Hóa ra là vậy. Tiêu Cẩm Nguyệt lúc này đã hoàn toàn hiểu rõ thân phận của Đại Lâm. Thảo nào trông anh ta khác hẳn với những đội trưởng khác.
Không chỉ thực lực vượt trội, mà tiếng nói của anh ta trong đội cũng có trọng lượng hơn hẳn. Ngay cả ánh mắt của các thành viên khi nhìn anh ta cũng tràn đầy sự bảo vệ và sùng bái – một sự kính trọng mà không phải vị đội trưởng bình thường nào cũng có được.
Hóa ra là vì có người chống lưng phía trên. Nhưng như vậy lại càng tốt, thân phận của anh ta càng cao thì càng có lợi cho những việc sau này của cô.
Sau đó, Tiêu Cẩm Nguyệt không còn chủ động dò hỏi gì thêm. Cô lặng lẽ đi ở cuối hàng, đóng tròn vai “Liễu Ti”.
Thường thì người phụ nữ bên cạnh sẽ tự mình luyên thuyên những chuyện vụn vặt, còn Tiêu Cẩm Nguyệt chỉ đáp lại một hai câu vào những lúc thích hợp, thỉnh thoảng khéo léo dẫn dắt để đối phương tiết lộ thêm nhiều manh mối hữu ích.
Qua cách mọi người gọi tên, cô cũng biết được người phụ nữ này tên là Hoàng Lan.
Hoàng Lan và Liễu Ti rõ ràng không quá thân thiết, cùng lắm chỉ là quen biết sơ sơ, gặp mặt chào hỏi vài câu. Điều này Tiêu Cẩm Nguyệt đã nhận ra ngay từ lúc bắt đầu trò chuyện, và nó khiến cô cảm thấy yên tâm hơn. Cô không cần lo lắng việc nói nhiều sẽ lộ sơ hở hay bị đối phương nhìn ra điểm bất thường.
Tuy nhiên, đi được nửa đường, Hoàng Lan bỗng nhiên đổi chủ đề. Cô ta ghé sát lại gần, hạ thấp giọng: “Này Liễu Ti, tôi nghe nói dạo này Chiến Hải và Minh Tâm thân thiết với nhau lắm, có thật không?”
Chiến Hải là ai? Minh Tâm là ai nữa?
Trong lòng Tiêu Cẩm Nguyệt mờ mịt không chút manh mối, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản. Cô quan sát kỹ biểu cảm của Hoàng Lan, thấy vẻ mặt hớn hở kia rõ ràng là đang chờ đợi để hóng chuyện thị phi.
Tiêu Cẩm Nguyệt nhất thời không chắc chắn liệu bản thân Liễu Ti có mối quan hệ đặc biệt gì với Chiến Hải, hay là bạn thân của Minh Tâm, hoặc giả cả hai người đó đều có dây dưa với Liễu Ti. Nếu không, Hoàng Lan chẳng việc gì phải đặc biệt ghé sát lại hỏi cô với giọng điệu hóng hớt như vậy.
“Chuyện này... tôi cũng khó nói lắm.” Tiêu Cẩm Nguyệt đáp lại một cách mập mờ, giọng điệu pha chút do dự cố ý.
Dù là mối quan hệ nào thì câu trả lời này cũng không thể bắt bẻ được. Không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, đủ để người nghe tự mình suy diễn.
Quả nhiên, Hoàng Lan lộ vẻ tiếc nuối vì không khai thác được tin tức sốt dẻo nào. Nhưng cô ta vẫn chưa bỏ cuộc, định mở miệng hỏi thêm vài câu nữa.
“Tôi cũng nghe nói rồi!”
Đúng lúc đó, một nữ Ma tộc đi phía trước nghe thấy cuộc trò chuyện liền đi chậm lại, hào hứng nhập hội: “Nghe bảo Minh Tâm đã đầu tư rất lớn, đặc biệt nhờ Đại Dương rèn vũ khí riêng cho Chiến Hải đấy! Hình như Chiến Hải vì chuyện này mà cảm động lắm, nên hai người họ mới thân thiết hơn hẳn.”
“Cái gì? Nhờ cả Đại Dương cơ à?” Hoàng Lan trợn tròn mắt, giọng đầy kinh ngạc: “Thế thì tốn kém lắm nhỉ?”
“Chứ còn gì nữa, ít nhất cũng phải hơn trăm đồng xu đấy.” Người kia phụ họa, rồi liếc nhìn Tiêu Cẩm Nguyệt một cái đầy an ủi: “Liễu Ti, cô cũng đừng vì chuyện này mà buồn. Đàn ông ưu tú thiếu gì, Ma tộc chúng ta đâu chỉ có mỗi Chiến Hải! Anh ta đã không có ý với cô thì cô cứ tìm người khác tốt hơn là được.”
Được rồi, giờ thì cô đã hiểu mối quan hệ này là thế nào.
Có vẻ như Liễu Ti đơn phương thích Chiến Hải nhưng bị anh ta từ chối. Giờ đây Chiến Hải lại đang mặn nồng với Minh Tâm, người đã không tiếc tiền rèn vũ khí cho anh ta. Xem chừng ngày vui của hai người họ cũng không còn xa.
“Ừm.” Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ đáp, gương mặt không chút biểu cảm.
Có thể hiểu là cô đã thông suốt và không còn bận tâm, cũng có thể hiểu là cô đang đau lòng đến mức không muốn trả lời.
Nói nhiều tất hớ, cô vốn chẳng biết thái độ của Liễu Ti đối với chuyện này ra sao. Liễu Ti có thể là một kẻ lụy tình, bám riết không buông, hoặc cũng có thể là một người tỉnh táo, cầm lên được thì buông xuống được. Trong lúc chưa nắm rõ tính cách của nguyên chủ, cách phản ứng ngắn gọn này là an toàn nhất.
Hoàng Lan và người phụ nữ kia thấy cô lạnh nhạt như vậy thì cho rằng cô đang quá đau lòng. Họ nhìn nhau rồi ý tứ chuyển sang chủ đề khác. Tiêu Cẩm Nguyệt im lặng lắng nghe, ghi nhớ từng mẩu thông tin tưởng chừng như vụn vặt vào lòng.
Có thể thấy sau hơn một ngày bôn ba vất vả, ai nấy đều đã mệt rã rời. Lúc này lại phải hành quân trong đêm tối để về tộc, nếu chỉ lầm lũi bước đi thì thật quá tẻ nhạt.
May mà mấy người họ đi ở cuối hàng, nói chuyện phiếm vài câu cũng không gây ra động tĩnh gì lớn, coi như là một cách thư giãn trên đường đi.
Không chỉ họ, những Ma tộc đi phía trước cũng thỉnh thoảng thì thầm bàn tán. Nội dung không ngoài việc thảm bại ngày hôm nay, sự kiêng dè đối với Tiêu Cẩm Nguyệt, và cả nỗi lo lắng về việc phải giải trình thế nào khi trở về.
Tuy nhiên, tán gẫu thì tán gẫu, tốc độ di chuyển của họ không hề giảm sút. Mọi người đều bám sát theo dấu chân của Đại Lâm, không ai dám tụt lại dù chỉ một khắc.
Đại Lâm thu hết mọi chuyện vào tầm mắt nhưng không hề lên tiếng ngăn cản. Dù sao thì việc mất đi gần hai trăm thành viên cũng đã khiến tinh thần của những người còn lại xuống dốc thảm hại. Một chút chuyện phiếm lúc này cũng là một cách để ổn định quân tâm.
Những câu chuyện của Hoàng Lan vẫn xoay quanh các tin đồn thị phi, qua đó nhắc đến không ít tên tuổi và các phe phái trong nội bộ Ma tộc. Dù Tiêu Cẩm Nguyệt chưa biết rõ thân phận cụ thể của những người này, nhưng cô đã âm thầm phác họa được sơ đồ quan hệ giữa họ trong đầu.
Giữa lúc cả đội đang mải miết lên đường, bầu không khí dần trở nên thả lỏng, Tiêu Cẩm Nguyệt đột nhiên khựng lại. Cô nghiêng tai lắng nghe, ánh mắt sắc lẹm phóng về phía khu rừng rậm phía sau.
Sột soạt...
Một tiếng động cọ xát rất khẽ nương theo gió đêm truyền tới. Âm thanh đó vô cùng nhỏ nhưng lại mang nhịp điệu dồn dập, tuyệt đối không phải tiếng gió thổi lá cây, mà giống như có thứ gì đó đang bò nhanh trên mặt đất, và số lượng chắc chắn không hề ít.
Nên giả vờ như không nghe thấy, hay là...
Tâm trí Tiêu Cẩm Nguyệt xoay chuyển cực nhanh.
“Đội trưởng!”
Chỉ trong chớp mắt, cô đã đưa ra quyết định. Tiêu Cẩm Nguyệt cất tiếng gọi, giọng điệu mang theo sự khẩn trương vừa đủ: “Phía sau có biến!”
Ngay khi lời cô vừa dứt, đoàn người đang di chuyển đều đặn bỗng khựng lại.
Đại Lâm dừng bước, lập tức giơ tay phải lên ra hiệu giữ im lặng và cảnh giới. Ánh mắt của cả đội ngay lập tức đổ dồn về phía Tiêu Cẩm Nguyệt ở cuối hàng, đầy vẻ nghi hoặc và dò xét.
Hoàng Lan ngơ ngác nhìn cô, theo bản năng ngoái lại phía sau. Màn đêm thăm thẳm, rừng rậm yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng côn trùng cũng không có, làm gì có gì bất thường đâu?
“Cô điên rồi à, làm gì có động tĩnh gì!” Hoàng Lan hạ thấp giọng hỏi.
Đại Lâm đã dẫn theo vài thân tín sải bước đi tới. Anh ta khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng trên người Tiêu Cẩm Nguyệt, trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Đề xuất Huyền Huyễn: Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ?
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều