Chương 261: Cô ta là người xấu, em đừng tin cô ấy
Nguyễn Miểu Miểu vô thức giơ tay ra che trước mặt, mắt nhắm chặt trong sự bất lực.
Thế nhưng, dù cô không nhìn thấy, chiếc tủ vốn đã đổ xuống ấy phút chốc như bị thứ gì đó chặn lại giữa không trung.
Chỉ vài giây sau, cánh cửa vốn đóng chặt bỗng bị đập bật mạnh.
- "Miểu Miểu!" - đó là giọng nói của 1088.
1088 lập tức lao tới, một tay đỡ lấy Nguyễn Miểu Miểu đang nằm trên nền đất, tay kia hất mạnh chiếc tủ đi.
Chiếc tủ nặng được đẩy trở lại vị trí cũ, nhưng lại va chạm mạnh vào tường phát ra tiếng động, rung lắc một lúc mới dừng lại.
Nguyễn Miểu Miểu mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt của 1088 và ngay lập tức yên tâm.
Sự yên tâm ấy pha lẫn cảm giác tủi thân và sợ hãi, cô không còn để ý đến cơn giận nhỏ trước đó, chỉ nắm lấy một góc áo của 1088, cũng không dám ôm lấy anh, sợ làm cho 1088 bị vướng chân tay.
Hành động nhỏ ấy thể hiện sự ngoan ngoãn khó tả, 1088 cúi đầu nhìn cô, nhìn vào ánh mắt ngây thơ, đáng thương nhưng lại rất hiểu chuyện của Nguyễn Miểu Miểu, lòng anh như tan chảy.
Ôm lấy cô vào lòng, 1088 nhẹ nhàng vỗ về: "Miểu Miểu đừng sợ, em đã kiên trì rất lâu rồi, anh rất tự hào về em."
Đám bình luận trên mạng hiện lên:
- "Đúng vậy, vợ cưng thật giỏi, nếu anh đến muộn chút nữa thì đã bị cắm sừng rồi!"
- "Hehe, bị cắm sừng cũng tốt, sau này anh leo qua đường ống đến tìm vợ càng yên tâm hơn."
- "Nhưng nhìn vợ khóc mà vừa sợ vừa lo không muốn làm phiền người khác đáng yêu quá đi mất."
- "Đến đây với anh đi, anh sẽ an ủi vợ thật tận tình đây."
1088 nhanh chóng dìu Nguyễn Miểu Miểu rời khỏi nơi đó. Tô Dao Dao đứng dậy khỏi đất, ngỡ ngàng khi thấy một người đàn ông lại phớt lờ cô như vậy.
Dù không phải cứ phải tỏ ra quan tâm đến một cô gái yếu đuối, thì ít nhất khi thấy người nằm dưới đất, người ta thường sẽ hỏi thăm hoặc ít nhất trao một ánh nhìn.
Thế nhưng từ khi anh ta bước vào, luôn như thể không thấy mặt cô, không phải cố ý mà là một sự thờ ơ tự nhiên đến bất ngờ.
Trong mắt Nguyễn Miểu Miểu, cô ấy chẳng có chút sự tồn tại nào cả sao?
Tô Dao Dao nghiến răng trong lòng, bây giờ không được dùng đạo cụ, nên sức hấp dẫn của cô giảm đi phân nửa.
Chỉ riêng điều đó thôi đã khiến cô cực kỳ bực bội.
Ai ngờ một thế giới A+ mà lại còn bị hạn chế việc sử dụng đạo cụ!
Làm cô không thể phát huy hết sức quyến rũ của mình nơi này.
Tô Dao Dao cảm thấy rất ấm ức, khi thấy người đàn ông vừa cứu họ dẫn theo Nguyễn Miểu Miểu sắp rời đi, cô bỗng nhiên cắn môi nói với vẻ hối lỗi: "Miểu Miểu, xin lỗi về việc lúc nãy tôi không cố ý níu giữ em."
Câu nói ấy khiến 1088 vốn không để ý đến cô bỗng nhiên dừng bước.
Tô Dao Dao vui mừng nghĩ rằng anh đã nghe thấy cô và bắt đầu chú ý đến mình.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô cúi đầu lại, cô không nhận ra ánh mắt lạnh lùng sắc bén mà 1088 gửi về phía mình.
Ánh mắt ấy lạnh như băng, mang theo sự lãnh đạm và sát khí tột bậc.
Nhưng vì cảm xúc anh thể hiện không quá mãnh liệt, cộng thêm việc cô cúi đầu ra vẻ hối lỗi nên không nhận thấy điều bất thường trong ánh mắt ấy.
Nguyễn Miểu Miểu định quay đầu nhìn Tô Dao Dao thì bị 1088 giữ chặt đầu, không cho cô quay sang.
Tô Dao Dao tiếp tục nói: "Tôi lúc nãy quá vội vàng, tay muốn giữ thứ gì đó, không ngờ em lại đứng ở đó, tôi vô tình níu lấy em rồi."
Nói rồi cô bật khóc.
Tiếng khóc nhẹ nhàng, vô cùng đáng thương, nghe mà khiến người ta mềm lòng.
"Tôi không ngờ mình níu phải em, cũng không muốn làm em gặp nguy hiểm, nhưng... " cô lau nước mắt, nhìn lên mỉm cười với Nguyễn Miểu Miểu, "May mà em không sao, nếu không tôi sẽ hối hận cả đời."
Ở phía Nguyễn Miểu Miểu, những dòng bình luận trên mạng hiện lên:
- "Không hiểu sao, tuy hai người đều hay khóc nhưng mình lại thích vợ hơn cô ấy."
- "Đúng vậy, nhìn cô ấy khóc mình cũng thấy lạ lắm."
- "Dù sao thì vợ Miểu Miểu lúc nào khóc cũng yêu chết đi được."
- "Không chỉ yêu mà còn muốn nhìn vợ khóc nhiều hơn nữa để được ôm vợ, vừa cưng chiều vừa an ủi."
- "Mấy bạn nghiêm túc chút đi, chứ tôi chỉ nhắc vợ cẩn thận với cô ta thôi, chắc chắn cô ta không phải người tốt đâu, vợ đừng tin cô ta!"
Nguyễn Miểu Miểu chớp mắt dù không thấy rõ vẻ ngoài hiện tại của Tô Dao Dao, nhưng nghe được những lời ấy và nhìn thấy dòng bình luận nhắc nhở, bản năng mách bảo cô rằng Tô Dao Dao chắc chắn không phải người tốt.
Cô càng chắc chắn với điều mình nghĩ, cuối cùng cũng nhìn thấu được nhân cách một người.
Cô lo rằng 1088 là một hệ thống đơn thuần dễ bị người xấu lừa gạt.
Nguyễn Miểu Miểu kéo nhẹ góc áo 1088, ra hiệu anh đưa tai lại để cô thì thầm vài lời.
1088 rút ánh mắt lạnh lùng trở nên dịu dàng, nghiêng người lại gần.
Cô nhỏ nhẹ nói: "1088, em đừng tin cô ta, cô ấy chắc là người xấu."
Làn hơi ấm phủ lên tai anh, tạo cảm giác ngứa ngáy khó tả, khiến lòng anh không khỏi xao động.
"Và còn nữa." Giọng cô bắt đầu ngọt ngào pha chút tủi thân: "Em bị quỷ quái bắt nạt đấy, 1088 giúp em trả thù nhé?"
Chưa kịp nghe anh trả lời, cô lại vụng về nói thêm: "Không, không được, anh phải giúp em trả thù đấy."
Hình như cô ngại ngùng nên tai đỏ ửng.
"Nhưng nếu anh đánh không lại đâu thì thôi nhé."
"Sao lại đánh không lại được?" 1088 cười cưng chiều, cũng thì thầm vào tai cô, "Yên tâm đi, dù sao anh cũng là chồng em rồi, chồng giúp vợ trả thù là chuyện bình thường."
Nguyễn Miểu Miểu liếc anh một cái nhưng không nói anh không phải chồng mình.
Tô Dao Dao nhìn vẻ chân thành hối lỗi của mình, nghĩ rằng không thể nào đàn ông không rung động trước một cô gái tốt như thế được.
Dù không có đạo cụ quyến rũ, người ta nhìn thấy cô gái dịu dàng như vậy sao mà không xúc động?
Nhưng sau khi nói xong, đối phương không những không để ý đến cô mà còn thân mật với Nguyễn Miểu Miểu, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô.
Cảm giác bị người khác xem thường làm Tô Dao Dao xấu hổ đến mức không chịu nổi.
Cô hỏi với giọng càng thêm buồn: "Miểu Miểu giận rồi sao? Cho nên không thèm để ý đến tôi?"
Nguyễn Miểu Miểu định trả lời thì lại bị 1088 giữ đầu không cho quay sang.
Cùng lúc đó, 1088 đặt Nguyễn Miểu Miểu xuống và cuối cùng cũng nhìn về phía Tô Dao Dao, ánh mắt trong khoảnh khắc ấy thay đổi, tuy vẫn điềm tĩnh nhưng làm người ta lạnh sống lưng.
1088 hỏi lạnh lùng: "Là cô đã kéo Miểu Miểu lại chứ?"
Bản dịch do chúng tôi thực hiện không có quảng cáo phiền phức.
Đề xuất Hiện Đại: Một Khắc Trước Khi Xóa Sổ, Tình Ái Đong Đầy