Ánh mắt Đại Lâm dừng lại nơi sâu thẳm của vết nứt, đôi đồng tử trầm xuống như đang suy tính điều gì, quanh thân toát ra một vẻ tĩnh lặng khác biệt hẳn với đám đông.
“Đi thôi.” Một lúc sau, Đại Lâm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng mang theo sức mạnh không thể chối từ, lập tức dập tắt những tiếng xì xào bàn tán.
Anh là người đầu tiên bước tới rìa vết nứt, tà áo tung bay, không một chút do dự mà nhẹ nhàng nhảy xuống, bóng dáng nhanh chóng bị bóng tối đặc quánh nuốt chửng.
Ngay sau đó, Tiêu Cẩm Nguyệt nhìn thấy các đồng đội lần lượt nhảy xuống như sủi cảo thả vào nồi, những tiếng “tùm tùm” vang lên liên tiếp, vừa có chút vội vã, vừa lộ rõ vẻ nôn nóng muốn được trở về nhà.
Thời gian họ ra ngoài tuy không quá dài nhưng lại trôi qua vô cùng gian khổ, một ngày làm việc bằng hai, gần như không có lấy một phút nghỉ ngơi. Nếu không phải đang hối hả lên đường thì cũng là đang liều chết chiến đấu với thú tộc và dã thú. Giờ đây, ai nấy đều mang thương tích trên người, có người thậm chí vẫn còn tàn dư độc tố của chuột gai đất, sắc mặt trắng bệch.
Chỉ khi trở về Ma tộc, họ mới có thể nghỉ ngơi và được chữa trị tử tế. Vì vậy, lúc này trong lòng mỗi người chỉ có một ý nghĩ duy nhất: nhanh chóng về nhà.
Duy chỉ có Tiêu Cẩm Nguyệt là lòng đầy nặng nề. Dưới vết nứt kia đối với cô là một thế giới hoàn toàn xa lạ, là trung tâm hang ổ của kẻ thù. Một khi đã nhảy xuống, đồng nghĩa với việc cô phải đơn thương độc mã xông vào hang cọp, đối đầu với cả Ma tộc, mỗi bước đi đều có thể ẩn chứa sát cơ.
Cô đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát bóng tối đặc quánh dưới vết nứt, cảm nhận luồng khí âm u lạnh lẽo khiến dây thần kinh vô thức căng cứng.
“Liễu Ti, mau nhảy đi chứ, đứng ngẩn ra đó làm gì?” Hoàng Lan đứng bên cạnh cười đẩy nhẹ vào tay cô, giọng điệu có chút thúc giục, nói xong cũng nhảy xuống, bóng dáng biến mất trong bóng tối.
Tiêu Cẩm Nguyệt hít sâu một hơi, nén lại sự cảnh giác, bắt chước dáng vẻ của những người Ma tộc khác, tung người nhảy vào màn đêm đen kịt ấy.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, gió lạnh rít gào qua bên tai mang theo cái rét thấu xương. Ánh sáng từ vẻ mờ ảo của ban đêm hoàn toàn chìm vào bóng tối đen như mực, đến mức không nhìn thấy cả năm ngón tay, dường như cả thế giới chỉ còn lại mình cô bị bao bọc bởi bóng tối vô tận.
Cô vô thức vận chuyển linh lực, âm thầm bảo vệ những vị trí yếu hại trên cơ thể, đồng thời nín thở, cẩn thận cảm nhận tốc độ rơi và môi trường xung quanh, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ.
Nhưng ngoài dự đoán, cảm giác rơi tự do chỉ kéo dài trong chốc lát. Nửa đoạn đầu còn đang rơi xuống vun vút, nửa đoạn sau chân đã đột ngột chạm vào mặt đất vững chãi, cơ thể lập tức lấy lại thăng bằng, không hề có chút chao đảo nào.
Dưới chân là đất thật, nhưng trước mắt vẫn là một màu đen thuần túy. Cái đen này không phải do cô không nhìn thấy, mà là vì nơi đây vốn dĩ không có chút ánh sáng nào, tựa như một vùng đất bị ánh sáng lãng quên, ngoại trừ những bóng người chập chờn sát cạnh nhau thì chẳng còn gì khác.
Tiêu Cẩm Nguyệt chớp mắt để thích nghi, lờ mờ cảm nhận được phía trước không xa có một luồng sáng yếu ớt mang theo hơi ấm. Cô thuận theo dòng người, cùng với những người Ma tộc xung quanh chậm rãi tiến về phía có ánh sáng.
Khi bước qua một rào chắn vô hình, trước mắt đột nhiên bừng sáng!
Dù Tiêu Cẩm Nguyệt đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đối mặt với bất kỳ cảnh tượng kỳ quái nào, nhưng khi nhìn thấy biển hoa màu tím trải dài ngút ngàn, hơi thở của cô vẫn khựng lại trong giây lát.
Nơi đây chính là lối vào từ Ma vực thông sang Thú tộc, cũng là ranh giới giữa hai cõi — Tử Hải.
Sau một đêm dài hối hả đường trường, lúc này trời đã hửng sáng. Những tia nắng ban mai nhạt nhòa rải trên biển hoa, khiến thế giới tràn ngập sắc tím này hiện ra trọn vẹn trước mắt.
Những bông hoa kia trông vô cùng đáng yêu, tựa như từng chùm chuông gió nhỏ màu tím treo ngược, cánh hoa mỏng như cánh ve, mang theo ánh sáng nhàn nhạt, khẽ đung đưa trong ruộng hoa theo làn gió sớm, giống như một nhóm tiên tử thướt tha đang uyển chuyển múa ca.
Trong không khí thoang thoảng một mùi hương thanh khiết, không nồng đậm nhưng lại thấm đẫm lòng người.
Đắm mình trong đó, dường như mọi mệt mỏi và sát khí đều được gột rửa sạch sẽ, cả thế giới trở nên mộng ảo và mềm mại, tạo nên sự tương phản cực độ với cái lạnh lẽo trong vết nứt và sự đẫm máu trong rừng độc trước đó.
Nơi này nào có nửa phần đáng sợ như Ma vực trong tưởng tượng? Ngược lại, nó đẹp đến ngỡ ngàng, khiến người ta không kìm được mà đắm chìm, suýt chút nữa quên mất mình đang ở nơi nguy hiểm.
Nhưng sự say mê ấy không kéo dài được lâu, một giọng nói dồn dập đã phá vỡ sự tĩnh lặng của Tử Hải:
“Đội trưởng Đại Lâm!”
Một đội lính canh Ma tộc đang túc trực tại đây, thấy có động tĩnh liền lập tức cầm vũ khí nhanh chóng tiến lại gần. Người dẫn đầu nhận ra Đại Lâm, vội vàng tiến lên chắp tay hành lễ, giọng điệu đầy cung kính.
“Ừm.” Đại Lâm khẽ gật đầu, “Ngoài chúng ta ra, còn đội nào khác trở về không?”
“Dạ không, hiện tại chỉ có các ngài.” Người lính canh vội vã trả lời, nhưng ánh mắt lại vô thức đảo qua đảo lại trên đội ngũ ba bốn mươi người phía sau Đại Lâm, ánh mắt đầy vẻ kinh nghi bất định: “Đội trưởng Đại Lâm, các ngài... có phải vẫn còn người chưa về không? Lúc xuất phát rõ ràng là...”
Những thành viên Ma tộc xung quanh nghe thấy lời người lính canh, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ ngượng ngùng và xấu hổ, đầu cúi thấp hơn, hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.
Mất mặt, thật sự là quá mất mặt!
Lúc xuất phát hùng hậu với ba trăm người, cứ ngỡ có thể dễ dàng san phẳng Thú tộc, không ngờ khi trở về lại chỉ còn vỏn vẹn ba bốn mươi người thế này!
Thất bại thảm hại này chẳng khác nào một nỗi nhục nhã ê chề, hèn gì người lính canh lại lộ ra vẻ mặt như vậy.
Sắc mặt Đại Lâm hơi trầm xuống nhưng không giải thích gì nhiều, chỉ lạnh lùng nói: “Xảy ra chút ngoài ý muốn, tổn thất không ít đồng đội. Nhị thủ lĩnh hiện đang ở đâu?”
“Báo cáo đội trưởng, Nhị thủ lĩnh hôm qua mới đến Tử Hải tuần tra, giờ này chắc vẫn đang ở Bạch Nham Vực xử lý công việc.” Người lính canh vội vàng thu lại vẻ ngạc nhiên trong mắt, cung kính trả lời.
Nhưng trong lòng anh ta đã sớm dậy sóng: Đội trưởng Đại Lâm dẫn đầu vốn là một đội tinh nhuệ hàng đầu cơ mà! Sao có thể tổn thất nặng nề đến mức này?
Chẳng lẽ thực lực của Thú tộc đã mạnh đến mức đó rồi sao?
Nói như vậy, lời tiên tri của Vu chẳng phải là...
Đại Lâm gật đầu, thần sắc vẫn trầm mặc: “Biết rồi.”
Anh quay sang nhìn các thành viên trong đội, giọng điệu dịu đi đôi chút: “Mọi người vất vả rồi, các ngươi đều có thương tích, hãy về nghỉ ngơi và điều trị cho tốt, nhất định phải nhanh chóng khôi phục sức chiến đấu. Sớm nhất là ngày mai, ta sẽ triệu tập các ngươi để xuất phát lần nữa, mọi việc sau đó cứ về chờ tin của ta.”
Anh không phải cố ý muốn “hành hạ” mấy chục tàn binh này, mà thực sự là vì những người này đã từng đến lãnh thổ Thú tộc, hiểu rõ địa hình bên ngoài và sức chiến đấu của đối phương. So với những tộc nhân chưa từng rời khỏi Ma vực, sử dụng họ sẽ thuận tay hơn, cũng tránh được nhiều đường vòng.
“Rõ, đội trưởng!”
Mọi người đồng thanh đáp ứng. Biết Đại Lâm tiếp theo chắc chắn phải đi gặp Nhị thủ lĩnh để báo cáo tình hình, họ đương nhiên không dám làm mất thời gian của anh, lần lượt cúi người hành lễ rồi kéo lê thân hình đầy thương tích rời đi.
Đề xuất Hiện Đại: Chiết Ánh Trăng
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều