Thấy đối phương bày ra bộ dạng như gặp đại địch, nhóm người Mạnh Xuân trái lại thầm thở phào nhẹ nhõm, đôi vai đang căng cứng cũng hơi thả lỏng.
Cũng đúng thôi, tuy bên này ít người nhưng ngoài hành lý hơi xẹp trên lưng thì gần như là tay không, sau khi nghỉ ngơi tinh thần cũng đã khôi phục phần lớn. Sắc mặt tuy không hẳn là hồng hào nhưng cũng khác xa vẻ đầy thương tích, chật vật như đêm qua.
Ngược lại, đối phương thì thu hoạch đầy ắp, con mồi treo lủng lẳng khắp người, gùi sau lưng cũng căng phồng. Trong tình cảnh này, họ đương nhiên sợ gặp phải kẻ chặn đường cướp bóc, cảnh giác cao cũng là lẽ thường tình.
Thế là hai đội đứng đối diện nhau một lát, chỉ cách vài bước chân dè chừng quan sát đối phương, rồi ăn ý tách bước định lướt qua nhau, không ai làm phiền ai.
Ngay khoảnh khắc bóng dáng hai bên sắp giao nhau, Bách Lý Mông đột nhiên lên tiếng, giọng không cao nhưng lại truyền đi rất rõ ràng: “Làm phiền hỏi một chút, từ lúc vào thung lũng các vị có cảm thấ...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 55 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Xuyên Không: Cẩm Kế Chưởng Thượng
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều