Chương 396: Định nghĩa về “Bạn đời”
“Thủ lĩnh?!” chiến binh ngẩng đầu lên với vẻ không thể tin nổi.
Nhưng ngay lúc đó, anh ta chứng kiến cảnh thủ lĩnh mà mình tôn kính nhất tự tay bế lấy Nguyễn Miểu Miểu!
Chiến binh đảo mắt sắc lẹm, suýt chút nữa đã không kiềm được mà tiến lên cướp cô khỏi tay thủ lĩnh.
Nhưng anh ta tuyệt đối không thể thách thức quyền uy của thủ lĩnh, dù trong lòng muốn giành lại người, cuối cùng cũng chỉ biết đứng nhìn bất lực.
Vừa tức giận vừa bất ngờ đến tột cùng.
Bởi thủ lĩnh từ trước đến nay chẳng bao giờ thích chạm vào người khác, dù người khác chỉ chạm vào anh một chút anh cũng thấy ghét bỏ vô cùng. Dù không tàn bạo đẩy kẻ đó đến chết, nhưng ánh mắt coi thường như rác rến của anh khiến đối phương cảm thấy xấu hổ đến muốn đội đất mà trốn.
Chính sức nặng uy nghi của thủ lĩnh khiến những người đó sau này chịu không nổi áp lực tinh thần bất thường mà tìm đến cái chết tự nguyện.
Thế mà lần này, anh ấy chủ động ôm một người phụ nữ lên.
Hành động đó có ý nghĩa gì?
Là thủ lĩnh đã để ý đến cô, muốn cô trở thành bạn đời của mình!
Không chỉ chiến binh choáng váng đến mức mãi không thể lấy lại tinh thần khi nhìn thấy cảnh này, ngay cả những người khác cũng kinh ngạc đến mức quên cả thu lại ánh mắt.
Tất cả đứng sững nhìn thủ lĩnh và Nguyễn Miểu Miểu.
Còn Nguyễn Miểu Miểu, bất ngờ bị bế lên, liền thu mình lại, không dám tiếp tục nhìn chòng chọc.
Nhất là khi nhìn thấy cánh tay rắn chắc ngoài trần của người đàn ông, đủ sức đánh bại cô gấp mười lần, cô càng thêm nản lòng cúi đầu giả vờ như vừa rồi không hề nhìn chòng chọc anh.
Người đàn ông thấy cô ngoan ngoãn như vậy, khẽ cười sát bên tai cô nói: “Sao không tức giận nữa? Lúc nãy dũng cảm lắm mà?”
Luồng hơi ấm phả vào tai, cảm giác thật đến mức khiến người ta khó phân biệt là ảo giác hay sự thực.
Nguyễn Miểu Miểu nhạy cảm thu cổ lại, chân lơ lửng trên không cũng nhẹ nhàng nhấc lên, lắc đầu đầy bất an.
Nhìn cô ngoan ngoãn đến mức không chê vào đâu được.
Người đàn ông thấy vậy càng thấy thú vị, bất chấp ánh mắt kinh ngạc của mọi người, siết chặt Nguyễn Miểu Miểu trong lòng rồi quay trở lại.
Nhận ra mình lại sắp bị đưa tới nơi nào đó nữa, Nguyễn Miểu Miểu hơi lo lắng chồm người nhìn quanh, rồi lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông.
Chỉ thấy chiếc cằm góc cạnh cùng khối nổi lên của yết hầu nhấp nhô, nhìn vừa quyến rũ vừa nguy hiểm.
Cô đoán anh ta chắc sẽ không làm gì mình tạm thời, nghĩ đến tình cảnh hiện tại, không nhịn được hỏi: “Anh... anh...”
Ngập ngừng một lúc, người đàn ông cúi đầu nhìn cô, đôi mắt màu mực sâu thẳm mang theo sự lạnh lùng kiêu hãnh thường thấy, nhưng khi nhìn Nguyễn Miểu Miểu thì hiện ra vẻ dịu dàng khác biệt.
Anh đang đợi cô thốt lời.
Dưới ánh mắt đó, từ thận trọng ban đầu, Nguyễn Miểu Miểu dần buông lỏng, thẳng thắn hỏi: “Chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi phải không?”
Câu hỏi vừa thốt ra, dường như cô nghe thấy tiếng cười khẽ của 1088 bên tai.
Cả phần bình luận cũng cười nhạo cô:
“Hahaha, cách làm quen cũ kỹ thế.”
“Nhìn Miểu Miểu thì biết cô ấy hiếm khi bắt chuyện người khác, câu hỏi vừa thô vừa trực tiếp thế mà còn dễ thương thế kia!”
“Gặp rồi gặp rồi, cô ấy ơi, kiếp trước chúng ta là vợ chồng đấy, nhìn tôi đi!”
“Nếu đã gặp rồi thì coi như có thể kết hôn rồi, Miểu Miểu cưới tôi đi!”
Thực ra Nguyễn Miểu Miểu không biết chắc liệu anh ta có phải là người đàn ông trong hang kia hay không, có nhớ được chuyện trước hay không.
Nên cô muốn thử thăm dò bằng câu hỏi đơn giản đó, nhưng không ngờ mọi người lại nghĩ xa đến vậy.
Có thể nói, họ chẳng bao giờ tập trung vào chuyện chính sự.
Ngay cả 1088 cũng cười một cách thích thú.
Nguyễn Miểu Miểu cảm thấy mặt mình đỏ bừng, không biết lời nói đó của cô có thật sự quê mùa đến mức vậy không.
Trong mắt người đàn ông lóe lên tia sáng bí ẩn, khi nhìn thấy cô đầy lo lắng mà hy vọng câu trả lời của anh, anh ân cần nói: “Có thể là vậy, nhưng tôi thực sự lần đầu gặp em.”
Nói xong, anh đã đưa Nguyễn Miểu Miểu vào một căn nhà trông sang trọng hơn hẳn.
Ngôi nhà rất rộng, nhiều hành lang nối liền nhau, giữa nhà thông tầng rộng rãi.
Kiến trúc hơi giống kiểu sân vườn Tứ hợp viện, nhưng to lớn và rộng rãi hơn, đặc biệt các trụ đá được chạm khắc tinh xảo đến kinh ngạc.
Nguyễn Miểu Miểu nhận thấy người ở đây ăn mặc tuy đơn giản nhưng kiến trúc lại cực kỳ lộng lẫy.
Nơi đây còn dùng rất nhiều trang sức vàng treo trên tường, vừa bước vào đã choán hết cả ánh nhìn, chói lọi đến mức khó tin.
Phong cách mà cô chưa bao giờ được gặp.
Người đàn ông bế cô tới phòng ở chính giữa, là phòng hào nhoáng nhất, nơi treo nhiều vàng nhất, nhìn ra dáng một gia thế cực kỳ giàu có.
Nguyễn Miểu Miểu choáng ngợp trước vô số vàng bạc trước mắt, khi được đặt xuống một chiếc giường lớn mới hoàn hồn nhận ra.
Giường!
Gia nữ lập tức bật dậy, vừa muốn chạy xuống giường thì bị người đàn ông giữ lại một cách chắc chắn.
Cô đành phải ngồi trên giường, xung quanh là sự bao bọc bởi vàng bạc.
Cứ như cô dâu bé nhỏ bị rồng lớn dụ dỗ đi, rồng ấy dùng vàng bạc để dỗ dành, cô dù sợ hãi nhưng vẫn gục mình trong lòng kho báu nhận lấy tình thương rồng ban cho.
Rồng có thể dành tất cả của cải cho cô dâu mình, để cô thỏa sức làm những chuyện ngỗ ngược,
Nhưng duy nhất không được phép là cô dâu bước khỏi bên cạnh rồng, và một khi nhận của cải của rồng, cô không thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào hợp lý từ rồng.
Nguyễn Miểu Miểu ngồi trên giường đầy lo âu, mắt nhìn người đàn ông đầy thương cảm không biết anh định làm gì.
Người đàn ông thấy cô sợ hãi càng thêm thích thú.
Anh tiến sát lại gần, càng ngày càng áp sát Nguyễn Miểu Miểu.
Cô vô thức lùi lại, nhưng ngay sau đó đã bị anh nắm lấy cánh tay chặt không cho rời xa một chút nào.
Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, chậm rãi nói: “Em sợ gì? Giờ em là bạn đời của anh, bạn đời mà lại sợ anh thì không tốt đâu.”
“Bạn đời?” Nguyễn Miểu Miểu ngạc nhiên chớp chớp mắt, sao cô lại trở thành bạn đời của người đàn ông này nhanh đến vậy?
“Em biết bạn đời phải làm gì không?” anh ta hỏi thẳng thắn.
Nghe câu hỏi, Nguyễn Miểu Miểu hoảng loạn lắc đầu, rồi cảnh giác nhìn người đàn ông, nhẹ nhàng đáp: “Bạn đời chắc cũng như bạn bè thôi, là để bên cạnh nhau.”
Không ngờ câu trả lời đó khiến anh ta dừng lại, bật cười thành tiếng.
Anh cười đến vai rung lên, những trang sức vàng trên cổ va vào nhau phát ra âm thanh lách tách.
Nguyễn Miểu Miểu đỏ mặt vì bị trêu.
Cười xong, anh cúi người lại hôn lên trán cô, giọng nói trầm ấm say đắm: “Đánh lừa khôn ngoan đấy.”
Rồi anh ôm chặt Nguyễn Miểu Miểu vào lòng, cười nói: “Sai rồi, bạn đời không phải thế, để anh dạy em.”
Nhưng ngay khi nói xong, bên ngoài cánh cửa có người hô lớn: “Thủ lĩnh! Có chuyện gấp!”
Đề xuất Ngược Tâm: Thử Thách Của Người Tình Giả Nghèo