Chương 121: Thế là cậu ấy được thoải mái rồi
Tư Vọng biết cô quan tâm đến Lâm Diêu Diêu nên liền có ý định tiết lộ chuyện của anh em.
- Cậu muốn biết à?
- Muốn.
Cô đáp lại một tiếng, còn anh thì nhẹ nhàng thở dài, vẻ mặt có phần suy tư.
- Mình cứ cảm giác Diêu Diêu đang cố ý giữ khoảng cách với học trưởng Tạ Yên, dù rõ ràng cô ấy rất thích anh ấy đấy.
- Thật ra họ đều thích nhau mà.
Tư Vọng không giấu diếm, vừa nói vừa cúi xuống bỏ túi trà vào ấm rồi rót thêm nước lọc. Anh bất ngờ tiết lộ một bí mật khủng:
- Họ từng ở bên nhau rồi.
- Cái gì!!!?
Đàm Ngộ Hi mắt tròn mắt dẹt, miệng há hốc kinh ngạc. Cô hoàn toàn bị sốc đến mức phải dành chút thời gian để xử lý thông tin.
- Đó là chuyện hồi đầu năm học.
Chưa hết bất ngờ với thông tin trước, cô lại nhận thêm một cú sốc khác. Miệng cô hoàn toàn không thể khép lại nổi.
Cô hít sâu một hơi rồi thở ra chậm rãi, tâm trí ngày càng đầy những thắc mắc.
- Tư Vọng, cậu qua đây nói rõ cho mình nghe đi. Mình muốn giúp họ.
Tư Vọng nhếch mép cười rồi lắc đầu, anh biết cô không thể nhắm mắt trước chuyện của Lâm Diêu Diêu. Tuy nhiên anh cũng không an tâm cho Tạ Yên.
- Được, chúng ta cùng nghĩ cách.
Anh bấm nút trên ấm trà rồi quay lại giường, ngồi xuống. Một chân co lên, chân kia duỗi thẳng, anh ôm lấy cô cùng với chăn, cho cô tựa vào người mình. Rồi từ tốn kể về chuyện của Tạ Yên và Lâm Diêu Diêu.
- Cậu có biết hoàn cảnh gia đình Diêu Diêu không?
Đàm Ngộ Hi dựa vào anh, lắc đầu nhẹ:
- Không biết, cô ấy chưa nói, mình cũng không tiện hỏi.
- Nhưng mình cảm nhận được cô ấy rất thiếu tình thương.
Cô nhớ lại những lần tiếp xúc với Diêu Diêu, lòng thấy thương xót:
- Đôi khi chỉ một câu quan tâm bạn đơn giản thôi, mắt cô ấy đã rưng rưng nước mắt rồi.
- Hơn nữa, mình nhớ lúc đó Đường Vũ Nhuận còn nói Diêu Diêu dường như chưa từng có bạn bè thật sự.
- Ừ.
Tư Vọng gật đầu rồi kể thêm về hoàn cảnh Diêu Diêu.
- Tập đoàn họ Lâm có hai anh em trai, cha cô là Lâm Chính Viễn là con út.
- Năm đó chủ tịch tập đoàn, chính là ông nội Diêu Diêu cùng bà nội gặp tai nạn xe, không qua khỏi.
- Cả hai không để lại di chúc chỉ định con cái ai tiếp quản tập đoàn khiến Lâm gia rơi vào cảnh tranh giành quyền lực giữa hai anh em.
- Đang lúc khủng hoảng, người bị ảnh hưởng còn có mẹ Diêu Diêu là Mạc Oản Vân.
Đàm Ngộ Hi ngẩng lên nhìn anh, tò mò hỏi:
- Mẹ cô ấy gặp chuyện gì?
Tư Vọng đưa tay vuốt đầu cô, trả lời:
- Ông bà ngoại Diêu Diêu mất sớm, để lại mẹ cô làm con gái duy nhất quản lý tài sản gia đình Mạc.
- Dù giỏi giang nhưng hội đồng quản trị ở đó không tôn trọng bà vì bà là phụ nữ, không thật lòng hỗ trợ.
Là người cũng sinh ra trong gia đình giàu có, Đàm Ngộ Hi nhanh chóng đoán ra tình hình:
- Vậy nghĩa là bố mẹ Diêu Diêu hợp tác kinh doanh phải không?
- Thông minh.
Tư Vọng khen một câu, khiến cô hơi vui.
Tuy nhiên cô chỉ khẽ nhíu mày tiếp tục phân tích.
- Nhưng hợp tác kinh doanh không phải là giải pháp lâu dài.
- Bố cô ấy có anh cả lúc nào cũng rình rập, còn mẹ thì không thể thay thế toàn bộ hội đồng chỉ trong thời gian ngắn.
- Cách tốt nhất sẽ là hôn nhân liên kết kèm theo hợp đồng hợp tác lâu dài.
- Và phải có một đứa con, thứ mà về mặt pháp luật cả hai không thể từ bỏ được, để đảm bảo không ai phản bội bên kia vì quyền lợi.
Cô đang trong chu kỳ kinh nguyệt, tâm trạng lại yếu mềm, thương xót Diêu Diêu, nên không cầm nổi nước mắt, nghẹn ngào khóc thành tiếng.
Tư Vọng hiểu cô đang khó chịu, nhẹ nhàng ôm cô sang một bên đặt lên đùi, vòng tay trọn lấy.
Bàn tay anh vuốt ve vai cô, cúi đầu kiên nhẫn dỗ dành, không hề khuyến khích cô khóc thêm.
- Được rồi, ngoan nào, đừng khóc nữa.
- Khóc khi hành kinh rất hại sức khỏe đấy, ngoan nghe chưa?
Đàm Ngộ Hi là người nghe lời nhất về sức khỏe, lập tức ngừng khóc. Cô cúi mặt nương theo vòng tay anh, lấy tay lau nước mắt mũi rồi ngẩng đầu tội nghiệp nhìn anh.
- Tư Vọng, quần áo anh bẩn rồi, mình không thể dựa vào anh được.
Tư Vọng không chịu nổi trí tưởng tượng đáng yêu của cô.
Anh khẽ cười, buông tay ôm quanh eo cô xuống.
Lười cài từng nút, anh chỉ dùng hai tay cứa áo khoác từ cổ tháo ra rồi vứt lên ghế bên cạnh.
Bờ vai thon gầy cùng thân hình trên phẳng lì hiện ra rõ mồn một trước mặt Đàm Ngộ Hi.
Cô bĩu môi, hớn hở quàng tay lấy eo anh, tựa đầu vào rồi nhẹ nhàng cọ cọ. Miệng lẩm bẩm:
- Ai, ôm kiểu này vẫn thích nhất.
Tư Vọng lại vòng tay ôm cô chặt hơn, nhéo nhéo cô mấy cái rồi thở dài bất lực.
- Cô thì thoải mái rồi, còn tôi thì chẳng dễ chịu chút nào.
Đàm Ngộ Hi hiểu ngay.
Cô ngẩng đầu liếm láp cố trêu anh. Không muốn để anh mất ngủ nguyên đêm, cô đổi chủ đề tiếp tục hỏi:
- Vậy tức là Diêu Diêu không còn ông bà nội, ông bà ngoại nữa đúng không?
- Ừ, cô ấy sinh sau khi bố mẹ nhanh chóng liên hôn rồi được giao cho người giúp việc chăm sóc.
- Hai người đó khá tài tình, chỉ sau vài năm đã giúp hai gia đình phát triển lên đỉnh cao, khiến nhà họ Lâm trở thành giàu nhất Lâm thành.
Đàm Ngộ Hi nắm sơ được tình hình nhà Diêu Diêu, cô hỏi tiếp:
- Còn anh Tạ Yên thì sao? Mình nghe nói bố anh ấy là bộ trưởng giáo dục cơ mà.
- Ừ.
Tư Vọng gật đầu.
- Nhà Tạ xuất thân gia đình tri thức, bố mẹ đều là con một trong gia đình có truyền thống học hành.
---------------
Bản dịch hoàn chỉnh, không có quảng cáo hay pop-up gây phiền.
Đề xuất Cổ Đại: Hận Chàng Chẳng Tựa Trăng Lầu Giang