Chương 5: Hành Trình Lưu Đày Chính Thức Bắt Đầu, Tiện Tay Vả Mặt Đám Cực Phẩm Tham Lam
“Chuyện gì thế này?”
Vương thị nhìn ra cửa, vẻ mặt căng thẳng, sợ là đám quan sai bên ngoài tìm tới.
“Mẹ, để con ra xem.”
Thương Nguyệt Lê đặt bát xuống, quay người mở cửa, bên ngoài là mẹ con Giang Hạ.
Mộ Thế Tài quần áo xộc xệch, trên mặt còn vương hai vệt nước mắt, nước mũi cũng chưa lau sạch.
Nó dùng ngón tay đen nhẻm chỉ vào trong phòng, mách lẻo với Giang Hạ: “Mẹ, vợ béo của đại phòng lén lút ăn thịt sau lưng chúng ta kìa!”
Sắc mặt Giang Hạ sa sầm xuống: “Chị dâu, đại phòng làm thế này là không được rồi nhé?”
“Chúng tôi ở ngoài đau đến mức đứng không vững, các người hay quá nhỉ, trốn ở đây ăn mảnh!”
Mộ Thế Tài đói ngấu nghiến, đẩy mạnh Thương Nguyệt Lê đang chắn ở cửa ra, nhìn thấy trên bàn có đùi gà, mắt sáng rực lên, đưa tay định vồ lấy nhét vào miệng.
Chưa kịp đắc thủ, nó đã bị Mộ Vân Thăng đá văng ra ngoài sân.
Mộ Thế Tài ngã đau mông, thế là nằm lăn lộn trên đất.
“Mẹ ơi, con muốn ăn thịt, con muốn ăn thịt!”
Nó từ nhỏ đã được Giang Hạ nuông chiều, cảm thấy không có chuyện gì mà khóc lóc lăn lộn không giải quyết được.
Sắc mặt Mộ Vân Thăng trầm xuống, nhẹ nhàng xoa thắt lưng cho Thương Nguyệt Lê, miệng không quên hỏi han nàng có sao không.
Thương Nguyệt Lê: “Không sao, ta tránh nhanh, nó chưa chạm vào ta.”
Giang Hạ: “Mộ Vân Thăng, Thế Tài dù sao cũng là em họ của cháu, sao cháu có thể vì người ngoài mà bắt nạt em mình chứ!”
“Em trai tôi?”
Mộ Vân Thăng cười lạnh một tiếng, “Mộ Thế Tài năm lần bảy lượt đẩy phu nhân đang mang thai của tôi, tôi không chém nó là may rồi.”
“Hơn nữa, Thương Nguyệt Lê là phu nhân tôi dùng kiệu tám người khiêng, rước về đàng hoàng, nếu thật sự nói là người ngoài, thì phải là các người mới đúng.”
Dù sao cũng là người từng cầm quân đánh giặc, chỉ một ánh mắt đã khiến Giang Hạ sợ hãi lùi lại mấy bước.
“Vân, Vân Thăng à, Thế Tài còn nhỏ, không hiểu chuyện, cháu đừng chấp nhặt với nó làm gì.”
Thương Nguyệt Lê lười biếng tựa vào ngực Mộ Vân Thăng, trong lòng thầm sướng: Có đàn ông chống lưng cảm giác thật tuyệt!
Nàng nhẹ nhàng xoa bụng, nói:
“Tam thẩm à, Thế Tài nhà thẩm mười hai tuổi rồi mà vẫn còn nhỏ, vậy bảo bối nhà ta mới ba tháng, có phải là nhỏ hơn không?”
“Bảo bối nói Thế Tài nhà thẩm đáng đánh, nên phu quân ta mới đá nó đấy.”
“Bảo bối nhà ta còn nhỏ, không hiểu chuyện, thẩm cũng đừng chấp nhặt với nó nhé.” Thương Nguyệt Lê tinh nghịch chớp mắt với Giang Hạ.
“Con ngươi còn chưa chào đời, sao đã biết nói chuyện rồi?” Giang Hạ bị nàng nói cho ngơ ngác.
Chưa đợi Thương Nguyệt Lê lên tiếng, quan sai đã tới.
“Tụ tập ở đây làm gì, mau ra sân trước tập hợp!”
Thương Nguyệt Lê bảo họ đi trước, trước khi rời đi, nàng lén thu hết sơn hào hải vị trong bếp nhỏ vào không gian!
Thời gian trong không gian là tĩnh lặng, thức ăn bỏ vào thế nào thì lấy ra thế ấy.
Thương Nguyệt Lê cảm nhận được đống châu báu đầy rẫy trong không gian, thở phào nhẹ nhõm.
Có những thứ này, con đường lưu đày sẽ dễ thở hơn nhiều.
Thời gian không còn sớm, Thương Nguyệt Lê vội vàng ra sân trước tập hợp.
Đầu mục quan sai tên là Cố Mãng, phái người đưa cho mỗi người một bộ quần áo vải thô.
Lúc thay đồ, Mộ Vân Thăng lén đưa cho Thương Nguyệt Lê một bộ nội y bằng chất liệu mềm mại.
Mộ Vân Thăng: “Mặc cái này bên trong sẽ thoải mái hơn nhiều.”
Nói đoạn, Mộ Vân Thăng bảo Thương Nguyệt Lê ngồi xuống, cởi giày của nàng ra.
“Chàng định làm gì vậy?” Thương Nguyệt Lê thắc mắc.
Mộ Vân Thăng mím môi, lấy từ trong ngực ra một đôi lót giày tinh xảo, nhét vào trong giày, rồi đích thân xỏ vào chân cho Thương Nguyệt Lê.
“Đường xá vất vả, nếu nàng mệt, cứ bảo ta bế nàng bất cứ lúc nào.”
“Oa, đôi lót giày này chàng lấy ở đâu ra thế?” Thương Nguyệt Lê thử đi vài bước, lòng bàn chân như dẫm lên bông, rất thoải mái.
Mộ Vân Thăng nhìn cái bụng hơi nhô lên của nàng, bỗng nhiên mỉm cười, trêu chọc nàng: “Cũng giống nàng thôi, giấu trong bụng.”
“Hả?”
Thương Nguyệt Lê nhìn cái bụng phẳng lì của hắn, rồi lại nhìn mình, mặt đỏ bừng lên.
Nếu không phải để hợp thức hóa việc lấy đồ từ không gian ra, nàng làm sao có thể ngốc đến mức giấu đồ trong quần áo chứ.
“Thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi.”
“Được.”
Khi họ ra ngoài, mọi người đều đã thay xong quần áo.
Thương Nguyệt Lê thấy Vương thị và Tiểu Phúc bước đi nhẹ nhàng, đoán chừng cũng được lót giày.
Cũng đúng, người nhà Mộ gia đã biết tin bị tịch thu tài sản từ trước khi người trong cung tới, làm sao có thể thật sự không chuẩn bị gì.
Quan sai đeo xiềng xích vào tay chân nam giới, nữ quyến và trẻ em thì chỉ dùng dây thừng buộc đơn giản hai tay.
Vừa ra khỏi cổng phủ Tướng quân, họ đã bị dân chúng vây kín như nêm cối.
“Đồ chó đẻ, quân phản quốc!”
“Cả nhà các người đều chết không tử tế!”
Rau nát, trứng thối ném vào người họ không tiếc tay.
Mộ Vân Thăng mím chặt môi, giơ tay che chở Thương Nguyệt Lê trong lòng, mặc cho đồ đạc ném vào người mình.
“Nhổ vào, tướng quân chó má gì chứ, uổng công lão tử trước đây tin tưởng ngươi như vậy!”
“Đồ bán nước sao ngươi không chết đi, sống chỉ tổ làm hại người khác!”
Thương Nguyệt Lê không có cảm xúc gì nhiều, dù sao nàng cũng vừa mới xuyên tới.
Chỉ có Mộ Vân Thăng...
Nàng áp tai vào ngực Mộ Vân Thăng, nhịp tim vốn bình thản không biết từ lúc nào đã trở nên dồn dập, trong tiếng chửi rủa, lại dần dần trở lại bình tĩnh.
Không hiểu sao, tim Thương Nguyệt Lê cũng nhói đau theo.
Thái bình vốn do tướng quân định, chẳng cho tướng quân thấy thái bình.
Mộ Vân Thăng giết địch trên chiến trường, bảo vệ đất nước, giờ đây lại vì tội danh hư ảo mà bị quốc dân phỉ báng, sỉ nhục, lúc này hắn chắc hẳn tuyệt vọng lắm?
Thấy vành mắt Thương Nguyệt Lê ửng hồng, Mộ Vân Thăng cúi đầu, gạt bỏ lá rau nát trên đầu nàng.
Vẻ mặt hắn mệt mỏi, khóe miệng gượng gạo nở một nụ cười nhạt, trêu chọc Thương Nguyệt Lê: “Phu nhân, có rau rồi, chúng ta không sợ đói trên đường nữa.”
Thương Nguyệt Lê biết hắn đang dỗ dành mình, nhưng làm sao cũng không cười nổi.
Nàng chỉ nói ngắn gọn vài câu rồi không mở miệng nữa.
Người nhà Mộ gia chắc là quậy phá đủ rồi, trên đường không ai nói năng gì, chỉ còn lại tiếng thút thít khe khẽ.
Ra khỏi thành đi được khoảng mười dặm, Thương Nguyệt Lê nhìn thấy từ xa có mấy người đang vây quanh đình hóng mát, họ đều đến để tiễn biệt.
“Cho các ngươi thời gian một nén nhang.”
Dứt lời, quan sai cởi bỏ dây thừng nối giữa mọi người.
Lâm Chi Man nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, lập tức lao tới.
“Biểu ca, đồ của muội đâu?”
“Đây, đều ở đây cả rồi.” Biểu ca của Lâm Chi Man đưa cho ả một cái bọc dính đầy bùn đất, khó hiểu hỏi:
“Đã đi lưu đày rồi, muội còn mang theo nhiều sách thế làm gì? Nặng chết đi được.”
Lâm Chi Man vội vàng mở bọc ra, thấy trang sức bên trong vẫn còn, lập tức thở phào nhẹ nhõm, cũng chẳng thèm quan tâm biểu ca nói gì, ôm đồ chạy biến về đội ngũ.
Mộ Thái Nhiên thấy hành vi tiểu nhân của ả, lập tức quay đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Dù sao nhà ngoại của hai đứa con do vợ cả sinh ra cũng đã phái người đưa đồ tới, không thiếu chút đồ đó của ả!
Nhà ngoại của tam phu nhân Giang Hạ cũng có người tới.
Đưa cho Mộ Thế Tài không ít thịt khô, tiền bạc thì chẳng thấy đưa bao nhiêu.
Lâm Chi Man khẽ lắc đầu, “Giang gia các người lụn bại nhanh thế sao? Ngay cả lộ phí đi đường cũng không đưa nổi, xì!”
Giang Hạ lườm ả cháy mặt, cứng miệng nói: “Thế Tài nhà chúng tôi chỉ thích ăn thịt khô thôi, không thèm mấy thứ tục tĩu đó!”
“Đúng không con trai.”
Giang Hạ quay đầu lại, thấy Mộ Thế Tài đã ôm thịt khô gặm lấy gặm để, vội vàng khen ngợi: “Thế Tài nhà chúng ta giỏi quá, ăn nhiều thịt vào cho chóng lớn, sau này nhất định có thể làm nên nghiệp lớn, giẫm nát những kẻ coi thường chúng ta dưới chân!”
Mộ Thế Tài không thèm để ý tới ả, đôi mắt đột nhiên trợn tròn, thịt cũng không ăn nữa, nhìn chằm chằm về phía trước.
Lâm Chi Man và Giang Hạ thuận theo ánh mắt của nó nhìn qua, trong mắt toàn là sự ghen tị...
Đề xuất Hiện Đại: Tiểu Tổ Tông Của Lục Gia Vừa Quyến Rũ Vừa Ngầu
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ