Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ động tâm niệm, trên đầu bỗng mọc ra đôi tai cáo mềm mại với những hoa văn nhạt nơi đầu tai. Đây chính là đặc điểm nhận dạng đặc trưng của giống cái tộc Ma.
Cô chọn mục tiêu này vì đối phương cũng thuộc tộc Cáo. Dù không phải cáo trắng mà là cáo đuôi đỏ có vằn, nhưng chỉ cần ngụy trang khéo léo và tiêu tốn chút linh lực duy trì hình thái, cô hoàn toàn có thể đánh lừa được mọi người.
May mắn là chỉ cần giữ đôi tai cáo, các bộ phận khác không cần thay đổi quá nhiều. Tính ra, lượng linh lực tiêu hao gần như không đáng kể.
Cô cúi người nhặt bộ y phục của nữ nhân tộc Ma kia lên. Theo thói quen, cô định dùng thuật làm sạch để tẩy trôi vết máu và bụi bẩn, nhưng rồi chợt khựng lại vì nhận ra làm vậy sẽ rất dễ lộ sơ hở.
Thôi kệ, dù sao cũng chỉ là lớp áo khoác ngoài.
Nén lại cảm giác khó chịu, cô rũ mạnh lớp vải rồi khoác lên người.
Bộ bào da thú dày dặn ôm sát lấy vóc dáng đã được biến đổi của cô. Cô thắt chặt đai lưng bằng da, rồi treo món vũ khí tùy thân của đối phương lên hông.
Những vật dụng cũ như hành lý ngụy trang hay trường kiếm đều được cô cất kỹ. Riêng con dao găm được giấu vào bên trong lớp áo để tiện bề sử dụng khi cần.
Thay đồ xong, Tiêu Cẩm Nguyệt phất tay một cái, một tấm gương nước trong vắt hiện ra trước mặt.
Đây là gương ngưng tụ từ linh lực, tuy không sắc nét bằng gương thật nhưng cũng đủ để cô soi rõ toàn thân.
Cô chậm rãi xoay người, kiểm tra tỉ mỉ từ đôi tai cáo trên đầu đến các phụ kiện bên hông, rồi cả những nếp gấp trên vạt váy. Khi chắc chắn từ đầu đến chân không có kẽ hở nào so với nữ nhân kia, cô mới thực sự an tâm.
Có lẽ điểm khác biệt duy nhất nằm ở ánh mắt và thần thái, nhưng điều đó không quá quan trọng.
Sau khi làm rối tóc một chút và điều chỉnh lần cuối, Tiêu Cẩm Nguyệt mới thu lại gương nước.
Cô trấn tĩnh lại, không chút do dự mà sải bước đuổi theo hướng đội của Đại Lâm vừa đi.
Đi được nửa đường, Tiêu Cẩm Nguyệt mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng.
Cô quên chưa hỏi tên của nữ nhân kia là gì!
Thôi thì đã muộn rồi, đành tùy cơ ứng biến vậy.
"Đội trưởng!"
Thấy bóng dáng đội của Đại Lâm từ xa, Tiêu Cẩm Nguyệt lập tức điều chỉnh giọng nói cho dứt khoát hơn, nhưng vẫn pha chút mệt mỏi, yếu ớt.
Đại Lâm nghe thấy tiếng gọi nhưng không dừng lại, chỉ liếc mắt nhìn sang. Một gã đàn ông bên cạnh anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên: "Liễu Ti, cô đang bị thương mà, sao lại đi nhanh thế?"
Vậy là đã biết tên rồi.
Tiêu Cẩm Nguyệt nở nụ cười khổ: "Chỉ khi ở cạnh đội trưởng và mọi người tôi mới thấy yên tâm, chứ cứ cảm giác như có ai đó đang bám theo sau..."
Cô đang ám chỉ chính bản thân mình, ra vẻ như một kẻ vừa bị dọa cho khiếp vía.
Bình thường có lẽ sẽ có kẻ cười nhạo cô nhát gan, đánh xong rồi mà vẫn còn sợ. Nhưng hôm nay ai nấy đều vừa trải qua trận chiến kinh hoàng, họ vẫn còn ám ảnh bởi sự dũng mãnh của Tiêu Cẩm Nguyệt.
Vì thế, không chỉ mình cô mà những người khác cũng đều sợ hãi như vậy. Họ tỏ ra rất thấu hiểu, ngay cả Đại Lâm cũng không hề trách mắng.
"Nhóm của Ảnh Hồng đâu rồi?" Đại Lâm hỏi.
Ảnh Hồng chắc chắn là nữ nhân còn lại trong nhóm sáu người. Tiêu Cẩm Nguyệt mặt không đổi sắc, đáp: "Họ mệt quá không đi nổi nữa, nên tôi xin phép đi trước một bước."
Đại Lâm gật đầu, ra hiệu cho cô nhập đội rồi im lặng tiếp tục lên đường.
Tiêu Cẩm Nguyệt lẳng lặng đứng vào cuối hàng, cùng cả đội tiến về phía trước.
"Không ngờ chuyến này lại vất vả thế, suýt chút nữa là bỏ mạng rồi..." Một nữ nhân bên cạnh liếc nhìn cô, thở dài: "Vết thương của cô ổn chứ?"
Bộ đồ Tiêu Cẩm Nguyệt đang mặc có vài chỗ rách và thấm đẫm máu tươi, trông rất thê thảm nhưng lại che giấu được vị trí vết thương thật sự.
Cô liền lộ ra vẻ mặt hơi nhợt nhạt: "Đau lắm, nhưng biết sao được, phải cố về đến nơi rồi tính tiếp."
"Thật không ngờ trong đám thú tộc cấp thấp lại có kẻ lợi hại đến vậy, đúng là đụng phải thứ dữ rồi." Nữ nhân kia tặc lưỡi, rồi chợt nhớ ra: "À, lâu rồi không có dịp trò chuyện, bệnh tình của mẹ cô sao rồi?"
Sao là sao? Làm sao tôi biết được!
Tiêu Cẩm Nguyệt không đáp, chỉ mím môi rồi cúi gằm mặt xuống.
Dáng vẻ này khiến đối phương nghĩ ngay theo hướng tiêu cực. Cô ta lộ vẻ cảm thông: "Haiz, loại độc đó đúng là khó giải, thật khổ cho cô... Nhưng đừng lo, biết đâu sau này cô lại tìm được thuốc chữa cho bà ấy thì sao."
Tiêu Cẩm Nguyệt gật đầu, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ nặng nề hơn lúc mới vào đội.
Thấy vậy, nữ nhân kia cảm thấy hơi áy náy nên chủ động bắt chuyện phiếm để giải khuây. Cô ta kể đủ thứ chuyện trong tộc, từ chuyện đứa trẻ nhà nào nghịch ngợm, nhà ai bị trộm mất thịt khô, đến chuyện hai gã đàn ông đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành lấy một cô gái.
Tiêu Cẩm Nguyệt chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại "ừ", "à" một tiếng khiến cô ta càng hào hứng kể tiếp.
"Tiêu Cẩm Nguyệt..."
Ba chữ này thốt ra khiến tim Tiêu Cẩm Nguyệt nảy lên một cái, suýt chút nữa là lộ ra sát khí.
May mà câu nói tiếp theo đã giúp cô trút bỏ được gánh nặng: "... Cô nghĩ cô ta và đội trưởng của chúng ta có chuyện gì không?"
Thật là, nói năng thì phải nói cho hết câu chứ!
Tiêu Cẩm Nguyệt thầm than thở trong lòng vì suýt nữa thì lộ tẩy. Cô lắc đầu: "Chắc chắn là không rồi."
"Tại sao?" Nữ nhân kia tò mò nhìn sang.
Nhìn vẻ mặt vừa nhẹ nhõm vừa hóng hớt của cô ta, Tiêu Cẩm Nguyệt đoán ngay ra cô nàng này đang thầm thương trộm nhớ Đại Lâm.
"Một bên là Thú tộc, một bên là Ma tộc, thù sâu như biển thì làm sao mà đến với nhau được? Hơn nữa lúc nãy đội trưởng ngỏ ý chiêu mộ, cô ta cũng chẳng mảy may quan tâm đấy thôi." Tiêu Cẩm Nguyệt phân tích.
"Cũng đúng. Dù cô ta giỏi thật đấy, nhưng đội trưởng của chúng ta cũng rất mạnh, anh ấy xứng đáng với những cô gái tuyệt vời nhất thế gian này!" Cô ta vừa nói vừa ưỡn ngực, đôi mắt lấp lánh niềm tự hào.
Thấy đã nghe đủ chuyện phiếm, Tiêu Cẩm Nguyệt bắt đầu dẫn dắt câu chuyện sang hướng khác: "Cô này, đội mình lần này thất bại thảm hại, tổn thất nhiều người như vậy, không biết các đội khác có thế không? Liệu về có bị phạt không nhỉ?"
Nữ nhân kia nghe xong liền xị mặt xuống: "Dù đội mình là đội mạnh nhất trong đợt này, nhưng chưa chắc các đội khác đã thê thảm như mình đâu... Tất cả là tại xui xẻo đụng phải cái cô Tiêu Cẩm Nguyệt kia, cô ta mạnh đến đáng sợ. Chứ mấy đám Thú tộc bình thường trước đây chúng ta gặp đâu có như vậy."
Nghe đến đây, Tiêu Cẩm Nguyệt hiểu rằng đội này vẫn chưa hội quân với các đội khác.
Điều này rất có lợi, chứng tỏ giữa các đội không có phương thức liên lạc hiệu quả. Họ được phái đi làm nhiệm vụ riêng lẻ, chỉ khi hết thời gian mới quay về báo cáo chứ không thể hỗ trợ lẫn nhau.
"Còn chuyện báo cáo thì không lo đâu, Nhị thủ lĩnh là chú ruột của đội trưởng, thương anh ấy như con đẻ, lẽ nào lại nỡ trách phạt? Chỉ là những kẻ khác có lẽ sẽ lời ra tiếng vào, vì có quá nhiều người ghen tị với vị trí của đội trưởng mà." Nữ nhân kia lo lắng nhíu mày, rõ ràng là đang lo sốt vó cho Đại Lâm.
Đề xuất Ngược Tâm: Cả Lớp Góp Tiền Tiễn Tôi Vào Núi Sâu, Một Đi Không Trở Lại
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều