Nhưng cũng chẳng sao, so với việc nhận được sự chú ý và coi trọng của Đại Lâm, việc bớt đi vài tên Ma tộc bình thường chẳng đáng là bao.
Suy cho cùng, những kẻ này chỉ là đám lâu la cấp dưới, kẻ thực sự vạch ra kế hoạch xâm lược và khơi mào chiến tranh là tầng lớp thượng tầng của Ma tộc.
Tiêu Cẩm Nguyệt suy nghĩ xoay chuyển liên tục, khi sực tỉnh mới nhận ra Đại Lâm vẫn đang đợi mình lên tiếng.
Cô khéo léo lộ ra vẻ mặt vừa xúc động vừa vui mừng, đôi mắt hơi sáng lên nhưng rồi nhanh chóng cụp xuống, dáng vẻ như muốn nói lại thôi, đầy vẻ do dự.
Nên đòi phần thưởng gì đây? Tiền bạc? Hay vũ khí?
Đừng nói là cô không cần những thứ đó, mà dù có cần thật thì cũng không thể mở miệng trực tiếp như vậy, trông sẽ quá thực dụng.
“Đội trưởng, mẹ của Liễu Ti bị Ếch Hàn Sương cắn, mãi vẫn chưa khỏi, nằm liệt giường nhiều ngày rồi.” Hoàng Lan đột nhiên lên tiếng giải vây giúp cô, “Cuộc sống của hai mẹ con họ vất vả lắm, hay là đội trưởng giúp một tay, mời thầy thuốc đến khám cho bà ấy đi!”
Tiêu Cẩm Nguyệt trong lòng khẽ động, lập tức ngước mắt nhìn Đại Lâm, ánh mắt tràn đầy mong đợi: “Có được không ạ?”
Đại Lâm nghe vậy liền sảng khoái đồng ý: “Được, về đến nơi tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Đối với hắn, đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt tiện miệng nói một câu, chẳng đáng để tâm. Nhưng việc Tiêu Cẩm Nguyệt sẵn sàng đổi công lao lớn như vậy lấy cơ hội chữa bệnh cho mẹ, tấm lòng hiếu thảo này lại khiến Đại Lâm thêm phần tán thưởng cô.
“Cảm ơn đội trưởng!” Tiêu Cẩm Nguyệt lập tức lộ vẻ mừng rỡ khôn xiết, giọng nói cũng mang theo vài phần hân hoan.
Rất tốt, cứ đổi lấy phần thưởng này đi. Đỡ công cô phải vắt óc suy nghĩ xem yêu cầu thế nào cho hợp lý, lời của Hoàng Lan quả thực đã gãi đúng chỗ ngứa.
Xem ra quyết định cứu cô ta là hoàn toàn chính xác.
“Đây là thứ cô xứng đáng được nhận.” Đại Lâm gật đầu, ánh mắt nhìn cô đã có thêm vài phần ý cười nhàn nhạt, giọng điệu cũng ôn hòa hơn hẳn, “Nếu ngũ quan của cô đã nhạy bén như vậy, sau này hễ nhận thấy điều gì bất thường thì hãy báo ngay cho tôi, dù có nhầm lẫn cũng không sao, rõ chưa?”
Tiêu Cẩm Nguyệt dĩ nhiên là vâng dạ liên hồi.
Trong lòng cô thầm cảm thán, Đại Lâm này quả thực rất biết cách đối nhân xử thế, khả năng thu phục lòng người thật sự đáng nể. Chẳng trách uy tín của hắn trong đội lại cao đến vậy, chắc chắn không đơn thuần chỉ vì hắn có một người chú làm thủ lĩnh.
Nếu hắn chỉ là một tên công tử bột bất tài dựa hơi tiền bối, thì người khác cùng lắm chỉ tâng bốc ngoài mặt, sau lưng chắc chắn đã oán hận ngút trời, bằng mặt không bằng lòng.
Tuyệt đối sẽ không giống như bây giờ, gần như cả đội đều tâm phục khẩu phục, ngay cả khi tán gẫu riêng tư cũng chẳng nghe thấy nửa lời phàn nàn về hắn.
Nếu Tiêu Cẩm Nguyệt thực sự là Liễu Ti, thì chỉ riêng ơn nghĩa thấu hiểu cấp dưới, mời thầy thuốc cứu mẹ này thôi cũng đủ để cô cam tâm tình nguyện bán mạng cho hắn cả đời rồi.
Sau đó, cả đội dừng lại nghỉ ngơi tại chỗ một lát. Những nữ nhân còn dư sức đã ra tay trị thương cho đồng đội, nhưng Tiêu Cẩm Nguyệt nhạy bén quan sát thấy, khi ra tay, họ cùng lắm chỉ dùng đến hai ba phần sức mạnh chữa trị.
Không phải họ keo kiệt hay tiếc rẻ sức mạnh của mình. Mà thực sự là sau khi trải qua liên tiếp mấy trận ác chiến hôm nay, những nữ nhân này đã sớm kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Bản thân họ cũng mang thương tích, sức mạnh chữa trị trong cơ thể vốn đã tiêu hao quá nửa.
Lúc này, bỏ ra hai ba phần sức lực cứu đồng đội đã là giới hạn rồi. Số năng lượng còn lại ít nhất phải giữ lại hai phần để duy trì thể lực, nếu không, một khi cạn kiệt sẽ không còn sức mà đi bộ, chẳng thể nào trụ nổi cho đến khi về tới Ma tộc.
Dù sao thì những người còn sống được đến giờ đa phần là vết thương và trúng độc không quá nghiêm trọng. Chút sức mạnh chữa trị ít ỏi này tuy chẳng thấm vào đâu, nhưng có vẫn hơn không, ít nhất cũng xoa dịu được phần nào cơn đau và ngăn vết thương chuyển biến xấu, vẫn tốt hơn nhiều so với việc mặc kệ.
Khi đã nghỉ ngơi hòm hòm, Đại Lâm ra lệnh một tiếng, cả đội lại tiếp tục lên đường, cấp tốc tiến về phía lãnh địa Ma tộc.
Đoạn đường sau đó diễn ra khá bình lặng, thỉnh thoảng cũng bắt gặp vài con dã thú lẻ tẻ. Nhưng chúng chỉ là lũ tép riu không đáng ngại, số lượng lại cực ít, chẳng gây ra được mối đe dọa nào và nhanh chóng bị giải quyết gọn lẹ.
Vì vậy, Tiêu Cẩm Nguyệt cũng không muốn chơi trội, cô không đưa ra thêm bất kỳ cảnh báo nào nữa.
Sau nhiều ngày đêm hành quân liên tục, cuối cùng, từ đằng xa, một vết nứt khổng lồ hiện ra nơi cuối tầm mắt, tựa như mặt đất bị xé toạc ra một cách thô bạo, kéo dài đến tận chân trời không thấy điểm dừng.
Khi đến gần, Tiêu Cẩm Nguyệt mới thực sự cảm nhận được sự kỳ quái và sâu thẳm của vết nứt này. Nó rộng tới hàng chục trượng, nhìn xuống dưới chẳng thể thấy nổi đáy, chỉ có một màu đen đặc bao phủ, giống như một cái miệng khổng lồ nuốt chửng mọi thứ, ngay cả ánh sáng cũng không thể xuyên qua.
Chỉ có từng luồng gió âm u lạnh lẽo từ dưới khe nứt thốc lên, mang theo hơi lạnh ẩm ướt khiến người ta không khỏi rùng mình kính sợ.
“Phù... cuối cùng cũng về rồi!” Một nam nhân Ma tộc thở phào nhẹ nhõm, giọng nói tràn đầy vẻ may mắn sau khi thoát chết, hốc mắt cũng hơi ửng đỏ.
“Tốt quá rồi, rốt cuộc cũng được về nhà! Về đến nơi tôi nhất định phải đánh một giấc thật ngon mới được!” Một nữ nhân khác vừa xoa đôi chân mỏi nhừ vừa nói, giọng điệu đầy vẻ mệt mỏi và nôn nóng.
“Tôi cũng vậy, không ngờ chuyến đi này lại mệt mỏi đến thế.”
Những người Ma tộc khi nhìn thấy vết nứt này giống như thấy lại mái nhà đã xa cách từ lâu, họ đồng loạt thở phào, gương mặt lộ rõ vẻ xúc động và nhẹ nhõm, nước mắt chực trào ra.
Trước khi xuất phát, ai nấy đều hăng hái, cứ ngỡ đây là một nhiệm vụ dễ dàng để nghiền nát đối thủ — chỉ cần tiêu diệt sạch lũ Thú tộc cấp thấp là có thể mang công lao về nhận thưởng, vẻ vang vô cùng.
Nhưng thực tế đã giáng cho họ một đòn đau điếng: Lúc đi là một tiểu đội tinh nhuệ ba trăm người, giờ đây số người sống sót trở về còn chưa đầy bốn mươi!
Mỉa mai hơn nữa là số lượng Thú tộc mà họ thực sự tiêu diệt được thậm chí còn không nhiều bằng số người phe mình đã ngã xuống. Đây quả thực là một nỗi nhục nhã ê chề, cứ nghĩ đến là thấy mặt nóng bừng.
“Không biết các tiểu đội khác thế nào rồi...” Có người không kìm được khẽ lẩm bẩm, giọng nói đầy vẻ lo âu, “Đội mình tổn thất nặng nề thế này, e là xếp bét mất thôi. Nếu để Tam thủ lĩnh biết được, chắc chắn sẽ cười nhạo Nhị thủ lĩnh cho xem...”
Họ vốn là những tinh anh được tuyển chọn kỹ lưỡng của Ma tộc, luôn tự tin vào thực lực của mình, nhưng giờ đây cứ nghĩ đến việc có lẽ các đội khác đều lập chiến công hiển hách, chỉ có đội mình thua thảm hại thế này, họ lại thấy bứt rứt không yên, chẳng còn mặt mũi nào mà ngẩng đầu lên.
Tiêu Cẩm Nguyệt không khỏi nhướng mày, rất muốn bảo họ rằng đừng lo, các đội khác chỉ có thể thảm hơn các người mà thôi.
Ít nhất các người vẫn còn mạng mà về, chứ không ít tiểu đội khác đã bị cô và Bán Thứ giải quyết sạch sẽ, không còn sót lại một mống nào.
Tiêu Cẩm Nguyệt lẳng lặng quan sát phản ứng của mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Đại Lâm.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ xúc động hay lo lắng của đồng đội, hắn vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, đôi mày hơi nhíu lại, thần sắc trầm mặc, dường như chẳng hề bị cảm xúc sắp được về nhà làm ảnh hưởng, cũng không hề lo lắng cho tình hình chiến sự của tiểu đội.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Em Trai Giả Vờ Trẹo Chân Hại Tôi Chết, Mẹ Tôi Đã Phát Điên
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều