Chương 379: Lần này cậu có thể đưa tôi đi không?
Phó Hiền Du nắm tay thật chặt, chặt đến nỗi lưỡi dao sắc bén đâm xuyên lòng bàn tay anh.
Dù vậy, tay anh không hề chảy máu, nhưng thật sự đã bị tổn thương.
Nguyễn Miểu Miểu kinh ngạc nhìn Phó Hiền Du, môi khô khốc run lên, nhưng bị nghẹn ở cổ họng nên không phát ra được tiếng nói.
Cô chỉ biết dùng ánh mắt đầy thắc mắc nhìn anh.
Thanh kiếm trong tay Nguyễn Miểu Miểu chắc chắn là do cô cầm, dù không phải cô chủ động làm Phó Hiền Du bị thương, chỉ nhìn hình cảnh cũng đủ khẳng định cô chính là người gây tổn thương cho anh.
Sau một lúc im lặng, hệ thống đột nhiên vang lên: “Chúc mừng người chơi Nguyễn Miểu Miểu hoàn thành nhiệm vụ, cánh cửa vượt ải đã được mở.”
Tiếng thông báo hệ thống vừa dứt, cánh cổng thành phía sau Miểu Miểu bỗng mở ra, cảnh vật bên ngoài không phải là khung cảnh quen thuộc mà là một khoảng trắng bao la.
Quả nhiên, đây chính là cánh cửa vượt ải.
Mục tiêu cuối cùng của nhiệm vụ, đúng như dự đoán, chính là Phó Hiền Du.
Nhưng trước đó anh chưa từng xuất hiện, chỉ đến cuối cùng mới xuất hiện bên cạnh Nguyễn Miểu Miểu.
Hệ thống tiếp lời: “Phát hiện môi trường xung quanh người chơi vào lúc này rất nguy hiểm, vì sự an toàn của người chơi, đề nghị người chơi kịp thời thoát khỏi trò chơi.”
Nguyễn Miểu Miểu không quá để ý đến cánh cửa vượt ải, mà là sau khi thấy Phó Hiền Du chủ động làm tổn thương bản thân, cô đã đứng đó lâu không thể bình tĩnh lại.
Tại sao anh lại làm vậy? Phải chăng anh biết điều gì đó?
Hoặc giả, dù biết chuyện gì đi nữa, tại sao lại chọn cách tổn thương chính mình như vậy?
Rõ ràng còn nhiều phương án khác mà không cần phải làm đau bản thân cũng có thể mở được cánh cửa vượt ải.
Có lẽ nhìn thấy trong mắt Nguyễn Miểu Miểu đầy thắc mắc, Phó Hiền Du chậm rãi buông tay ra, để lộ lòng bàn tay bị đứt một vết sâu đến mức đáng sợ, dù vậy vẫn không thấy máu chảy.
Miểu Miểu mấp máy môi, chưa kịp cất tiếng thì Phó Hiền Du đã bế cô lên, hướng về phía cánh cổng đi tới.
Những quái vật phía sau hình như không dám tiến gần, nhưng mỗi con đều nhìn họ bằng ánh mắt cháy bỏng, đúng hơn phải là ánh mắt hướng về Nguyễn Miểu Miểu trong vòng tay anh, như muốn giữ cô lại.
Phó Hiền Du ôm Miểu Miểu rất nhẹ nhàng, bước đi đều đặn không để cô cảm thấy khó chịu.
Lửa bắt đầu lan rộng, thậm chí cháy lên đốt cả những con quái phía sau; tuy nhiên, quái vật dường như không hề cảm thấy đau đớn do bị thiêu đốt, chúng đứng thẳng lặng nhìn ngọn lửa thiêu rụi mình.
Ngọn lửa càng lúc càng dữ dội, đám cháy lan tới nơi nhưng Nguyễn Miểu Miểu lại không cảm thấy khó chịu, như thể Phó Hiền Du đã giúp cô che chắn một phần.
Ngọn lửa chói mắt, ngôi nhà bị thiêu rụi sập xuống, đây là một thảm kịch không có tiếng la hét, nhưng lại khiến con tim cô nghẹn lại.
Điều làm Nguyễn Miểu Miểu cảm thấy đau lòng chính là sự im lặng của Phó Hiền Du.
Anh ôm cô tiến về phía cánh cửa vượt ải nhưng vẫn im lặng, không một lời nói.
Còn cô, muốn nói cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Đến khi chỉ còn một bước chân là có thể bước vào cánh cửa, Phó Hiền Du bỗng dừng lại, cúi đầu sâu sắc nhìn cô, trong ánh mắt anh chứa đầy những cảm xúc phức tạp, đậm đặc, xen lẫn nỗi buồn như sợ mất đi điều gì đó.
Ánh nhìn đó chạm thẳng vào tim Nguyễn Miểu Miểu khiến cô đau nhói.
Cô không thể nói được cơn đau đó là gì, chỉ cảm thấy khó chịu đến mức muốn rơi nước mắt.
Trước khi bước vào, Phó Hiền Du bất ngờ lên tiếng, giọng nói êm dịu, chậm rãi, lộ vẻ run run, có chút ngượng ngùng.
Anh nói: “Miểu Miểu, lần trước em đã không mang anh đi.”
Nguyễn Miểu Miểu ngẩn người.
Phó Hiền Du ngập ngừng, lần này dáng vẻ của anh như sắp khóc, nhưng không thể bật lên tiếng.
Anh lo lắng, nghiêm túc hỏi, như van xin: “Lần này, anh có thể cùng em đi không? Anh muốn được em cho phép, cho phép anh tiếp cận em, Miểu Miểu...”
Lời nói của anh thấp hèn mà thành kính, như một tín đồ trung thành, khi thấy thần thánh mình yêu thương bị người khác dẫn đi mà bị bỏ rơi, cảm thấy đau khổ tuyệt vọng.
Chỉ có thể đợi đến lần gặp thần kỳ sau, mà chỉ dám cầu xin một khả năng mong manh.
Phó Hiền Du không phải không muốn nói chuyện với Nguyễn Miểu Miểu mà là không dám, sợ rằng sau khi thốt ra những lời đó, sẽ nhận được câu trả lời khiến anh tuyệt vọng thêm lần nữa.
Anh thậm chí không dám nhìn cô sau khi nói, chỉ quay mặt đi như tù nhân nghe phán quyết tử hình.
Anh đếm đến năm giây, nếu không được hồi đáp sẽ đưa cô ra ngoài.
Năm giây đủ rồi, không thể để cô chịu khổ ở đây.
Một... hai...
Chưa đầy hai giây, một đôi bàn tay mềm mại nhẹ nhàng đặt lên mặt anh, dường như vuốt ve, nhưng chỉ nhẹ chạm rồi nhanh chóng buông xuống.
Không, không phải là buông, mà là không còn sức để nâng đỡ, rơi xuống.
Điều đó làm ánh mắt u tối của Phó Hiền Du bỗng bật sáng rực rỡ, trong ngọn lửa xung quanh, ánh sáng ấy khiến người ta kinh ngạc, đồng thời nóng bỏng vô cùng.
“Miểu Miểu...!” Phó Hiền Du mở to mắt, nhìn cô đầy vui sướng nhưng cũng không dám tin.
Đồng tử co lại dữ dội, tay run rẩy.
Khoảnh khắc đó, có phải cô vừa đồng ý?
Cô đồng ý rồi sao?
Nhưng niềm vui vẫn chưa trọn vẹn, vì Nguyễn Miểu Miểu không còn sức giơ tay lên nữa, tưởng là thế đã đủ để anh hiểu nhưng cô vẫn động môi nói nhỏ, giọng khàn khàn, nhưng vẫn thốt ra: “Được...”
Lúc đó, ngọn lửa trong trái tim Phó Hiền Du bùng lên như những đóa hoa nở rộ, rực rỡ kinh ngạc, thậm chí còn tô điểm thêm cho cái lửa trong lòng anh.
Mũi anh cay cay, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cô nói “được”.
...
Cánh cửa vượt ải đã khép lại, Nguyễn Miểu Miểu ngồi ở lối thoát ra ngoài trò chơi.
Dù không bị bỏng vì khói dày đặc, cô cũng bị thương nhẹ, hiện đang trong quá trình hệ thống chữa trị.
Trong lúc chữa trị, người ngoài không được phép quấy rối nếu không sẽ bị hệ thống chính phạt.
Cho nên dù biết sẽ có nhiều người chơi tới đây khi thấy cô xuất hiện ở đây, chẳng ai dám lại gần.
Mọi người chỉ có thể đứng cách xa quan sát.
Thông thường, thời gian chữa trị chỉ mất khoảng một phút, những vết thương nặng thì lâu hơn, không quá năm phút.
Thế nhưng trên người Nguyễn Miểu Miểu không có nhiều vết thương, nhưng thời gian chữa vẫn kéo dài hơn một phút và vẫn chưa xong khiến nhiều người chơi đứng ngồi không yên.
Nguyễn Miểu Miểu đang được chữa lành cơ thể cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, nhìn thấy chữa trị vẫn chưa xong.
Cô hồi hộp hỏi 1088: “1088, lần này em không phải hoàn thành nhiệm vụ một cách thụ động chứ?”
1088 trả lời: “Không đâu, nếu hoàn thành nhiệm vụ thụ động thì sẽ có thông báo.”
Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi.”
1088 đột nhiên nhớ ra một chuyện, lần sau khi về có thể sẽ trở lại nơi không nên đến.
Lúc đó mới là người phải bật khóc là Nguyễn Miểu Miểu.
Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Mang Thai Giả Chết, Phu Quân Ta Phát Điên