Tại Thính Trúc Cư, Dư công tử và Khương Trạm đang trầm tư, đàm đạo. Dư công tử miên man nghĩ về Khương Tự, lại nhớ đến quả táo mình đã trao tặng nàng.
Khương Trạm ngẩng đầu, ánh mắt chân thành: "Ân tình của Dư công tử dành cho Trạm này và tứ muội, thật sự khó lòng báo đáp."
Dư công tử mỉm cười, ánh mắt xa xăm: "Đừng khách sáo. Ta sắp dời sang trạch viện mới, nơi ấy sẽ không còn cô độc nữa, bởi đã có người thân ở cùng."
Nghe vậy, Khương Trạm thoáng chút tiếc nuối: "Vậy là về sau, việc lui tới thăm Dư công tử sẽ khó khăn hơn chăng?"
Dư công tử trấn an: "Chẳng sao cả. Ta sẽ thường xuyên ghé thăm ngươi."
Khương Trạm gật đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì: "Phụ thân ta cũng rất quý mến Dư công tử, thường mong có thể coi công tử như người nhà."
Dư công tử nghe vậy, lòng khẽ rung động. Y hiểu Khương Trạm đang ẩn ý gì đó.
Khương Trạm cẩn trọng dò hỏi: "Dư công tử... có phải phụ thân của công tử... bạc bẽo với người chăng?"
Dư công tử cười khẽ, đoạn giải thích: "Tình yêu thương của cha mẹ, đôi khi cần chia sẻ cho nhiều con cái. Đó cũng là lẽ thường tình."
Nói đoạn, Dư công tử quay sang Khương Trạm, ánh mắt lộ vẻ thần bí: "Ta đã tìm được một cơ hội cho ngươi, tại Kim Ngô Vệ."
Khương Trạm kinh ngạc đến đứng bật dậy, niềm vui sướng vỡ òa trên gương mặt: "Kim Ngô Vệ? Thật sao? Trạm này... có cơ hội vào Kim Ngô Vệ ư?"
Dư công tử khẽ gật đầu: "Hãy về bàn bạc kỹ lưỡng với phụ thân ngươi."
Không chần chừ, Khương Trạm vội vã trở về Đông Bình Bá phủ, tìm đến thư phòng của phụ thân mình, Khương An Thành.
Ban đầu, Khương An Thành nổi trận lôi đình khi biết Khương Trạm bỏ học. Nhưng khi nghe con trai nhắc đến Dư công tử và cơ hội quý giá tại Kim Ngô Vệ, ánh mắt ông bỗng sáng lên. Kim Ngô Vệ, một trong hai vệ quân danh giá nhất Đại Chu, nơi chỉ tuyển chọn con cháu huân quý và tướng lĩnh. Đây đúng là một con đường sáng cho đứa con không hợp đường khoa cử của ông. Cuối cùng, Khương An Thành đồng ý.
Từ đó, Khương Trạm quyết tâm dừng việc đèn sách, dồn hết tâm trí và sức lực để rèn luyện, chuẩn bị cho vị trí mới tại Kim Ngô Vệ.
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời