Ánh sáng và bóng tối luân chuyển trong hành lang dài, cuối dãy hành lang gấp khúc là một rừng trúc xanh biếc ướt át.
Bạch Lộ Châu nhiều đồi núi, Phong Lăng Viên tọa lạc trên đỉnh núi, đình đài lầu các phần lớn đều nương núi tựa sông, những ngọn núi xanh trập trùng liên miên như một bức tranh cắt giấy, dán chặt vào chân trời xám ngoét.
Rừng trúc này trông rất lạ lẫm.
Bạch Lê dừng bước: "Tiết đạo hữu, hình như huynh chọn sai cửa rồi."
"Đến cũng đến rồi," Tiết Quỳnh Lâu mắt nhìn thẳng: "Sao không vào xem thử."
Gió lạnh thổi qua rừng trúc tiêu điều, Bạch Lê nổi hết da gà, lông tơ trên cánh tay dựng đứng: "Thôi đi, tò mò hại chết mèo đấy."
"Cánh cửa chúng ta bước vào là sai, vậy cánh cửa còn lại kia mới là đúng. Nếu cô sợ thì có thể tự mình quay lại đường cũ." Bóng râm của cả rừng trúc dao động trên mi mắt hắn, "Vạ là do ta gây ra, chẳng liên quan gì đến cô, cho nên ta cũng đâu có bắt cô đi theo ta."
Bạch Lê: "..."
Hắn đúng là biết cách học đi đôi với hành.
Tiết Quỳnh Lâu bước đi không ngừng, cứ thế tiến thẳng về phía trước.
Một lát sau, phía sau truyền đến tiếng bước chân lạch bạch, Bạch Lê thản nhiên đi bên cạnh hắn.
"Cô lại đi theo à?"
Cô lanh lảnh đáp lớn: "Vì bây giờ tôi hết sợ rồi!"
"Không sợ rừng trúc này có ma sao?"
"Là không sợ huynh nữa đó!" Bạch Lê bực bội trừng hắn một cái, sải bước thật dài, đá một viên đá lăn lông lốc ra phía trước, suýt nữa nện vào chân hắn.
Tiết Quỳnh Lâu dừng bước, mũi giày gạt viên đá sang một bên, không nhanh không chậm tiếp tục đi.
Đường mòn quanh co dẫn đến nơi thanh tịnh, cảnh sắc bỗng nhiên khoáng đạt, cuối rừng trúc là một ngôi nhà nhỏ có hàng rào bao quanh, sau nhà có một con dốc thấp, trên dốc trồng đầy đào mận, hoa nở rực rỡ như gấm, hương thơm ngào ngạt.
Từ bước đầu tiên bước vào Phong Lăng Viên, đập vào mắt đều là tầng đài lớp tạ, phi các lưu đan, dinh thự của tiên gia còn lộng lẫy huy hoàng hơn cả hoàng cung chốn phàm trần.
Đột nhiên xuất hiện ngôi nhà nhỏ có hàng rào thanh nhã tĩnh mịch này, cứ như lạc vào nơi ở ẩn của danh sĩ sáng dậy sớm, tối về dưới trăng, trên sườn núi sau nhà còn loáng thoáng truyền đến tiếng gà chó nô đùa.
Giống như một chốn đào nguyên không tranh với đời.
Cửa gỗ khép hờ, khung cửa mới được sơn lại, trên bệ cửa sổ treo một chuỗi bồ đề tinh nguyệt, gió thổi qua, những hạt bồ đề tròn vo va vào nhau, phát ra tiếng phạn âm như tiếng chuông lớn nơi cửa Phật.
Kỳ lạ, nơi này sao lại có loại nhà nhỏ thế này?
Tiết Quỳnh Lâu đã tiến lên gõ cửa.
Cửa gỗ được người bên trong mở ra, trước tiên lộ ra một vạt váy màu tím nhạt, thân hình yểu điệu ẩn sau cánh cửa nửa sáng nửa tối, cuối cùng ló ra cả khuôn mặt phù dung tươi tắn, đôi mắt nước hẹp dài giống như mắt hồ ly.
Nhìn rõ dung mạo người này, trong lòng Bạch Lê giật thót.
Khấu Tiểu Uyển?
"Hóa ra là các vị." Nàng ta y phục chỉnh tề, ung dung đoan trang, hoàn toàn không có dáng vẻ lén lút vụng trộm, liếc nhìn hai người, chần chừ hỏi: "Hai vị có việc gì không?"
Thiếu niên lễ độ nho nhã: "Chúng tôi dạo vườn thì bị lạc đường, không cẩn thận đi nhầm vào nơi này, làm kinh động đến phu nhân rồi."
Toàn thân hắn toát lên phong độ dạt dào của đệ tử Nho môn, trong lời nói lại có chút ngây ngô của kẻ mới ra đời chưa hiểu sự đời, khiến người ta nảy sinh hảo cảm, lại không đem lòng kiêng kỵ.
Thực tế thì, từ bước đầu tiên hắn bước vào Phong Lăng Viên, ấn tượng của hai chị em Phàn Diệu Nghi đối với hắn chính là một con cháu thế gia có chút kiến thức nhưng rất khiêm tốn, gia thế rất tốt nhưng rất kín tiếng, trẻ người non dạ nhưng không gây rối, đi theo mọi người ra ngoài du ngoạn sơn thủy.
Bạch Lê tê liệt thu hồi ánh mắt.
Diễn sâu thật đấy.
Khấu Tiểu Uyển tin tưởng không nghi ngờ, áy náy nói: "Không kinh động không kinh động, là do ta tiếp đãi không chu đáo, tệ phủ địa thế phức tạp, nhà cửa dày đặc, trước đây có khách nhân ở nhờ tệ phủ cũng thường xuyên bị lạc đường." Nàng ta giơ tay chỉ một con đường: "Ta sẽ đưa hai vị ra ngoài ngay đây."
"Không cần làm phiền phu nhân, chúng tôi tự đi là được rồi." Hắn nhìn vào trong nhà, ra vẻ tò mò: "Nơi này là..."
Khấu Tiểu Uyển nghe đàn biết ý, vội giải thích: "Gia chủ bế quan, không thích ồn ào, cũng không thích quá nhiều người hầu hạ, bèn đặc biệt khai mở động phủ ở nơi này, mỗi ngày chỉ phái một người hầu canh giữ, phần lớn thời gian là ta đến hầu hạ gia chủ, đi lại bất tiện nên xây riêng một ngôi nhà gỗ nhỏ, coi như nơi nghỉ ngơi tạm thời."
Nàng ta từ tốn kể lại, rồi khoan thai dừng bước: "Đi dọc theo con đường này, nhìn thấy một hồ nước có lát đường sỏi đá là có thể đến phòng khách của các vị rồi."
Bạch Lê chú ý tới khi nàng ta nói chuyện thì ánh mắt cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào họ, vai lưng hơi co lại, có chút khác biệt với Khấu Tiểu Uyển ngẩng cao đầu bước đi vừa lộ diện ở lương đình lúc nãy.
Trở nên... khúm núm nô dịch, cứ như không phải cùng một người.
Khoảnh khắc trước còn đang cùng người ta lén lút tư thông điên loan đảo phượng, khoảnh khắc sau lập tức xuất hiện ở đây như không có chuyện gì xảy ra.
Cứ như có hai "nàng ta" vậy.
Bạch Lê kỳ quái quan sát nàng ta, bộ da thịt kiều diễm này lại giống hệt như đúc, không có bất kỳ dấu vết nào khiến người ta nghi ngờ.
Người phụ nữ ngước mắt lên, ngón tay giấu trong tay áo bấm đến trắng bệch, nặn ra một nụ cười thản nhiên tự nhược: "Cô nương... sao vậy?"
"Không có gì." Bạch Lê ý thức được mình nhìn chằm chằm người khác như vậy có chút thất lễ, thu hồi ánh mắt cáo biệt nàng ta.
Bóng dáng hai người dần biến mất trong rừng trúc rậm rạp, "Khấu Tiểu Uyển" sờ sờ da mặt như tuyết nổi, xoay người vào nhà khép cửa lại, cơ thể chim sa cá lặn này như vỏ cây già mất nước nháy mắt co rút lại, cả người cũng thành hồng phấn khô lâu, biến thành một bộ da thối rữa.
Một chấm đen nhỏ bay ra từ trong bộ da, vo ve kêu vang, lao ra khỏi cửa sổ khép hờ.
Chập tối gió bắt đầu nổi lên, cái lạnh cuối thu se sắt, cả rừng trúc dưới vòm trời xám ngoét hiện ra đường nét rậm rạp sừng sững, tiếp giáp với mây đen như mực đổ ngược xuống, tựa như một con thú gầy guộc đang nằm rạp nơi chân trời.
Đường càng đi càng dài, điểm cuối vẫn luôn xa tít tắp, dường như đi mãi cũng không hết.
Bạch Lê nặng trĩu tâm sự nhìn hắn một cái.
Thiếu niên bước đi xào xạc như gió mạnh dưới tùng, chẳng hề vội vã chút nào.
Kỳ lạ, hắn trông có vẻ như thật sự chỉ là đi nhầm vào sâu trong rừng trúc, không có chút tâm tư nào khác.
Tiết Quỳnh Lâu bỗng dưng dừng bước: "Có cảm thấy rất kỳ lạ không?"
Bạch Lê không hiểu ra sao.
"Khấu Tiểu Uyển kia, cảm giác không giống lắm với lúc mới gặp ở lương đình."
Hắn thế mà lại nghĩ giống mình. Bạch Lê lập tức tiếp lời: "Tôi cũng thấy vậy, tốc độ bà ta xuất hiện ở đó cũng quá nhanh rồi."
Tiết Quỳnh Lâu cười nói: "Vậy cô cảm thấy, chúng ta đi đến đây là trùng hợp sao?"
Sống lưng Bạch Lê lạnh toát, trong đầu hiện lên một ý nghĩ táo bạo, nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt: "Huynh thật sự... không biết đường ở đây?"
Mấy chục chiếc phi chu ở bến đò bị một phú thương ngang trời xuất thế bao trọn gói, nhóm nhân vật chính buộc phải nghỉ lại Phong Lăng Viên, nhìn thế nào cũng là trùng hợp trong trùng hợp, hắn đã quyết tâm muốn khiến Khương Biệt Hàn gãy cánh ở Bạch Lộ Châu, chắc chắn không cam lòng tay trắng trở về.
Tâm tính hắn cố chấp, không đụng tường nam không quay đầu, chuyện đã quyết định thì dù có đầu rơi máu chảy cũng phải đi đến cùng.
"Câu này, hình như cô hỏi lần thứ ba rồi." Tiết Quỳnh Lâu cười ôn nhu như ngọc, bất ngờ lộ ra lưỡi dao sắc bén, "Đang nghi ngờ ta sao?"
Ra tay trước là lợi thế, ra tay sau là tai ương.
Bạch Lê cứng đờ.
Tiếng trúc xào xạc như tấu nhạc dây, dưới bóng râm âm u này, để lại dư âm như tiếng chuông tang.
Thiếu niên đứng trong bóng trúc giao nhau như tảo, tựa như một chiếc lông vũ trắng tinh sạch sẽ, không vướng bụi trần.
Đáng tiếc chiếc lông vũ tựa như trích tiên cửu thiên này, khi rơi xuống đất sẽ hóa thành một mảnh đao quang huyết ảnh, không chừa một mống.
Hắn cười đầy vẻ trêu tức: "Cô thấy nơi này thế nào?"
Cảm giác giây tiếp theo hắn sẽ nói, làm nấm mồ cho cô rất thích hợp.
"Hoang vắng không người, rắc rối phức tạp." Hắn tự nói một mình: "Bị nhốt ở đây cả đêm, chắc cũng chẳng ai phát hiện ra."
Bạch Lê: "..."
Cô bắt đầu hối hận, cô không nên đi theo hắn một mình, ít nhất phải kéo theo Khương Biệt Hàn... Đáng tiếc Khương Biệt Hàn đang vội đi an ủi Lăng Yên Yên, hai người lúc này chắc đang "gương vỡ lại lành", ngọt ngào thắm thiết.
Bình tĩnh, đất diễn của cô là không thể thiếu... Khoan đã, vãi chưởng, hình như cô là vai quần chúng mà, không có cô thì cốt truyện vẫn xoay chuyển như thường.
Cả người Bạch Lê như cỗ máy vận hành quá tốc độ, ầm một tiếng chết máy, bốc khói trắng cứng đờ tại chỗ.
Gió lạnh hiu hiu, cả rừng trúc như muốn đổ ập lên người. Thiếu nữ ngồi xổm xuống ôm chặt cánh tay, giống như cây xấu hổ bị kích thích, co rúm người lại thật chặt, "Huynh nói nhiều như vậy, không phải là muốn vứt tôi lại đây một mình chứ?"
Tiết Quỳnh Lâu cúi đầu nhìn xuống cô, khi hai người đứng đối diện, hắn vốn đã có ưu thế từ trên cao nhìn xuống, hiện tại ưu thế này càng mở rộng hơn, cô giống như một con chim non nằm rạp trên mặt đất, giãy giụa muốn bay lên, yếu ớt, vô hại, thậm chí là khiến người ta thương xót.
Ánh mắt hắn dịu dàng: "Ta giống loại người không biết thương hoa tiếc ngọc sao?"
Chưa đợi Bạch Lê trả lời, hắn lại tự gật đầu: "Đúng vậy, ta chính là loại người đó."
Bạch Lê: "..."
"Đừng hiểu lầm, ta đang nói vị Khấu phu nhân ban nãy." Hắn cười như gió mát trăng thanh, đưa tay về phía cô, "Chúng ta tiếp tục đi thôi."
Bạch Lê ngồi xổm không động đậy.
Tiết Quỳnh Lâu duy trì động tác đưa tay về phía cô, khi cúi người xuống tạo thành một bóng râm còn đậm hơn cả rừng trúc, "Cô sợ à?"
"Tôi mới không sợ!" Cô như đột nhiên hoàn hồn, thuận tay nhặt một hòn đá ném ra ngoài, "Đi thì đi!" Cô không tin tên này thật sự dám làm chuyện gì quá đáng ngay dưới mắt nam chính, trừ khi hắn muốn sớm đao kiếm tương hướng với nhóm nhân vật chính.
Hòn đá vạch ra một đường cong màu xám, hắn giơ tay bắt lấy, cười nói: "Còn đứng dậy nổi không?"
Ngồi xổm quá lâu, một luồng máu xông thẳng lên não, Bạch Lê đầu váng mắt hoa, suýt nữa ngã cắm đầu xuống đất.
Một trận ù tai chói óc vang lên.
Cô như bị dòng điện chạy qua toàn thân, nổ ra một đóa hoa lửa bên tai, run rẩy bịt tai lại.
Tiếng ù tai át cả tiếng gió lạnh xào xạc, tiếng trúc reo xao động bốn phía, thoáng chốc tan biến, tiếng gió tiếng trúc reo lại phảng phất như tiếng quỷ thì thầm, ồn ào náo động không dứt bên tai.
Tiết Quỳnh Lâu thần sắc như thường, ánh mắt đầy hứng thú quét một vòng, một luồng gió nhẹ quét qua dưới tay áo, tay áo phấp phới bay lên.
Bạch Lê căng thẳng đến dựng tóc gáy, hắn lại có vẻ cảm thấy rất thú vị.
Từ bên cạnh, một đám mây đen cuồn cuộn ập tới, giống như một tổ ong vò vẽ bị chọc vỡ, áp xuống đầu hai người như núi Thái Sơn, tiếng vo ve chấn động màng nhĩ khiến người ta sợ hãi trong lòng, mồ hôi lạnh tuôn rơi.
Ba luồng kim quang từ dưới tay áo bay vút ra, tựa như ba mũi tên quấn quanh điện quang, thẳng tắp một đường, xuyên thủng màn đêm.
Đó là ba viên lưu ly tử rực rỡ sắc màu, lao đầu vào đám mây đen, xuyên kim dẫn chỉ, tia lửa bắn tung tóe, đan dệt nên một mảnh đao quang rực rỡ, đám mây đen như nghiên mực bị lật úp, mực đen đổ ập xuống, trong khoảnh khắc biến thành đầy đất xác chết.
Đồ vật trên người hắn càng văn nhã vô hại, lại càng ẩn chứa hung hiểm.
Xác côn trùng như một trận mưa đen xối xả, lả tả rơi xuống, tất cả đều bị mổ bụng phanh thây, đầy đất hoa máu.
Hình dáng giống ve sầu, vỏ đen bóng, hai cánh trong suốt như cánh hoa khô héo xòe ra.
Bạch Lê vẫn còn sợ hãi: "Mấy thứ này là gì?"
"Là gì thì ta không rõ, có điều..." Tiết Quỳnh Lâu nhìn quanh rừng trúc ngày càng tối đen, "Chúng ta hình như đã xâm phạm lãnh địa của chúng."
Hai bên rừng trúc rậm rạp tựa như hai bức tường xanh cao vút dày nặng, không ngừng ép lại, ép con đường nhỏ dưới chân và bầu trời trên đầu thành một đường hẹp hòi.
Bóng đêm như mực loang dần trong nước, ngay cả tiếng gió cũng ngừng lại, hiện ra một sự tĩnh mịch đầy áp lực.
Bạch Lê đang định nói vậy chúng ta mau quay về, ngẩng đầu nhìn lên.
Trước mặt không một bóng người.
Trước tiên dọa cô một trận, rồi lại vứt cô ở đây, tại sao lúc nào cũng trở tay không kịp như vậy! Còn có thể làm bạn tốt được nữa không hả!
Bình tĩnh, cô phải bình tĩnh, con đường này một mình cô cũng có thể đi hết. Cho dù lạc đường, Lăng Yên Yên bọn họ nhất định sẽ ra tìm mình, cô căn bản không cần trông cậy vào tên bạch thiết hắc khẩu phật tâm xà kia.
Bạch Lê hít sâu một hơi, hai tay chụm lại bên môi, hướng về phía những vì sao lốm đốm trên đầu, ngẩng cao đầu sải bước, gân cổ lên hát lớn: "Em gái ơi em cứ mạnh dạn mà đi..."
Câu đầu tiên còn chưa gào xong, bóng dáng ngọc thụ phong thanh của thiếu niên chậm rãi từ trong rừng trúc đi ra, một con chim sẻ gãy cánh đáng thương mở to đôi mắt hạt đậu nằm trong lòng bàn tay hắn.
Một người một chim lẳng lặng nhìn cô.
Mặt Bạch Lê đỏ bừng: "Huynh làm cái gì mà lại quay lại thế hả!"
Tiết Quỳnh Lâu: "..."
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Ở Cổ Đại Làm Lão Thái Cực Phẩm
[Luyện Khí]
Truyện hay quá ạ, còn update ngoại truyện nữa kh
[Pháo Hôi]
Á bộ này có trên web rồi nè, hóngg