Chương 327: Lại có một kẻ chạy ra

Máu tươi nhỏ giọt từ mũi dao, vương vãi xuống thảm lụa mềm mại tinh xảo, làm loang lổ vết ố trên nền thảm vàng.Mọi người có mặt đều chưa kịp phản ứng, chỉ đến khi thanh dao được rút lại và người hầu báo tin trước đó lăn ra bất động với cặp mắt trợn ngược thì họ mới hoàn hồn.“Mình ơi!” Một nữ tỳ hoảng sợ hốt hoảng hét lên, ngay lập tức, Nguyễn Miểu Miểu được đám...
BÌNH LUẬN