Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 8

Chỉ đợi sau khi ta chết đi là sẽ cùng hắn cử hành hôn lễ.

Ta sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, ngã quỵ xuống trường kỷ.

Mẹ ta với gương mặt đầy vẻ xót xa, bắt đầu chậm rãi kể lại ngọn ngành câu chuyện.

Trên tờ giấy ấy hiện rõ dòng chữ: áp lực quá lớn, dẫn đến chứng điên loạn, tâm trí bất định.

Ta trợn trừng mắt nhìn vào bản y án này.

Không thể nào!

Ta hoàn toàn bình thường!

Ta vẫn hằng ngày giết cá ở sạp hàng đó thôi.

Tất cả những bài thi của muội muội ta đều giải vừa nhanh vừa chuẩn, những đề thi ta lén lút viết lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối.

Một người như ta sao có thể là kẻ điên được chứ!

Thấy dáng vẻ không tin của ta, cha ta đau đớn ôm đầu ngồi bệt xuống.

Mẹ ta lại sụt sùi kể tiếp.

Năm con mười tám tuổi, kỳ thi khoa cử năm ấy con đã đạt điểm tuyệt đối, là trạng nguyên của cả vùng này.

Đó vốn là chuyện vui mừng khôn xiết, là việc làm rạng rỡ tổ tông, nhưng vì con tuổi còn quá nhỏ mà đã đạt được thành tựu lớn như vậy nên không tự chủ được bản thân, trở nên điên cuồng mất kiểm soát.

Đến khi ta và cha con phát hiện ra điểm bất thường thì con đã mắc chứng điên loạn mất rồi.

Chúng ta đành làm thủ tục cho con nghỉ học, vốn định đợi con bình phục rồi mới đưa con trở lại trường sở, nhưng cái suất học ấy con không đi thì cũng phải có người đi, chàng trai này thành tích kém con một chút, nên cơ hội đã thuộc về hắn.

Trong cơn phẫn nộ, con đã khiến hắn phải đổ máu ngay tại chỗ. Để dẹp yên chuyện này, chúng ta đã phải bồi thường cho nhà người ta rất nhiều tiền, còn bắt con phải ký vào bản giao kèo này.

Từ đó về sau, ta và cha con không bao giờ dám để con tham gia thi cử nữa, vì chúng ta sợ con sẽ lại bị kích động...

Thế nhưng ta đối với những chuyện bà ấy nói lại chẳng có chút ấn tượng nào. Bà ấy bảo đó là vì ta đã giết người, chịu sự kích động quá lớn nên đã chọn cách quên đi đoạn ký ức đó.

Nhưng như vậy cũng tốt, quên đi rồi sẽ không gây ra tổn thương quá lớn cho ta nữa.

Bao nhiêu năm qua, họ đã dốc hết sức lực để ngụy trang cho ta như một người bình thường, nào ngờ chấp niệm với khoa cử trong lòng ta vẫn chưa từng biến mất.

Họ đánh ta cũng là vì ta phát bệnh, không đánh không được.

Những thứ dưới hầm ngầm kia cũng là để khống chế ta mỗi khi cơn điên tái phát.

Nếu họ không quản lý ta cho tốt, để ta chạy ra ngoài làm hại người khác thì chính ta cũng sẽ bị tổn thương theo.

Ta khóc lóc nói rằng họ quá ích kỷ, vì không muốn con gái mình bị người đời phỉ nhổ là kẻ giết người nên mới không dám nói ra sự thật.

Nếu khoa cử có thể khiến con buông bỏ chấp niệm thì con cứ đi đi.

Điều kiện tiên quyết là con phải phối hợp trị bệnh, bệnh khỏi rồi ta và cha con sẽ để con đi dự thi.

Hóa ra đó là lý do vì sao mọi người khi nhìn thấy bức thư kia đều lộ vẻ chán ghét ta đến vậy.

Hóa ra đó là lý do vì sao thanh mai trúc mã của ta khi thấy bức thư ấy đã dứt áo ra đi.

Chẳng ai muốn ở cạnh một kẻ giết người mắc chứng điên loạn cả.

Chỉ có cha mẹ ta là chưa từng rời bỏ, tìm đủ mọi cách để bảo vệ ta.

Mọi ngăn cách giữa mẹ con bấy lâu nay đều tan biến trong khoảnh khắc này, ta và cha ôm nhau khóc nức nở đến nghẹn lời.

Để ta có thể chữa bệnh tốt hơn và chuẩn bị cho kỳ thi, cha mẹ đã đóng cửa sạp cá để chuyên tâm ở bên cạnh ta.

Ta nỗ lực phục hồi, phối hợp trị liệu, căn bệnh mà thầy thuốc vốn bảo phải ba năm mới khỏi, vậy mà chỉ trong một năm ta đã có thể trở lại bình thường.

Lại một mùa thi nữa đến, trong đống tài liệu học tập mà cha mẹ gửi tới, ta bất ngờ nhìn thấy một mẩu giấy nhỏ do muội muội để lại.

Họ nói gì tỷ cũng tin sao, thật là ngu ngốc!

Đây chính là nét chữ của muội muội đã một năm không gặp của ta, bởi vì từ nhỏ đến lớn muội ấy đều luyện chữ theo bảng mẫu của ta.

Ta nén lại tâm trạng căng thẳng, tìm cách liên lạc theo chỉ dẫn bí mật để lại phía sau mẩu giấy.

Khi kết nối được, đầu dây bên kia im lặng không một tiếng động, mãi đến khi ta thốt lên một tiếng, giọng nói đã xa cách bấy lâu của muội muội mới truyền đến.

Tỷ tỷ, thật là ngu xuẩn.

Cha mẹ giấu tỷ kỹ thật đấy, khiến muội phải mất cả năm trời mới tìm thấy tỷ.

Muội muốn giết ta sao?

Nghe câu hỏi của ta, muội muội sững lại một chút rồi bỗng nhiên cười lớn.

Tỷ nói xem tỷ đọc nhiều sách thánh hiền như vậy để làm gì? Ngu chết đi được.

Bao nhiêu năm qua muội âm thầm giúp đỡ tỷ mà tỷ chẳng hề hay biết, lại đi tin lời đôi phu thê lòng lang dạ thú kia.

Hóa ra cả năm nay ta không thấy muội muội là vì muội ấy đã tự mình bỏ trốn.

Muội ấy đã chịu bao khổ cực tìm ta cũng là để cứu ta ra khỏi địa ngục này.

Tỷ có biết vì sao họ không cho tỷ đi thi không? Tỷ có biết vì sao muội đã gần ba mươi tuổi rồi mà vẫn phải không ngừng thi đi thi lại không?

Đó là vì tỷ quá lợi hại, quá có thiên phú.

Tỷ hãy nghĩ lại xem, mỗi lần phu tử giao bài tập cho muội, có phải đều đưa cho tỷ làm không? Đó là vì tỷ có thiên phú đoán đề!

Tỷ có nhớ mỗi lần tỷ đều gạch đỏ những đề trọng tâm cho muội không, nhưng bao nhiêu năm qua, vì sao muội mãi không đỗ? Thực ra những đề tỷ đánh dấu đều là đề thi thật của kỳ thi khoa cử! Đó chính là thiên phú của tỷ!

Cho nên họ không ngừng chèn ép tỷ, giam lỏng tỷ, chính là để mài mòn sự kiêu hãnh của tỷ, bắt tỷ phải phục vụ cho họ.

Nào ngờ bao nhiêu năm qua, tỷ lại càng bị vùi dập càng trở nên kiên cường?

Muội đã dùng kế khiến Tô Hạo và bà nội đều rời xa tỷ, vậy mà tỷ vẫn muốn đi thi, tỷ có biết tỷ càng kiên trì thì cái lồng giam này sẽ càng thắt chặt lấy chúng ta không!

Họ dùng tâm kế để khiến tỷ kiếm cho họ khoản tiền cuối cùng trong năm nay, năm nay chính là ngày giỗ của tỷ đấy.

Còn muội, đáng lẽ đã phải chết từ năm ngoái rồi, vì đối với họ, con gái nếu không còn giá trị lợi dụng thì thà chết đi còn hơn.

Ta làm theo sự sắp xếp của muội muội, giả vờ thuận theo cha mẹ, rồi vào một tuần trước kỳ thi, ta đã đưa bà nội đang bị bỏ đói đến kiệt sức trốn thoát ra ngoài.

Muội muội nhận được tin của ta, lập tức đem toàn bộ tội ác thao túng kỳ thi của cha mẹ trình báo lên quan phủ.

Vì tình tiết vụ án đặc biệt nghiêm trọng, thứ chờ đợi họ sẽ là án tù chung thân.

Khi gặp lại muội muội, vẻ lạnh lùng trong mắt muội ấy lập tức được thay thế bằng sự ấm áp.

Muội ấy đưa đôi bàn tay đầy vết sẹo ra ôm chặt lấy ta và bà nội vào lòng.

A tỷ, tỷ đã chịu khổ rồi.

Tiếng gọi A tỷ nợ tỷ ba mươi năm qua, hôm nay muội cuối cùng cũng đã gọi ra được rồi.

Muội ấy đưa thẻ dự thi và túi bút nghiên vào tay ta.

Hãy đi hướng về phía cuộc đời thuộc về tỷ đi, vẫn chưa muộn đâu.

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Vào Truyện 18+, Tôi Bị Bắt Làm Nữ Chính
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

hóng truyện nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện