Chương 41: Thế Giới Cực Hàn
Chu Tiểu Hàn suy nghĩ một chút, thừa nhận Vương Quân nói đúng. Đến lúc đó, giữa người trong thôn và những người từ bên ngoài đến chắc chắn sẽ nảy sinh không ít ma sát, nhưng đây cũng là một sự kiềm chế lẫn nhau, không bên nào có thể độc chiếm thế lực.
Chính phủ đối với chuyện này, hẳn là vui thấy thành quả.
Chu Tiểu Hàn cũng rất vui lòng chứng kiến, từ nay về sau, những kẻ đầu gấu như Chu Cường đừng hòng giở thói côn đồ nữa, thậm chí còn bị những vị khách trọ trong nhà hắn đè đầu cưỡi cổ.
Tuy nhiên, cô vẫn nói một câu công đạo.
“Có những người, ví dụ như nhà Chu Cường, có thể là thấy tiền sáng mắt, nhưng trong thôn cũng có vài hộ là mẹ góa con côi, hoặc như tình cảnh nhà tớ, chắc cũng là bất đắc dĩ. Trong nhà có thêm người ở, chỉ cần không phải người xấu, đối với họ mà nói, cũng là thêm một tầng nương tựa.”
Giống như nhà cô và nhà họ Vương vậy, tuy không phải chủ động chiêu mộ người nhà họ Vương vào sân nhà mình, nhưng hiện tại, chính vì có người nhà họ Vương để nương tựa, khí thế trong nhà mới có thể thay đổi nhiều đến thế.
Vương Quân không khỏi nghiêm túc nhìn Chu Tiểu Hàn một cái.
Cô ấy biết nhà Chu Tiểu Hàn ở trong thôn chịu không ít bắt nạt, cô ấy cứ tưởng Chu Tiểu Hàn nghe thấy người trong thôn chủ động thu hẹp không gian sống của mình, “dẫn sói vào nhà”, sẽ hả hê, sẽ cười nhạo họ, không ngờ cô lại có thể đặt mình vào hoàn cảnh người khác để thấu hiểu cho một số gia đình.
Điều này khiến cô ấy vừa bất ngờ, lại có vài phần khâm phục.
Trở về, cô ấy liền kể chuyện này với bố mình. Vương Đại Phú nghe xong cũng gật đầu: “Bạn học này của con, hành sự quyết đoán, biết buông bỏ, quan trọng nhất là tâm không lệch lạc, sau này có thể qua lại nhiều hơn, không có hại đâu.”
Vương Quân gật đầu: “Con biết rồi.”
Bên phía Chu Tiểu Hàn, nặn cơm nắm xong lại bắt đầu gói sủi cảo. Tay nghề gói sủi cảo của bà nội Chu rất tốt, từng cái sủi cảo trắng trẻo mập mạp được nặn ra thoăn thoắt, gói được rất nhiều.
Bếp lò đất nhà họ dùng nồi cực lớn, một nồi luộc được rất nhiều, lửa lại to, chẳng mấy chốc đã chín. Vớt ra trải lên cái nắp đan bằng cỏ để cho nguội.
Cái này không cần chia nhỏ, đến lúc đó trực tiếp đông lạnh, đỡ việc, muốn ăn thì bốc vài cái là được.
Bà nội Chu bảo Chu Tiểu Hàn: “Lát nữa mang cho bạn học con một ít.”
Sủi cảo tuy không phải đồ gì quý giá, bên kia cũng chẳng thiếu cái ăn, nhưng đây là tấm lòng của họ. Hơn nữa, sủi cảo bà nội Chu gói thực sự rất ngon.
Chu Tiểu Hàn vâng lời. Lúc này trời đã tối, hai bà cháu lại tiếp tục hầm canh, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Chỉ là hơi xót củi lửa, lúc này bà nội Chu cũng không chê nồi cơm điện Chu Tiểu Hàn mua trước đó nấu cơm không thơm nữa, dùng được điện thì cứ dùng, bắt cái nồi cơm điện hoạt động không ngơi nghỉ.
Chỉ hiềm nỗi cái nồi này quá nhỏ, một lần không nấu được bao nhiêu.
Chu Tiểu Hàn tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn, mang sủi cảo sang cho Vương Quân.
Từ sân nhà cô đi ra, đi về phía sau là có thể nhìn thấy từng gian nhà, đều là cấu trúc tường hai lớp, có nhà bên ngoài còn xây thêm sân.
Lại có những ngôi nhà trông như một toa xe được kéo từ đâu đó về. Có toa tàu hỏa cũng có thùng xe tải, đủ loại kiểu dáng, không biết là để ở hay để chứa đồ.
Lúc này có nhà bên trong còn trống, có nhà vẫn đang thi công, có nhà đã có người dọn vào ở.
Vương Quân nói, những cái sân này chủ yếu là cho họ hàng nhà cô ấy, và gia đình những nhân viên tin cẩn ở.
Như vậy, những người này được hưởng lợi, xung quanh nhà họ Vương có nhiều người bảo vệ như thế cũng an toàn hơn.
Cô đi vòng qua những ngôi nhà này, liền nhìn thấy cái sân mà gia đình Vương Quân đang ở.
Lớn hơn nhà cô, trông cũng cao cấp hơn. Ngôi nhà đó không phải xây bằng gạch xi măng mà là nhà lắp ghép khung thép nhẹ, hai tầng, nhà lớp trong lồng lớp ngoài, vậy mà có đến ba lớp tường.
Trong sân còn có mấy gian nhà kho lớn hai tầng, phía bên kia là một phòng chứa nước rất lớn, một gian bếp, còn có bể thu gom tuyết, chỉ cần mở nắp bên trên là có thể hứng tuyết, không thu gom thì đậy lại.
Chu Tiểu Hàn đứng trong sân, quét mắt nhìn một lượt, kết hợp với những gì Vương Quân kể trước đó, cũng chỉ nhìn ra được bấy nhiêu. Còn bên trong những ngôi nhà này có huyền cơ gì, nhìn từ bên ngoài thì không thấy được.
Vương Quân thấy cô đến đưa sủi cảo thì rất vui, sủi cảo đang nóng hổi, ăn ngay được. Cô ấy nhét một cái vào miệng, giơ ngón tay cái với cô: “Ngon! Nhà tớ bận điên lên rồi, chỉ có thể ăn cơm hộp, cậu đến đúng lúc quá. Cậu đợi một chút nhé.”
Cô ấy cất sủi cảo đi, lấy cái lồng bàn lớn đựng sủi cảo trả lại cho cô, rồi đi sang sân bên cạnh.
Chu Tiểu Hàn đi theo nhìn thử, bên trong khí thế ngất trời, cũng đang nấu cơm. Cơm canh được đóng vào từng hộp, màng bọc thực phẩm bọc lại, một phần cơm hộp ăn liền đã hoàn thành, cầu kỳ hơn cơm nắm nhà cô nhiều.
Vương Quân lấy cho cô mấy hộp cơm đã đóng gói, lại bê một cái máy hút chân không ra. Chu Tiểu Hàn từ chối không được, đành nhận lấy.
Trở về nhà mình, bà nội vẫn đang ở trong bếp, trông nồi canh trên bếp lò, tay cầm cái áo len của Chu Tiểu Hàn đang khâu cúc.
Bà đính mấy cái cúc ở cổ áo len, đến lúc đó lấy miếng vải lót đã cắt may sẵn cài lên, vừa khít lại vừa tiện tháo lắp.
Trong bể nước sau lưng bà, nước máy đang xả vào, tiếng nước chảy rào rào.
Chu Tiểu Hàn bỗng cảm thấy vô cùng an tâm, ngồi xuống giúp bà nội.
Thời gian từng chút trôi qua.
Cả thôn Đại Định bận rộn một vùng, tranh thủ từng giây từng phút xây dựng, vận chuyển vật tư.
Phía tây thôn quả nhiên dựng lên một xưởng chế biến thực phẩm, máy móc cũng đã vận chuyển tới, lắp đặt xong là bắt đầu hoạt động ngay. Rất nhanh, từng bao bột mì đã biến thành từng phần mì sợi được đóng gói chân không.
Nghe nói hệ thống giữ nhiệt của xưởng chế biến này được làm rất cao cấp, có thể đảm bảo những máy móc này không bị hỏng hóc khi nhiệt độ giảm sâu, sau này vẫn có thể tiếp tục sử dụng.
Người dân trong thôn nhà nào cũng vậy, trong nhà cơ bản đều có người ngoài dọn vào ở, lúc này vẫn đang bật đèn lớn dọn dẹp đủ thứ.
Trong sự bận rộn như vậy, nhà họ Chu được bao bọc bởi hai bức tường rào, có vẻ yên tĩnh lạ thường.
Đến hơn chín giờ, Chu Tiểu Hàn và bà nội thay phiên nhau đi nghỉ ngơi, phải đảm bảo thể lực tương đối đầy đủ.
Một giờ sáng, Chu Tiểu Hàn bị chuông báo thức đánh thức, leo xuống khỏi giường lò, đi sang phòng phía đông.
Bà nội Chu đang lau người cho ông nội Chu, thấy cô sang liền nói: “Nhanh, trong bếp đun nước cho con rồi đấy, mau đi tắm rửa, xong rồi thay một thùng nước sạch tiếp tục đun.”
Chu Tiểu Hàn vào bếp xem, trên khoảng đất trống có một cái thùng tắm rất lớn, bà nội lôi cả món đồ cổ này ra rồi. Bên trong là hơn nửa thùng nước, đang bốc hơi nghi ngút. Nhìn kỹ lại, trên tường bên cạnh có treo một cái thanh nhiệt đun nước siêu tốc.
Bà nội cô không biết lôi cái thanh nhiệt này ở đâu ra, thùng nước nóng lớn này chắc là dùng cái này đun.
Người tiết kiệm cả đời, lúc này dùng điện lại chẳng xót chút nào, chắc còn đang mừng vì tiết kiệm được củi.
Chu Tiểu Hàn tắm rửa từ đầu đến chân một lượt, đổ nước bẩn đi, tráng qua loa, hứng lại một thùng nước, tiếp tục thả thanh nhiệt xuống đun.
Sau đó, cô đi thu dọn đồ đạc trong sân, kiểm tra cửa nẻo các nơi xem đã đóng chặt chưa.
Một giờ rưỡi.
Cô cùng bà nội khiêng ông nội từ trên giường lò xuống, trải từng lớp chăn bông dày lên giường lò.
Soạn hết quần áo dày lát nữa ba người phải mặc ra, cũng để trên giường lò. Đốt lò lên, lửa nhỏ từ từ làm nóng.
Tiếp đó, cô treo màn quanh bốn phía giường lò, cái này cũng có tác dụng chắn gió giữ ấm nhất định. Sau đó treo tấm rèm cửa sổ được cải tạo từ chăn dày lên cửa sổ, còn một tấm rèm cửa treo ở cửa ra vào.
Nước đã đun nóng trong thùng tắm ở bếp được xách từng thùng vào phòng phía đông, đặt bên cạnh giường lò.
Căn phòng này nhiệt độ tăng lên rất nhanh, làm ba người nóng muốn toát mồ hôi.
Bà nội vừa lau mồ hôi cho Chu Tiểu Hàn vừa nói: “Lúc này không được để đổ mồ hôi đâu, trên áo có mồ hôi không, có thì mau đi thay đi.”
Chu Tiểu Hàn lắc đầu: “Vẫn ổn, không sao ạ.”
Hai giờ, giường lò đã được đốt nóng hầm hập, từng lớp chăn bông kia đều ấm cực kỳ, trong phòng đã nóng đến mức không ở nổi nữa.
Đành phải lôi quạt điện ra, chĩa vào người thổi mới không đến nỗi đổ mồ hôi.
Chu Tiểu Hàn nhét điện thoại, đèn pin đã sạc đầy vào trong chăn bông ở cuối giường lò, hy vọng chúng không bị lạnh đến hỏng.
Hai cái bình giữ nhiệt đổ đầy nước nóng cũng nhét vào đó.
Một thùng xốp đựng rất nhiều đồ ăn còn nóng hổi cũng đặt ở cuối giường lò.
Tất cả phích nước trong nhà đều được đổ đầy nước sôi, cũng đặt trong hai thùng xốp cỡ lớn, xung quanh lót quần áo cũ để giữ nhiệt.
Bô vệ sinh cũng đã cọ rửa sạch sẽ, lồng túi nilon, đặt cạnh giường lò.
Chu Tiểu Hàn nhìn trái nhìn phải, chắc là đã chuẩn bị đầy đủ rồi.
Sau đó, cùng bà nội mặc quần áo dày cho ông nội, đặt người nằm ở chỗ ấm nhất trên giường lò, hai người cũng mặc quần áo dày vào.
Mặc cái này còn phải mặc từ từ, nếu không động tác nhanh một chút là toát mồ hôi.
Hai giờ mười phút.
Cô đỡ bà nội lên giường lò, hai người già nằm song song trên giường, đều nóng hầm hập.
Vương Quân gọi điện thoại tới: “Thế nào rồi thế nào rồi, mọi người chuẩn bị xong chưa?”
Chu Tiểu Hàn nói: “Đều chuẩn bị xong rồi.”
“Trên Màn Trời hiển thị thời gian là hai giờ mười ba phút, cũng không biết có chuẩn không. Cậu chú ý nghe động tĩnh bên ngoài nhé, nếu đột nhiên yên tĩnh lại tức là đến rồi. Bố tớ treo một chuỗi chuông gió và một dải lụa trong sân, còn mở camera giám sát canh chừng, nếu chuông không kêu nữa, lụa không bay nữa, chính là hàn triều sắp đến.”
Chu Tiểu Hàn nghe xong rất khâm phục, cách này sao mình không nghĩ ra nhỉ.
Cô áp tai vào tấm rèm chăn dày trên cửa sổ, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Chỉ là cách hai lớp tường, muốn nghe rõ bên ngoài có tiếng gió hay không cũng thực sự không dễ dàng.
Tim cô đập rất nhanh, không biết là do nóng hay do căng thẳng, tay chân đổ mồ hôi.
Cô hé một góc rèm cửa sổ, nhìn tình hình bên ngoài.
Trong sân tối đen như mực, yên ắng tĩnh mịch.
Bỗng nhiên, Vương Quân hét lớn một tiếng: “Không động đậy nữa! Không động đậy nữa! Dải lụa rủ xuống rồi!”
Chu Tiểu Hàn cũng cảm thấy bên ngoài dường như bỗng chốc yên tĩnh lại. Tim cô trong nháy mắt đập lên hơn một trăm nhịp, vội vàng chạy đến bên bếp lò, thêm một nắm củi vào trong, đóng cửa lò lại, còn buông tấm vải chắn gió xuống che miệng lò, tránh để gió lạnh thổi tắt lửa.
Sau đó đội mũ dày đã chuẩn bị sẵn cho ông bà nội, kéo chăn đắp lên người hai người, bản thân cũng leo lên giường lò, buông màn xuống, nằm ở phía ngoài cùng.
Hô —— Hô ——
Trong không gian nhỏ hẹp của chiếc màn, chỉ có tiếng thở nặng nề của ba bà cháu.
Ồ, còn có tiếng thở gấp gáp của Vương Quân truyền ra từ điện thoại.
Vương Quân: “Bên các cậu thế nào rồi?”
“Bọn tớ đều nằm lên giường lò rồi.”
Vương Quân: “Tớ cũng thế, tớ dùng một cái điện thoại khác xem camera bên ngoài... A a a, trên mặt đất xuất hiện sương trắng rồi! Nó bò tới rồi!”
Vương Quân bình thường là một người khá bình tĩnh, lúc này cũng sắp hóa thân thành gà la hét rồi.
Bên kia còn có tiếng người khác nói chuyện, chắc là bố mẹ Vương.
Sau đó, cuộc gọi bị ngắt.
Chu Tiểu Hàn bỏ điện thoại xuống, ông nội Chu bên cạnh run rẩy hỏi khẽ: “Đến rồi sao?”
Chu Tiểu Hàn: “Chắc là đến rồi ạ.”
Ba người đều im lặng, chiếc giường lò dưới thân truyền đến hơi ấm liên tục, khiến họ vừa nóng bức vừa bồn chồn lo lắng. Mơ hồ dường như có thể nghe thấy bên ngoài có tiếng rắc rắc khe khẽ, đó là tiếng thứ gì đó bị đông lạnh cấp tốc.
Chu Tiểu Hàn trùm chăn kín đầu, len lén vén một góc màn lên.
Trong phòng lúc này còn bật một chiếc đèn bàn, bóng đèn sợi đốt trên trần đã tháo xuống rồi, chỉ sợ đến lúc đó bị nổ, mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi, đèn bàn LED thì an toàn hơn nhiều.
Bên cạnh cái đèn đó còn có một cái nhiệt kế, lúc này thủy ngân trên đó đang tụt xuống với tốc độ rất nhanh.
Trong ánh đèn không sáng lắm, căn phòng tĩnh lặng như tờ.
Chu Tiểu Hàn cũng có thể cảm nhận rất rõ ràng, nhiệt độ trong phòng đang giảm xuống từng chút một.
Cơn nóng bức lui đi, không khí trở nên mát mẻ, sau đó là khô lạnh.
Một luồng hơi lạnh từ bốn phương tám hướng xâm nhập vào căn phòng này!
Hàng thùng nước vốn còn đang bốc hơi nóng trước giường lò cũng dần dần mất đi hơi nóng.
Xèo —— Xèo ——
Một âm thanh kỳ lạ.
Cô quay đầu nhìn lại, trên giấy dán tường giữ nhiệt quanh cửa sổ xuất hiện lấm tấm sương trắng li ti!
Sương trắng đó dần dần lan rộng, dần dần bò xuống mặt đất, rồi men theo mặt đất bò tới.
“!” Chu Tiểu Hàn mở to hai mắt.
Khoảnh khắc này, cô hiểu tiếng hét của Vương Quân rồi. Cảm giác tận mắt nhìn thấy sương trắng bò tới từng chút một này, thật sự giống như tận mắt nhìn thấy một con ác quỷ đòi mạng đang từng bước áp sát.
Cảm giác nguy hiểm và xâm lược ập vào mặt, quả thực khiến người ta tê da đầu!
Sương trắng bò lên thùng nước. Sương trắng xuất hiện, rồi bị nhiệt lượng của nước nóng trong thùng làm tan chảy, tiếp đó lại xuất hiện, lại tan chảy.
Sau đó, trên mặt nước bắt đầu xuất hiện từng mảng tinh thể băng.
Chu Tiểu Hàn căng thẳng đến quên cả thở. Giờ phút này trong mắt cô, những thùng nước nóng này giống như những dũng sĩ ngăn cản sương trắng áp sát, đang không ngừng hy sinh bản thân để tiêu hao sức mạnh của sương trắng.
Bà nội bỗng nói khẽ: “Có phải đến rồi không? Xung quanh có phải lạnh đi rồi không?”
Chu Tiểu Hàn giật mình: “Lạnh ạ?”
Bà nội vội nói: “Không không, hít thở thấy hơi lạnh, trên người vẫn ấm lắm.”
Chu Tiểu Hàn lại kiểm tra xem ông bà nội đã đắp kỹ chưa, lúc này mới yên tâm, nói: “Vâng, bắt đầu rồi. Màn Trời nói, năm đến mười phút đầu tiên là nguy hiểm nhất, qua được là ổn.”
Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng gió rít gào.
Trong lòng Chu Tiểu Hàn thắt lại, gió lạnh đến rồi!
Trong Màn Trời, chính cơn gió lạnh này đã đưa hàn triều vào ngàn vạn gia đình, khiến bao nhiêu người chết trong giấc ngủ!
Cửa nẻo bị đập kêu bàm bạp, sương trắng trong nhà như được tiếp thêm sức mạnh, vượt qua vị trí thùng nước, bò về phía giường lò.
Nhưng giường lò thực sự được đốt quá nóng, chúng còn chưa đến gần đã bị tan chảy.
Mấy phút sau, bên ngoài truyền đến tiếng lạo xạo, đó chắc là bông tuyết và hạt tuyết rơi xuống.
Chu Tiểu Hàn nằm trên chiếc giường lò nóng hổi, chỉ cần không thò tay chân ra ngoài chăn thì vẫn ấm áp, nhưng hễ thò ra là thấy lạnh thấu xương.
Cô cứ thế nghe tiếng gió tuyết rất lâu, thỉnh thoảng lại dậy xem tình trạng của ông bà nội, xác nhận họ đều ổn mới có thể yên tâm.
Tròn một tiếng đồng hồ sau, nhiệt độ cuối cùng cũng không giảm thêm nữa. Mà lúc này, giường lò vẫn nóng hổi, thậm chí sương trắng trong phòng đang dần dần lui đi.
Chu Tiểu Hàn thở phào nhẹ nhõm, định gọi điện hỏi thăm Vương Quân, kết quả không gọi được, chuyện này cũng đã dự liệu từ trước.
Cô nhắm mắt lại, nằm trong chăn ấm, dần dần ngủ thiếp đi.
……
Có người như nhà Chu Tiểu Hàn và Vương Quân, trang bị đầy đủ đề phòng, tự nhiên cũng có kẻ không tin tà, cứ nhất quyết muốn thách thức hàn triều.
Trong một căn biệt thự nọ, một đám nam nữ đang tổ chức tiệc bể bơi, âm nhạc xập xình, náo nhiệt vô cùng. Chỉ là nếu nhìn kỹ, trên mặt vài người trong số đó còn có vài phần hoảng hốt, càng đến gần 2 giờ 13 phút, tay chân càng lóng ngóng.
Đại thiếu gia chủ nhà ngồi trước bể bơi thưởng rượu, hỏi một người đang đứng ngồi không yên bên cạnh: “Cậu cũng cảm thấy sẽ có hàn triều sao?”
Nụ cười của người nọ càng thêm cứng ngắc: “Sao có thể chứ, đó đều là lừa người thôi.”
Đại thiếu gia cười khẩy một tiếng: “Cậu quả nhiên nghĩ như vậy?”
Hắn đã ấn nút "giẫm" (dislike) cho cái Màn Trời đầu tiên, vì vậy khi Màn Trời thứ hai xuất hiện, rất nhiều người đều có thể nhìn thấy, hắn lại không nhìn thấy. Mà những người đã xem đều nhao nhao nói hàn triều sắp đến.
Hắn làm sao có thể tin, làm sao có thể tin được? Tin rồi chẳng phải thừa nhận hành vi ấn "giẫm" của mình là ngu xuẩn sao? Càng là thừa nhận mình không nhìn thấy Màn Trời là kém cỏi hơn người khác?
Thế là, hắn mời rất nhiều người đến nhà, cứ phải vào lúc này, chơi ở ngoài trời, hắn muốn xem xem hàn triều có dám đến hay không.
Trong số những người này đa phần là giống hắn không nhìn thấy Màn Trời thứ hai, nhưng cũng có vài người nhìn thấy, nhưng những người sau gia thế địa vị không cao, không dám phản kháng hắn.
Nhìn bộ dạng bọn họ càng đến gần thời điểm đó càng sợ hãi, đại thiếu gia như đang xem kịch, tâm trạng rất vui vẻ.
“Cậu sợ thì có thể vào nhà.”
Người nọ vội nói: “Cái thuyết hàn triều đó đều là hư cấu, tôi vẫn nên ở đây cùng đại thiếu gia.”
Theo thời gian từng chút đến gần, mấy người đã xem Màn Trời thứ hai không nhịn được đưa mắt ra hiệu cho nhau, chẳng lẽ cứ tiếp tục thế này thật sao?
Ở ngoài trời, mặc ít như vậy, người còn ướt sũng, nếu hàn triều thực sự đến, sẽ chết thật đấy!
Đúng lúc này, một người đến bên cạnh đại thiếu gia nói vài câu, sắc mặt đại thiếu gia trầm xuống: “Thật là phiền phức.”
Nói rồi định đi vào nhà, còn bảo mọi người tiếp tục chơi.
Mấy người kia nhìn thời gian, 2 giờ 12 phút!
Tên này nếu không phải tự mình đi trốn hàn triều, bọn họ vặt đầu xuống.
Bọn họ bỗng nhiên cực kỳ không cam lòng.
Chỉ vì bản thân hắn không nhìn thấy Màn Trời, chỉ vì hắn muốn chứng minh hàn triều sẽ không đến, mà bắt bao nhiêu người cùng hắn mạo hiểm, kết quả sự việc đến nơi, hắn lại muốn tự mình chạy trốn, tự mình chạy còn không nói, còn không cho bọn họ đi!
Mấy người nhìn nhau, bỗng nhiên đi qua nhiệt tình mời đại thiếu gia kia xuống nước chơi, còn ồn ào khởi xướng, những người khác không hiểu chuyện gì cũng hùa theo.
Đại thiếu gia kia liền không đi được nữa.
Hai vệ sĩ bên cạnh đại thiếu gia bắt đầu đuổi người.
Mấy người kia nhắm chuẩn cơ hội, nhân lúc hỗn loạn, đẩy mạnh đại thiếu gia cùng vệ sĩ xuống bể bơi.
“Ồ hô!” Nước bắn tung tóe, mọi người hoan hô, âm nhạc càng thêm kịch liệt.
Đúng lúc này, gió đột nhiên ngừng thổi.
Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
Tuy nhiên, những người trong tiếng nhạc ầm ĩ hoàn toàn không nhận ra.
Mấy người kia sắc mặt kinh hoàng, vội vàng chạy vào trong nhà, vớ lấy quần áo trùm lên người.
Chẳng bao lâu sau, liền nghe thấy người bên ngoài phát ra tiếng kêu kinh hãi.
Bọn họ ở bên trong nhìn thấy rõ mồn một, một mảng sương trắng bao phủ mặt đất, nhanh chóng lan về phía bể bơi, sau đó mặt nước bể bơi bắt đầu đóng băng nhanh chóng.
Đại thiếu gia kia vừa mới được kéo lên, toàn thân ướt sũng, vẻ mặt âm trầm, nhìn thấy cảnh này thất kinh thất sắc định chạy.
Nhưng hắn chạy nhanh, quần áo trên người đông cứng còn nhanh hơn.
Trong nháy mắt, bắt đầu từ bắp chân, một lớp băng cứng bao phủ lên cơ thể hắn, làm đông cứng cả động tác và biểu cảm của hắn.
Rất nhanh, có người chạy vào được, có người đông cứng hoàn toàn ở bên ngoài, trong số những người chạy vào được cũng có người tay chân bị đông cứng, lớn tiếng kêu thảm thiết.
Trong ngoài biệt thự một mảnh kêu gào thê thảm.
Mấy người kia nhìn cảnh này, chân đều mềm nhũn.
“May quá, may mà chúng ta vào sớm.”
……
Cùng thời điểm, càng nhiều người hơn đang thành thật đề phòng hàn triều.
Những người đã hoàn thành việc cải tạo nhà cửa khẩn cấp thì còn đỡ một chút, khả năng chống rét của ngôi nhà được nâng cao không ít.
Còn những người chưa từng cải tạo, việc có thể làm cũng chỉ là mặc thật nhiều quần áo, đóng cửa sổ chết cứng, rồi đặt mấy chậu nước ở phía trước.
Những người này cứ trơ mắt nhìn sương trắng bò đầy tường, sau đó nước trong chậu từng chút đóng thành băng, cảm giác bản thân đột nhiên từ mùa hè rơi vào hầm băng, nơm nớp lo sợ muốn chết.
Tại một hộ gia đình nọ, cậu con trai lầm bầm oán trách: “Sẽ không có hàn triều đâu, chỉ có bố mẹ tin, sau này bán thực phẩm chức năng cứ tìm bố mẹ.”
Bà mẹ trực tiếp dùng vũ lực trấn áp: “Bớt nói nhảm, mặc quần áo dày vào!”
Cậu con trai không dám phản kháng, lề mề không muốn mặc, nhưng rất nhanh, bên ngoài yên tĩnh, trong nhà đột nhiên lạnh đi.
Cậu ta: “A a a! Có hàn triều thật!” Sau đó mặc còn nhanh hơn bất kỳ ai.
Một gia đình ba người nọ, người chồng ôm vợ con mình, nhìn sương trắng bò đầy trên tường, trong mắt đầy vẻ sợ hãi: “May mà chúng ta đã chuẩn bị, nếu không không chết cũng bị bỏng lạnh.”
Anh ta vừa nói chuyện, trong miệng liền phun ra làn khói trắng đậm đặc, có thể thấy xung quanh lạnh đến mức nào.
Con trai anh ta lạnh đến mức chỉ biết chui vào lòng anh ta: “Bố ơi, hít vào, lạnh.”
Ông bố nghe không hiểu, bà mẹ thì hiểu rồi, ý là không khí hít vào mũi lạnh.
Cô cũng thấy lạnh, không khí vừa khô vừa lạnh này hít vào mũi, cứ như dao cứa vào trong vậy.
Cô quấn áo khoác dậy tìm ba cái khẩu trang, đeo cho cả ba người, có khẩu trang chắn một chút, ít nhiều cũng đỡ hơn.
Chỉ là... “Haizz, sau này phải sống thế nào đây.”
……
Tại một tòa nhà chính phủ nọ, mấy vị lãnh đạo mặc áo khoác lông vũ, nhìn gió tuyết đáng sợ ngoài cửa sổ, đều trầm mặc.
May mà đã chuẩn bị rồi, tuy chỉ có một ngày, chuẩn bị không được đầy đủ lắm, nhưng cũng may là đã tuyên truyền cho người dân làm tốt công tác phòng chống rét.
Nếu không hoàn toàn không có phòng bị, hậu quả quả thực không dám tưởng tượng.
Có điều, tiếp theo còn có từng trận chiến cam go phải đánh đây.
……
Thôn Đại Định, trong sân nhà Chu Cường, một cái lều dã ngoại màu xanh quân đội dựng đứng, gió tuyết đập vào kêu bàm bạp. Cũng may cái lều này bám đất cực kỳ chắc chắn, vải bạt bông dày chắn gió cũng thực sự không tồi, rất có thể chống đỡ được gió tuyết này.
Trong lều, vì thời gian quá gấp gáp, nền đất chỉ làm qua loa, duy chỉ có một cái giường lò khổng lồ là làm ra ngô ra khoai.
Lúc này, trên giường lò còn đặt mấy cái lều nhỏ, mấy nam nữ thanh niên mặc như gấu, quấn túi ngủ hoặc chăn bông, ngồi trong lều của mình.
Trên khoảng đất trống trước giường lò còn đốt một chậu than, bên trên treo một ấm nước.
Tất cả trang bị này đều là trang bị cắm trại dã ngoại chuyên nghiệp, bên cạnh còn có bàn ghế cắm trại, bên trên bày không ít đồ.
Người không biết còn tưởng bọn họ đang đi cắm trại ấy chứ.
Một người uống ngụm nước nóng, thở hắt ra một hơi dài: “May mà nghe các cậu, đến chỗ này, hàn triều này thế mà là thật.”
“Cái này mà còn ở lại trong thành phố, không biết bất tiện đến mức nào, đâu thể giống như ở đây, dưới mông sưởi lửa, trước mặt cũng sưởi lửa, ra cửa là sân, củi lửa tùy ý lấy, tuyết đọng hóa thành nước là dùng được.”
“Quan trọng nhất chẳng lẽ không phải là, ra cửa vài trăm mét là doanh trại quân đội sao? Oa, so với trong mấy tòa nhà lầu kia, trên dưới đều ở đầy người, không biết an toàn gấp bao nhiêu lần.”
“Hầy, cứ coi như một buổi cắm trại mùa đông đặc biệt đi.”
Người cầm đầu lắng nghe âm thanh bên ngoài: “Tuyết lớn hơn rồi, thời điểm nguy hiểm nhất đã qua, ngủ cả đi. Mai dậy trước tiên thu gom tuyết sạch, sau đó quét tuyết trước nhà, tất cả mọi người đều chịu khó ra ngoài đi lại, tranh thủ sớm thích nghi với thời tiết này.”
Mà ngôi nhà bên cạnh bọn họ, lại là một phong cách khác.
Trên tường dán vật liệu giữ nhiệt dày cộp, cả căn nhà trông vô cùng ấm áp. Cái giường lò kia cũng chiếm gần hơn nửa căn phòng, bên trên trải từng lớp từng lớp chăn lông vịt.
Chăn lông vịt này nén lại thì chỉ có một chút, hơn nữa rất nhẹ, vô cùng tiện mang theo, nhưng lấy ra thì lại là một cái chăn vừa phồng vừa to, không chỉ thoải mái mà khả năng giữ ấm cực tốt.
Đây rõ ràng là một đại gia đình, mấy người già, mấy người trẻ, bên dưới còn có mấy đứa trẻ con.
Cả một gia đình lớn ở cùng nhau, mấy cái vali hành lý khổng lồ hoặc đứng hoặc nằm ngổn ngang, trông cũng vô cùng chật chội.
Đây là còn vì có không ít hành lý để trên xe đấy, nếu không còn chật hơn.
Lúc này, bọn trẻ con đều đã ngủ, ngủ trong một cái lều cách nhiệt, người lớn đều chưa ngủ.
Dưới ánh lửa lờ mờ, một người đàn ông trẻ tuổi nói: “Cứ chen chúc thế này mấy hôm đã, đợi tuyết đọng dày, tôi xem có thể làm cái nhà tuyết không.”
“Làm gì có nhiều đất trống thế, trong sân này sắp chật ních rồi.”
“Tôi ra sau sân xem rồi, chỗ đó có một mảnh vườn rau, quay đi quay lại là bị phủ kín hết thôi, làm cái nhà tuyết ở đó cũng hợp lý.”
“Chủ nhà có chịu không?”
“Cho thêm ít tiền là được, nếu không được nữa...” Người đàn ông trẻ tuổi cười một cái, “Bọn họ không chịu thì có tác dụng gì?”
Một ông cụ nói: “Đừng gây chuyện, quan binh ngay trước mắt đấy.”
“Yên tâm đi, con biết chừng mực.”
Người đàn ông trẻ tuổi thầm thở dài, tiếc là bọn họ hành động không đủ nhanh. Nghe nói nhà họ Vương kia lấy được một mảnh đất hơn hai mươi mẫu, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã xây thành một tòa thành nhỏ, tường rào kia cao hơn ba mét, đều có gắn tấm thép.
Những người đến sau như bọn họ, nhìn thấy tường rào cao như thế bên kia, không ai là không ghen tị.
Cũng có người đi giao thiệp với Vương Đại Phú, hy vọng được vào ở, nhưng đều bị từ chối. Vương Đại Phú nói bên đó tất cả nhà cửa đều đã ở kín rồi.
Nghe nói bên trong đó không phải họ hàng nhà họ Vương thì là nhân viên của nhà họ Vương, đám người này là một thế lực không nhỏ, độ an toàn căn bản không cần lo lắng.
……
Mà bên phía nhà họ Vương đang được ngưỡng mộ, cũng bị trận thế gió to tuyết lớn này dọa sợ.
Bọn họ khởi động hệ thống sưởi sàn trước, sưởi sàn vừa bật, cả căn nhà đều ấm, cho nên, ở trong nhà sẽ không cảm thấy quá lạnh.
Nhất là sau thời kỳ giảm nhiệt cấp tốc, nhiệt độ trong nhà cũng dần dần tăng lên.
Vương Đại Phú nhìn con gái mình chỉ mặc áo len, không mặc áo khoác lông vũ, trên người cô ấy mặc là áo giữ nhiệt công nghệ cao tự phát nhiệt. Nhà họ Vương cũng chỉ có mấy cái như vậy, ngoài cho con gái một cái, thì là cho người già hai bên, hai vợ chồng đều không giữ lại, cho nên Vương Quân lúc này thực sự không lạnh.
Vương Đại Phú nói: “Hôm nay thì thôi, bắt đầu từ ngày mai, sưởi sàn chỉ bật một lúc vào buổi tối. Cái áo giữ nhiệt này của con, tạm thời cũng đừng mặc nữa, chúng ta đều phải học cách thích nghi với môi trường mới, không thể quá ỷ lại vào những vật ngoài thân này.”
Vương Quân gật đầu, không có ý kiến.
Mẹ Vương cũng đồng ý, nói: “Cũng không biết bất ngờ vào đầu xuân sang năm mà Màn Trời nói là gì, liệu có phải là cực hàn kết thúc không?”
Vương Đại Phú lắc đầu: “Cái này ai mà biết được, nếu cực hàn không kết thúc thì làm sao? Nếu cực hàn kết thúc, nhưng tháng sáu sang năm lại bắt đầu thì làm sao? Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Màn Trời nói đúng, tranh thủ thời gian thích nghi với môi trường mới, mới là căn bản nhất.”
……
Buổi sáng, bên cạnh truyền đến tiếng sột soạt, Chu Tiểu Hàn lập tức tỉnh dậy.
Quay đầu nhìn, là bà nội đã dậy.
Chu Tiểu Hàn ngồi dậy, rồi bị lạnh đến rùng mình một cái.
Sờ giường lò, đã không còn nóng như thế nữa.
Cô xuống giường vớ lấy áo khoác mặc vào, khều khều bếp lò vài cái, thêm mấy thanh củi, rồi nói với bà nội: “Bà ơi, bà đừng ra ngoài, con ra xem bên ngoài thế nào rồi. Mặc ấm một chút, mũ, còn cả khăn quàng cổ nữa!”
Chu Tiểu Hàn ngoan ngoãn đội mũ quàng khăn, khăn quàng che kín nửa khuôn mặt.
Cô kéo rèm cửa, đứng sau rèm, mới mở cửa phòng phía đông lách người ra ngoài.
Trong nháy mắt, cảm giác như một chân bước vào thế giới băng tuyết.
Không khí lạnh buốt thấu xương, hít vào đường mũi, tràn thẳng vào phổi, cứ như hít phải lưỡi dao lam, thở ra lại hóa thành sương giá, trong mỗi nhịp hô hấp không ngừng mang đi nhiệt lượng trong cơ thể.
Nhìn ra sân, cả một sân đầy tuyết trắng.
Nhà ngói của cô cao hơn sân ba bậc thềm, nhưng dù là vậy, cô đứng trước cửa, tuyết đọng trong sân cũng đã cao đến đầu gối cô rồi.
May mà cửa có mái hiên và mái che, đoạn trước nhà này không bị tuyết nhấn chìm, nhưng trên mặt đất cũng đóng một lớp băng sương, không cẩn thận là trượt ngã ngay.
Chu Tiểu Hàn thuận tay cầm cái chổi lớn quét sạch lớp băng sương này, rồi đi kiểm tra các nơi.
Nhà kho không sao, nhà bếp cũng không sao, chỉ là từng cái bể nước lớn kia đã đóng một lớp băng dày cộp.
Sủi cảo gói tối qua quả nhiên đã đông cứng ngắc.
Chỉ là đã mất điện rồi, đâu đâu cũng không có điện.
Kiểm tra xong một lượt, cô giậm chân, cảm thấy chân đã đông cứng rồi. Cô thử tháo khăn quàng cổ ra, liền cảm thấy cổ sắp bị đông rụng mất.
Quá lạnh!
Nhưng cô vẫn cắn răng kiên trì một lúc.
Cô phải nhanh chóng thích nghi với môi trường cực hàn này, thời tiết kiểu này tuyệt đối không thể để ông bà nội ra ngoài, trong nhà kiểu gì cũng phải có một người chịu được lạnh chứ.
Qua một lúc lâu, cô mới vào nhà: “Bên ngoài tuyết đọng dày lắm, nhưng trên mái nhà chúng ta không có tuyết đọng mấy, lát nữa con quét tuyết trong sân một chút là được.”
Lúc này, ông nội Chu đang định ngồi dậy, cô vội vàng chạy lại đỡ: “Ông ơi, ông không được dậy!”
Ông nội Chu nói: “Chỉ là muốn cử động một chút, ngủ một giấc, thấy người khỏe hơn nhiều rồi.”
“Khỏe hơn nhiều cũng không được cử động lung tung, lát nữa ông còn phải tiêm đấy.”
Có điều cô nhìn thấy, ông nội quả thực tinh thần hơn hôm qua nhiều, sắc mặt cũng tốt hơn một chút.
Người bình thường trải qua một đêm thế này, kiểu gì cũng phải chịu chút kinh hãi, tiều tụy đi một chút chứ, cô còn lo bệnh tình của ông nội trở nặng, giờ xem ra là lo thừa rồi.
“Nằm trên cái giường lò nóng này, sướng thật đấy, bao nhiêu năm rồi chưa từng ngủ giấc nào ngon thế này!” Ông nội Chu cảm thán nói.
Bà nội Chu cũng nói: “Dưới thân đệm dày cộp, trên người chăn cũng nặng trịch, lại ấm hầm hập, ôi chao, thật là thoải mái cực kỳ.”
Ông nội Chu: “Cái giường lò này của chúng ta xây tốt thật, mấy chục năm rồi, chẳng thay đổi chút nào.”
Chu Tiểu Hàn dở khóc dở cười, mọi năm mùa đông cũng chẳng thấy ông bà nói thế.
Tuy nhiên, cô cũng cảm thấy giấc ngủ này rất ngon, rõ ràng chỉ ngủ mấy tiếng, nhưng tỉnh dậy lại tinh thần sảng khoái gấp trăm lần.
Cô mở phích nước, nước bên trong đã hoàn toàn không còn ấm nữa, cũng may là chưa đóng băng. Cô đổ nước vào ấm đun, nhóm lò, đun ngay trong phòng, đun nóng là uống được.
Đợi cả nhà làm xong vệ sinh cá nhân buổi sáng, ăn sáng xong, đã hơn bảy giờ. Dặn dò hai người già không được ra ngoài, Chu Tiểu Hàn mặc một bộ áo mưa liền quần, giẫm lên lớp tuyết đọng sâu đến đùi từng bước đi ra ngoài.
“Hít —— Hà”
Lạnh đến mức hai chân như sắp gãy lìa.
May mà cô đã dán vài miếng miếng dán giữ nhiệt lên chân.
Đến bên nhà họ Vương, đa số mọi người đều đã dậy xúc tuyết.
Sống trong bức tường cao thế này, tuy rất an toàn, nhưng quét tuyết lại hơi phiền phức, phải chở từng xe tuyết ra ngoài.
Chu Tiểu Hàn rất ngạc nhiên khi thấy Vương Quân cũng đang xúc tuyết.
Cô đi tới giúp đỡ: “Vương Quân, sao cậu cũng ra xúc tuyết thế.”
Vương Quân thở hắt ra, môi run cầm cập: “Bố tớ bảo, tớ cần rèn luyện. Sao cậu cũng sớm thế, trong nhà không sao chứ?”
“Không sao, tớ cũng phải ra ngoài rèn luyện mà.”
Hai người nhìn nhau cười, cùng nhau xúc tuyết.
Chu Tiểu Hàn giúp mọi người xúc tuyết, sau đó, mọi người cũng qua sân nhà cô giúp cô xúc tuyết.
Vương Quân giữa chừng không chịu nổi lạnh đã về rồi, Chu Tiểu Hàn cũng lạnh chứ, lạnh đến mức muốn hét lên, lạnh đến mức xương cốt toàn thân như bị nghiền nát tàn nhẫn, lạnh đến mức muốn chết đi cho xong.
Nhưng cô vẫn cắn răng kiên trì, bởi vì sau lưng cô không có người khác chống đỡ, bây giờ cô không cùng mọi người xúc tuyết, thì sẽ không có ai đến nhà giúp cô xúc tuyết.
Hôm nay không xúc, ngày mai tuyết tiếp tục rơi, không cần mấy ngày, cái sân kia sẽ bị nhấn chìm.
Đổ xe tuyết cuối cùng xuống một cái hố, Chu Tiểu Hàn thở phào một hơi dài.
Phóng mắt nhìn ra, khắp nơi trắng xóa một màu, xa xa gần gần những ngôi nhà mới cũ, đều phủ lên một lớp trắng toát.
Không ít người đang quét tuyết.
Xa xa, còn có thể nghe thấy vài tiếng còi, không biết là bộ đội bên kia đang diễn tập hay làm gì.
Mơ hồ nghe thấy vài tiếng tranh chấp, dường như là người trong thôn và khách trọ trong sân nhà họ đang cãi nhau xem ai phải quét tuyết.
Lại dường như có người đang cãi nhau về vấn đề sử dụng củi lửa, là người trong thôn cảm thấy những khách trọ kia dùng củi hao quá.
Mới ngày đầu tiên, mâu thuẫn đã bùng nổ rồi.
Người cùng ra đổ tuyết nói: “Mau về đi, trông trời lại sắp có tuyết rồi.”
Chu Tiểu Hàn gật đầu: “Vâng.”
Những người khác nói: “Cô gái này khá đấy, chúng tôi còn tưởng cô không kiên trì nổi nữa chứ.”
“Có sự dẻo dai, không tồi!”
Chu Tiểu Hàn cười nói: “Cảm ơn mọi người giúp nhà cháu xúc tuyết, sau này còn phải tiếp tục làm phiền mọi người.”
“Có gì đâu, cô cũng giúp chúng tôi mà.”
“Đúng thế, việc cô làm cũng chẳng ít hơn chúng tôi.”
Lúc trở về đã là buổi trưa, ông bà nội đã đợi đến sốt ruột rồi.
Chu Tiểu Hàn lạnh đến tê dại, khớp xương cũng không gập lại được mấy, tháo găng tay cởi giày ra xem, ngón tay ngón chân cứ như củ cải, vừa đỏ vừa sưng.
Bà nội Chu sắc mặt thay đổi: “Cái con bé ngốc này, thật coi mình là mình đồng da sắt à!”
Vừa lải nhải, vừa bốc một nắm tuyết ra sức chà xát lên tay chân cô.
Tuyết đó là Chu Tiểu Hàn cố ý giữ lại để rửa bát cọ nồi, giờ lại dùng cho chính mình trước.
Chu Tiểu Hàn đau đến méo mặt: “Nhẹ thôi nhẹ thôi, da con sắp rách rồi!”
“Biết đau chứng tỏ chưa bị hoại tử, không xát thế này, lát nữa hơi nóng trên giường lò kích vào, con cứ đợi mà ngứa đến mức không ngủ được đi.”
Ông nội Chu ở bên cạnh nhìn cũng xót xa, miệng an ủi: “Xát thế này mấy lần, sau này sẽ không sợ lạnh nữa.”
Chu Tiểu Hàn bị chà xát đến tay chân đỏ như rỉ máu, dần dần cảm thấy ngón tay nóng lên, cơ thể cũng đã rất mệt mỏi, ăn qua loa chút gì đó rồi leo lên giường lò ngủ.
Để tiết kiệm củi lửa, cũng để tiện chăm sóc người già, cô cũng không định về phòng mình ngủ nữa, dù sao giường lò cũng đủ rộng, ba người ngủ cùng nhau cũng hoàn toàn không chật.
Nhìn Chu Tiểu Hàn ngủ ngay lập tức, hai người già thở dài.
Bà nội Chu: “Là chúng ta làm khổ con bé.”
Ông nội Chu không lên tiếng, cứ nằm bên cạnh Chu Tiểu Hàn, thỉnh thoảng sờ trán cô, chỉ sợ cô phát sốt.
Giấc này ngủ xong, tay chân Chu Tiểu Hàn quả nhiên không bị ngứa, ngủ cực kỳ ngon.
Lúc tỉnh lại, cảm giác cơ thể đã hoàn toàn hồi phục, thậm chí có cảm giác thỏa mãn như vừa được ăn no một bữa, nhiệt lượng trên giường lò xua tan mọi giá lạnh, cũng dường như lấp đầy hoàn toàn sự trống rỗng trong cơ thể cô.
Lúc này đã là chập tối, bên ngoài chắc lại bắt đầu rơi tuyết lớn, ông bà nội đang nói chuyện nhỏ to. Bà nội đang khâu vá, ông nội vất vả xâu kim cho bà.
Giường lò nóng hổi đang đốt, chăn ấm đang đắp, bên ngoài gió tuyết gào thét, trong phòng lại ấm áp yên bình, không còn gì khiến người ta an tâm hơn thế này nữa.
Chu Tiểu Hàn vùi mặt vào gối, chẳng muốn động đậy nữa.
Ngày hôm sau, cô vẫn dậy sớm cùng mọi người xúc tuyết, lần này, không bị lạnh đến mức đó nữa, sau khi về nhà, cô còn dư sức dọn dẹp sân vườn, làm chút việc nhà.
Dù sao thì cũng cố gắng tăng thời gian bản thân ở ngoài trời.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư...
Mỗi ngày làm việc, sức ăn tăng vọt, cứ lên giường lò là ngủ ngay, cứ như vậy qua hơn một tuần, Chu Tiểu Hàn có chút ý vị thoát thai hoán cốt.
Mỗi ngày đi quét tuyết, cũng không cảm thấy quá lạnh nữa, ngược lại Vương Quân, dù vũ trang đến tận răng chỉ hở mỗi đôi mắt, vẫn co ro cúm rúm run cầm cập.
Vương Quân vô cùng kinh ngạc đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Cậu mới mặc có mấy cái? Trước kia chẳng phải lúc nào cũng mặc phồng lên sao, giờ dáng người đã gọn gàng hẳn rồi. Cậu đây là không sợ lạnh nữa à?”
“Sợ chứ, chỉ là không sợ đến thế nữa thôi.”
Vương Quân vô cùng khâm phục: “Nghe nói ban ngày cậu đều lượn lờ ngoài trời, làm sao làm được thế? Tớ ở thêm một lúc là cảm thấy sắp chết đến nơi rồi.”
Chu Tiểu Hàn mỉm cười: “Có thể vốn dĩ tớ đã không sợ lạnh đến thế chăng.”
“Thôi đi, ngày đầu tiên là ai giống tớ, run đến mức không cầm nổi cái xẻng?” Vương Quân than thở, “Cậu nỗ lực như thế, có sự thay đổi này cũng là xứng đáng, tớ thì không có nghị lực của cậu, dù sao cách đợt giảm nhiệt tiếp theo còn hơn nửa tháng, tớ cứ mỗi ngày nâng cao một chút vậy.”
Lúc này, có người vừa làm việc vừa nói chuyện: “Hôm kia trong thôn đánh nhau mọi người biết không?”
“Ai với ai đánh nhau?”
“Dân thôn Đại Định và mấy người ở nhờ ấy.”
“Sao bọn họ lại đánh nhau được?” Kẻ tò mò hỏi.
“Mới đầu chính là cái nhà Chu Cường ấy, nhà hắn chẳng phải có bốn hộ thuê sao? Dùng củi lửa nhanh kinh khủng, nhà Chu Cường rất không vui, mấu chốt là trước khi những người kia dọn vào, đã nói là có thể dùng củi nhà hắn rồi.
“Cứ vì chuyện này mà cãi cọ mãi, nhà Chu Cường bèn chuyển củi vào trong phòng mình, không cho người ta dùng. Sau đó, trong đó có một hộ tự mình ra ngoài nhặt củi, nhặt về xong, nhà Chu Cường hỏi cũng không hỏi ôm lấy dùng luôn, bị bắt quả tang còn nói đồ trong thôn hắn có thể dùng, dân ngụ cư không được dùng, thế chẳng phải nổ tung ngay sao?”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì đánh nhau chứ sao, Chu Cường nói năng cũng khó nghe, nói cái gì mà chó mất chủ, còn dọa sẽ tập hợp người trong thôn đuổi mấy hộ ngụ cư này đi, kết quả bị đè xuống đất đánh.
“Hôm sau, cũng chính là hôm kia, Chu Cường còn thực sự tập hợp mấy dân thôn chơi thân, nhưng bốn hộ ở nhờ kia cũng không phải dạng vừa, cũng liên kết lại, đánh cho đối phương mặt mũi bầm dập, quan binh đến mới kéo người ra được.”
Vương Quân vừa hà hơi vào tay vừa nghe rất say sưa: “Sau đó nữa? Xử lý thế nào?”
“Mấy người động thủ đều bị lôi đi chặt cây, làm không công một ngày, ngoài ra thì không có gì nữa. Ngay hôm đó, bốn hộ kia liền dọn ra khỏi nhà Chu Cường, sau đó tối hôm qua, nhà Chu Cường bị cướp.”
Chu Tiểu Hàn cũng ngẩng đầu hỏi: “Bị cướp? Ai làm?”
“Khó nói là ai làm, có người nói là bốn hộ kia làm, nhưng bọn họ kiên quyết không thừa nhận, quan binh đi kiểm tra rồi, gia sản bọn họ vốn đã ít, cũng thực sự không nhiều thêm vật tư gì. Sau đó lại có người nói Chu Cường thu của bốn hộ kia nhiều đồ như thế, người nhà hắn ngày nào cũng khoe khoang, là bị dân thôn khác nhắm vào rồi, thậm chí rất có khả năng chính là mấy người anh em chơi thân với hắn làm.
“Nghe nói Chu Cường tức điên rồi, nhìn ai cũng thấy là kẻ tình nghi, sắp trở mặt thành thù với mấy anh em tốt kia rồi.”
Vương Quân lắc đầu: “Nói cho cùng cũng là hắn tự tìm đường chết.”
“Ai bảo không phải chứ.”
Chu Tiểu Hàn nghe được một câu như vậy, nghe qua rồi thôi, biết Chu Cường hay bắt nạt nhà mình và đồng bọn gặp xui xẻo, cô không đặc biệt vui mừng, cũng không hả hê.
Bây giờ cô đối với những chuyện này đã không còn quan tâm lắm nữa, sống tốt cuộc sống của mình còn không kịp đây này.
Ông nội đã nằm không yên rồi, ngày nào cũng đòi xuống giường lò, bị mình khuyên mấy lần, cũng không biết hôm nay có nhân lúc mình không ở nhà, lén xuống không.
Nghĩ vậy, cô liền tăng tốc độ, vừa dọn tuyết xong, cô liền nóng lòng trở về.
Về đến nơi xem thử, ông nội quả nhiên đang được bà nội dìu, đi lại chậm rãi trong phòng.
Bị bắt quả tang, ông cười hì hì lấy lòng: “Không đi lại chút nữa, xương cốt sắp mốc meo rồi, ông thật sự không sao rồi mà.”
Ông lão này gần đây có chút ý vị càng sống càng trẻ ra, so với trước khi bị thương, tinh thần còn tốt hơn, không biết có phải cũng do ăn ngon ngủ kỹ hay không.
Lại nhìn bà nội, sắc mặt cũng khá hồng hào, cười híp mắt nhìn mình, có thể thuốc bệnh viện kê thực sự không tồi, gần đây cũng không ho mấy nữa.
Chu Tiểu Hàn cười, như vậy là tốt lắm rồi.
Thế giới trở nên tồi tệ cũng không sao, mọi người ồn ào nhốn nháo cũng không hề gì, chỉ cần người nhà bình an khỏe mạnh, vui vẻ sống lâu, những cái khác đều không quan trọng.
……
Thứ hai, sáng sớm tinh mơ, Vệ Nguyệt Hâm thu dọn bản thân gọn gàng, chào hỏi y tá phụ trách phòng bệnh, rời khỏi viện điều dưỡng.
Hôm nay cô phải về từ chức, tiện thể chuyển một số đồ đạc trong nhà qua đây, sau đó sẽ đóng đô lâu dài ở viện điều dưỡng.
Lúc đợi xe công nghệ, cô ngáp ngắn ngáp dài, chốc chốc lại làm mới hậu trường Đẩu Đẩu.
Cũng không biết vì sao, số liệu hai video thế giới cực hàn mãi chưa hiện ra, số liệu này chưa ra, cô cũng không biết có nên làm video thứ ba hay không.
Dù sao cũng là suất video cuối cùng rồi, không thể qua loa, cô phải tùy cơ ứng biến.
Lướt mãi lướt mãi, cuối cùng cũng lướt ra số liệu.
【Cốt truyện thế giới cực hàn đảo ngược 70%, hiệu quả giải cứu năm sao, thu hoạch Tinh Lực 2.】
“Nice!”
Cô nắm chặt tay, “Đỉnh của chóp! Lợi hại lợi hại!”
Cô vui đến mức suýt làm đổ sữa đậu nành, tâm trạng cực tốt, nhìn chằm chằm dòng chữ này cười ngây ngô nửa ngày.
“Rốt cuộc là video thứ nhất đã có hiệu quả, hay là video thứ hai mới có tác dụng? Nữ chính cuối cùng thế nào rồi, thôn Đại Định có trở thành mục tiêu phát triển trọng điểm không?”
Vệ Nguyệt Hâm có rất nhiều chuyện muốn biết, khổ nỗi cô lại không thể biết được những thông tin này, cứ như trong lòng có móng mèo đang cào vậy.
Tuy nhiên điều cô muốn biết nhất vẫn là: “Nữ chính rốt cuộc có bàn tay vàng không nhỉ?”
Lúc đầu cô cũng cảm thấy là không có, nhưng sau đó đọc kỹ lại tiểu thuyết một lần nữa, phát hiện nữ chính mỗi lần khổ sở giãy giụa bên bờ vực cái chết, quay về giường lò ngủ một giấc là có thể hồi phục một chút.
Cảm giác cái giường lò đó là một đạo cụ hồi máu vậy, nằm một lần hồi máu một ít.
Hơn nữa, bắt buộc phải đốt nóng giường lò lên mới được, có mấy lần nữ chính không đốt giường lò, thì không có miêu tả kiểu “hồi phục tinh lực”.
Nếu là như vậy, Vệ Nguyệt Hâm cảm thấy nữ chính thiệt thòi quá.
Cô ấy mà nhiều củi lửa hơn một chút, đốt giường lò cả ngày, cứ ngủ như thế một thời gian, nói không chừng thể chất sẽ có sự thay đổi bất ngờ nào đó.
Còn nữa, cô cũng khá muốn biết, sang năm đầu xuân, sẽ xảy ra chuyện gì.
Trong tiểu thuyết chỉ viết đến sau đợt giảm nhiệt lớn lần thứ ba, cả thôn Đại Định chỉ có nữ chính sống sót, cô ấy cứ thế sống một mình rất lâu, như cái xác không hồn, thế giới cô tịch như thể chỉ còn lại mình cô ấy.
Cứ chịu đựng như thế mãi đến đầu xuân năm sau, bỗng nhiên có một ngày, cô ấy tỉnh dậy liền nhìn thấy ánh nắng.
Ánh nắng vàng rực rỡ đã lâu không gặp.
Cô ấy lảo đảo chạy ra ngoài, nhìn thấy trên ngọn núi phía đông, một vầng thái dương đỏ rực nhảy lên, rải ánh nắng xuân khắp mặt đất.
Cô ấy nhìn vầng mặt trời đó, ngẩn ngơ rơi lệ, sau đó là khóc không thành tiếng, gào khóc thảm thiết, khóc như một đứa trẻ.
Câu chuyện kết thúc ở đây.
Vệ Nguyệt Hâm thực sự rất tò mò, mạt thế cứ thế kết thúc rồi sao?
Kết thúc mở thực sự rất đáng ghét, haizz, có rất nhiều thứ muốn biết a.
Trong lòng tuy có vô vàn dấu hỏi nhỏ, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của cô.
Tuy nhiên khi cô nhìn rõ số liệu cụ thể của hai video này, thì không cười nổi nữa.
Video... số liệu tệ quá.
Tác giả có lời muốn nói:
Thế giới cực hàn tạm thời kết thúc tại đây, ngày mai bắt đầu thế giới mới.
Về việc Chu Tiểu Hàn có bàn tay vàng hay không, tôi cũng rất phân vân, tình hình hiện tại, cô ấy không có bàn tay vàng cũng có thể sống khá tốt, nhưng chắc chắn sẽ không thoải mái lắm, dù sao, người già lớn tuổi như vậy rồi, tương lai vẫn khá khó khăn. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn hy vọng cô ấy sống tốt hơn một chút, nên sắp xếp cho cô ấy một bàn tay vàng không bắt mắt, không sai chính là cái giường lò đó, đốt lên là có thể khiến người ta hồi phục nguyên khí.
Bàn tay vàng này thuộc dạng dệt hoa trên gấm rồi.
Đề xuất Hiện Đại: Ánh Trăng Sáng Của Chồng Tôi Đam Mê Làm Người Mẫu Nghệ Thuật