc giảm đau cho em nữa, nếu đau quá thì uống một viên, còn nữa..."

Tần Sâm đang nói thì ngẩng đầu nhìn Tô Mạt, phát hiện cô gái trước mặt đang nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, bàn tay to lớn của Tần Sâm đặt trên bụng dưới của cô xoa xoa, người tiến lại gần, đầu hơi cúi xuống, hôn lên khóe môi cô.

Nụ hôn này diễn ra nhanh chóng và chỉ chạm nhẹ rồi thôi, Tần Sâm lùi lại phía sau, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, yết hầu lăn động, "Ngủ sớm đi."

Tô Mạt mím môi đỏ, hiếm khi không đấu khẩu, khá ngoan ngoãn, "Ồ."

Vài phút sau, Tần Sâm bước ra khỏi phòng ngủ, thuận tay tắt đèn giúp Tô Mạt.

Tô Mạt lật người trong chăn, vì bụng dưới có dán miếng giữ nhiệt nên cả người đều thấy ấm áp vô cùng.

Ở phía bên kia, sau khi Tần Sâm ra khỏi phòng ngủ, đầu tiên là đứng trước cửa sổ sát đất hút một điếu thuốc, sau đó cầm điện thoại lên nhấn vào WeChat, tìm thông tin liên lạc của Mục Xuyên, gửi cho anh ta một tin nhắn: Xăm hình không?

Mục Xuyên bên kia trả lời ngay lập tức: ?

Tần Sâm: Tôi xăm cho cậu.

Mục Xuyên: Sao tự dưng cậu lại tốt bụng thế?

Phải biết là trước đây anh ta chỉ muốn nhờ anh giúp xăm một cái tên thôi, cầu xin ròng rã nửa tháng trời mà anh cũng không đồng ý.

Giờ lại chủ động tìm mình, nói muốn xăm hình cho mình.

Sự việc bất thường tất có điều mờ ám.

Tần Sâm: Tình anh em sâu nặng, hồi đó người nói lời từ chối là tôi, mà người trong lòng thấy khó chịu cũng là tôi.

Nhìn thấy tin nhắn của Tần Sâm, Mục Xuyên ở đầu dây bên kia gác chéo chân giễu cợt: Cậu thấy tôi có tin không?

Tần Sâm: Đừng nói nhảm nữa, xăm không?

Mục Xuyên: Sao thế? Cậu còn định chỉ định xăm cái gì cho tôi nữa à?

Tần Sâm: Ừ, cậu là người làm ăn, xăm cho cậu một cái hình chiêu tài.

Mục Xuyên: ?

Tần Sâm: Quan Nhị Gia.

Đề xuất Cổ Đại: Thủ Phụ Gia Đích Cẩm Lý Thê
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện