Tiêu Cẩm Nguyệt không nói gì thêm. Những gì cần làm cô đã làm xong, thậm chí còn có phần vượt quá mong đợi, coi như đã tận nhân tận nghĩa.
Còn việc sau này Liễu Điều có học thành tài hay không, có thực sự khổ luyện hay không, nói cho cùng chẳng liên quan gì đến cô, cô cũng chẳng mấy bận tâm.
Liễu Điều vốn là kiểu người nói là làm ngay, vừa dứt lời đã lập tức đứng vững chân, bày ra tư thế võ kỹ vừa học, định bụng sẽ bắt đầu luyện tập ngay từ lúc này.
Thấy Tiêu Cẩm Nguyệt bảo muốn về nhà, cậu liền xua tay, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi mỏng từ lúc nãy: “Chị, em luyện ở đây luôn, không về đâu!”
Tiêu Cẩm Nguyệt ừ một tiếng, thản nhiên buông lại một câu: “Nhớ đến giờ thì về nhà nấu cơm đấy.”
Liễu Điều: ...
Cậu còn chưa kịp đáp lời, Tiêu Cẩm Nguyệt đã quay người rời đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt cậu.
Tiểu Nguyệt nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ lẫn nể phục, nhưng cũng xen lẫn vài phần bối rối. Cô quay sang...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 8 giờ 6 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều