Chương 229: Xảo Ngôn Lệnh Sắc
Vân Điệp không biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện sau lưng mấy người, cười tươi rói.
Mộ Thế Tài thót tim một cái, vội vỗ ngực trấn tĩnh: "Cô đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động nào thế!"
"Làm gì có, rõ ràng là do ngươi mải nói chuyện quá nên mới không nghe thấy thôi."
Vân Điệp nghiêng đầu, nhìn Thương Nguyệt Lê nói: "Tỷ tỷ, muội vừa nghe mọi người nói muốn đi tìm hung thủ, cảm thấy rất thú vị, muội có thể đi cùng không?"
Khi nàng ta lại gần, mùi hương hoa quế thoang thoảng kia lại xuất hiện.
Khác với mùi hoa quế thông thường, mùi hương trên người Vân Điệp có phần kín đáo hơn, bớt đi một chút thanh khiết của hoa quế, thêm vào một chút ngọt lịm.
Thương Nguyệt Lê rũ mắt, che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, nghiêm nghị nói: "Vân cô nương, chuyện này không phải trò đùa, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm."
Vân Điệp: "Không sao, muội không sợ!"
"Hơn nữa nơi người đó gặp chuyện chỉ cách chỗ muội ở mấy ngày nay một bức tường, hung thủ không chừng đã sớm nhắm vào muội rồi, giờ một mình ở lại mới thực sự là nguy hiểm."
Thương Nguyệt Lê và Mộ Vân Thăng nhìn nhau, sau đó gật đầu.
Dù sao Vân Điệp hiện tại cũng là một trong những nghi phạm, để nàng ta bên cạnh để canh chừng, nếu có điểm nghi vấn cũng có thể kịp thời phát hiện.
"Tuyệt quá!" Giọng Vân Điệp đầy vẻ hớn hở.
"Chỉ là đi điều tra vụ án thôi mà, có cần phải vui thế không?"
"Đại nhân thảo bao thì hiểu cái gì, đây gọi là trọng ở tham gia, hừ hừ!"
"Ta không phải thảo bao..."
Mộ Thế Tài bĩu môi, cũng bị Vân Điệp khơi dậy ý chí chiến đấu.
Hắn ngước mắt nhìn hai người Mộ, Thương, ngữ khí mang theo sự kiên định chưa từng có: "Vậy quyết định thế nhé, sáng mai chúng ta cùng nhau đi điều tra vụ án, không được thiếu ai!"
"Được..."
Mấy người bàn bạc xong thời gian cụ thể đi ra ngoài vào ngày mai, sau đó liền ai về phòng nấy.
Thương Nguyệt Lê còn đặc biệt bảo Mộ Thế Tài sắp xếp hai nha hoàn đến chăm sóc sinh hoạt của Vân Điệp, thực chất là để giám sát xem nàng ta có hành vi gì bất thường không.
Để đề phòng vạn nhất, Thương Nguyệt Lê còn đưa hệ thống qua đó làm nội gián.
Hệ thống lúc đầu rất kháng cự, liên tục lắc đầu từ chối.
【Tôi không đi đâu, vạn nhất cô ta thật sự là hung thủ giết người, mạng mèo của tôi sẽ không giữ nổi mất!】
Thương Nguyệt Lê chỉ nói một câu: "Bữa khuya thêm một cái đùi gà."
【Ký chủ cô nói gì thế, chẳng phải chỉ là giúp đỡ trông chừng cô ta chút chuyện nhỏ này thôi sao, dù có bảo bổn mèo vì cô nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng là lẽ đương nhiên!】
......
Mộ Thế Tài gãi đầu, ánh mắt thuần khiết: "Tẩu tử, Vân cô nương không giống người xấu, không cần phải canh chừng cô ấy như vậy chứ?"
"Phòng người hơn phòng hỏa, nếu đệ muốn giữ được chiếc mũ quan này thì hãy ngoan ngoãn nghe lời."
"Còn nữa, đệ mau phái người đi tra cứu hồ sơ nhập thành của Vân Điệp nửa tháng trước, có tin tức gì thì báo ngay cho ta và ca ca đệ biết, rõ chưa?"
"Dạ dạ, đệ làm việc, hai người cứ việc kê cao gối mà ngủ đi!"
"......"
"Hai người có biểu cảm gì thế?"
Thương Nguyệt Lê và Mộ Vân Thăng đều nhìn Mộ Thế Tài với vẻ mặt khó nói.
Mộ Thế Tài làm việc đáng tin cậy?
Đây đúng là chuyện cười lớn nhất mà họ từng nghe.
Mộ Thế Tài ôm lấy trái tim nhỏ bé bị tổn thương: "Anh! Hai người đều thấy đệ không ra gì, nhưng đệ nhất định phải chứng minh cho hai người thấy!"
Nói xong, hắn như hạ quyết tâm gì đó, xoay người bỏ đi.
Chỉ là hướng hắn đi, nhìn thế nào cũng thấy không đúng lắm.
Mộ Vân Thăng nhắc nhở: "Phòng đệ đi hướng này."
"Đệ biết, đệ buồn tiểu, đi nhà vệ sinh một chút không được sao!"
"......"
"Được."
Mặt trời dần lặn xuống, mang đi tia sáng cuối cùng của nhân gian.
Trong phòng thắp nến, gió lùa qua cửa sổ mở toang, khiến ngọn nến lung lay trái phải.
Trước bàn trang điểm, Mộ Vân Thăng tháo bím tóc cho Thương Nguyệt Lê, động tác nhẹ nhàng chải tóc cho nàng.
"A Thăng, sau khi về chúng ta thuê một gian cửa hàng để giết thời gian nhé?"
Hiện tại nàng và Mộ Vân Thăng đều là "người thất nghiệp", tuy tiền trên người đủ để họ sống sung túc cả đời, nhưng cả ngày chẳng làm gì thì con người sẽ trở nên ngu ngốc mất!
Hơn nữa Thương Nguyệt Lê cũng không chịu nổi cuộc sống vô công rỗi nghề đó, chỉ cần nghĩ đến thôi là nàng đã cảm thấy khó chịu rồi.
Da đầu truyền đến cảm giác tê tê râm ran, Thương Nguyệt Lê thoải mái nheo mắt lại.
"Đến lúc đó ta làm bà chủ, chàng sẽ là......"
Nàng nhíu mày, đầu óc xoay chuyển nghĩ xem nên dùng từ gì để miêu tả từ đó.
Cuối cùng, Thương Nguyệt Lê nở một nụ cười xấu xa, lớn tiếng nói: "Chàng chính là ông chủ cha!" (Lão bản điêp - chơi chữ từ Lão bản nương)
Mộ Vân Thăng ngẩn ra một lúc, sau đó cười lớn thành tiếng, cơ thể không ngừng run rẩy.
Thương Nguyệt Lê đỏ mặt, túm lấy mái tóc trắng xõa trước ngực Mộ Vân Thăng.
Mộ Vân Thăng theo bản năng cúi người, khiến khuôn mặt hai người sát lại cực gần.
"Chàng cười cái gì?"
"Chẳng lẽ ta nói không đúng, bà chủ tương ứng chẳng phải là ông chủ cha sao?"
Mộ Vân Thăng nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của Thương Nguyệt Lê, lúc đóng lúc mở lộ ra hàm răng trắng tinh và đầu lưỡi mềm mại.
Hắn bỗng thấy khô họng, ngay cả hơi thở cũng loạn đi một nhịp.
Đầu mũi toàn là mùi hương trên người Thương Nguyệt Lê, còn về việc nàng đang nói gì, Mộ Vân Thăng đã hoàn toàn không nghe lọt tai nữa rồi.
"Chàng ngẩn người cái gì thế, ta đang nói chuyện với chàng đấy...... ưm!"
Mộ Vân Thăng nhét lược ngọc vào ngực áo, tay trái siết chặt đầu Thương Nguyệt Lê, nhân lúc nàng không để ý trực tiếp cưỡng hôn lên!
"Thả lỏng nào."
Mộ Vân Thăng nhắm mắt lại, hôn rất sâu, mục đích rõ ràng là cạy mở hàm răng của Thương Nguyệt Lê để công thành chiếm đất.
Cho đến khi cảm thấy da đầu đau nhói, hắn mới không tình nguyện rời ra.
"Chàng không giảng võ đức, chơi đánh lén!"
Thương Nguyệt Lê đuôi mắt đỏ hoe, nũng nịu mắng.
Trong mắt nàng đọng lại một lớp nước mắt mỏng, ánh nến phản chiếu trên mặt nước mắt tạo ra những tia sáng li ti, giống như đem cả bầu trời sao bóp nát rồi nhét vào đôi mắt trong veo này.
Mộ Vân Thăng giơ tay phải lên, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đuôi mắt Thương Nguyệt Lê, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, ngữ khí quyến luyến: "Phu nhân, chính nhân quân tử là không đòi được lợi lộc gì đâu."
"Vi của phu đây gọi là...... xuất kỳ bất ý."
"Xảo ngôn lệnh sắc."
Thương Nguyệt Lê túm tóc hắn, khiến eo Mộ Vân Thăng lại cong thêm vài phân.
Ngay lúc hắn còn đang ngơ ngác, Thương Nguyệt Lê ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi Mộ Vân Thăng một cái.
Cảm giác mềm mại chạm vào rồi tách ra ngay, giống như uống nước giải khát.
Thương Nguyệt Lê nhếch môi: "Muốn thì có thể nói thẳng, làm gì mà cứ lén lén lút lút thế."
"Đúng vậy, đúng vậy."
"!"
Thương Nguyệt Lê đột ngột quay đầu, thế mà lại thấy Mộ Thế Tài đang bò bên cửa sổ từ lúc nào không biết!
Mộ Vân Thăng vội vàng kéo chiếc áo khoác bên cạnh choàng lên người Thương Nguyệt Lê, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Mộ Thế Tài.
Mộ Thế Tài cảm thấy mình sắp bị đánh rồi, hai tay vội vàng giơ quá đầu, hốt hoảng nói: "Đệ không phải cố ý nhìn trộm đâu, đệ vừa từ cửa sổ nhảy vào đã thấy hai người đang tình tứ nồng nàn ngăn cũng không ngăn nổi, đệ chỉ có thể ngồi xổm ở đây thôi."
Ai mà ngờ tình cảm của ca tẩu hắn lại tốt đến thế, hôn lâu như vậy vẫn chưa đủ, còn muốn hôn thêm nữa.
Mộ Thế Tài dù có che mắt cũng thấy hơi quá tải rồi, lúc này mới lên tiếng cắt ngang.
"Có việc?"
Trong nháy mắt, Mộ Vân Thăng đã đi tới trước mặt hắn, nhìn xuống mình với vẻ mặt không kiên nhẫn.
Mộ Thế Tài hoàn toàn không nghi ngờ nếu mình không phải là đường đệ của Mộ Vân Thăng, e là cỏ trên mộ đã cao tới hai trượng rồi.
Hắn rùng mình một cái, run rẩy nói: "Có, có chút việc......"
Đề xuất Cổ Đại: Nô Lệ Bị Ta Thủy Loạn Chung Khí Đã Xưng Đế
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ