Chương 237: Chinh (xin nghỉ viết đại kết cục) (3)

Si mê, quấn quýt, vậy mà giờ đây lại có thể tự tay biến ta thành ra nông nỗi này. Rõ ràng biết dung nhan quý giá với ta dường nào, lại muốn ta sống không bằng chết. Nhưng Bệ hạ ơi, ta cũng nói cho người hay, người cũng chẳng khá hơn ta là bao đâu! Người đổ mọi tội lỗi lên đầu ta, người tưởng rằng, người sẽ có được một kết cục tốt đẹp ư?Phó Tu Nghi...
Quay lại truyện Tướng Môn Độc Hậu
BÌNH LUẬN