Chương 15: Phu Quân Trúng Độc Nguy Kịch, Tìm Thấy Lối Vào Ngôi Mộ Cổ Bí Ẩn
“Rút!”
Thấy mục đích đã đạt được, đám hắc y nhân vội vàng rút lui, trong chớp mắt biến mất trong màn mưa.
Đám người sống sót sau tai nạn ôm ngực thở dốc.
Thương Nguyệt Lê vội vàng tiến lên kiểm tra vết thương của Mộ Vân Thăng.
“Nguyệt Lê, Vân Thăng nó thế nào rồi?”
Vương thị sắc mặt trắng bệch, chân bủn rủn không đứng vững nổi.
Thương Nguyệt Lê cảm thấy bình tĩnh chưa từng có, nàng lắc đầu, đáp lại Vương thị: “Tên đâm vào ngực trái của chàng, trên đó chắc có độc, máu có màu đen.”
“Cái gì!” Vương thị như bị sét đánh ngang tai, thần sắc đờ đẫn.
Tiểu Phúc vội vàng đỡ lấy thân hình Vương thị, ngăn bà ngã xuống đất.
Thương Nguyệt Lê bẻ gãy phần thân tên thừa ra, “Chúng ta phải tìm một nơi trú mưa trước đã, nếu không chưa đợi độc tính phát tác, chàng sẽ chết vì mất nhiệt mất!”
Tô Mạt Ly đột nhiên nói: “Tôi thấy đằng kia có một cái hang núi, chúng ta có nên tới đó trú mưa không?”
Môi ả trắng bệch, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.
Thương Nguyệt Lê nhìn theo hướng ngón tay ả chỉ, nơi đó ngoại trừ cây cối thì chẳng có gì cả.
Mọi người cũng quay đầu nhìn Tô Mạt Ly.
Tô Mạt Ly có chút chột dạ thu mình lại, phẫn nộ nói:
“Nhìn tôi làm gì, tới đó còn hơn là đứng đây dầm mưa chứ?”
Cánh tay phải của Thương Nguyệt Lê vững vàng đỡ lấy khoeo chân Mộ Vân Thăng, tay trái luồn qua thắt lưng đỡ lấy bả vai, “Dẫn đường!”
“Được!”
Tô Mạt Ly lảo đảo dẫn mọi người tới hang núi.
Bên trong không gian rất lớn, còn có một mạch nước suối nhỏ.
Thương Nguyệt Lê nhẹ nhàng đặt Mộ Vân Thăng xuống đất, cẩn thận rạch bỏ phần vải trước ngực hắn, sau đó lấy ra một miếng lệnh bài bị bắn xuyên qua.
Mũi tên cắm khít rịt vào bên trong, suýt chút nữa đã chạm tới da thịt trước ngực hắn.
Thương Nguyệt Lê ném miếng lệnh bài xuống đất, thở phào nhẹ nhõm.
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của mọi người, nàng không giải thích nhiều, lấy thuốc trị thương ra xử lý các vết đao khác cho Mộ Vân Thăng.
Vương thị hoàn hồn, lau khô nước mắt, vội hỏi: “Vân Thăng nó không sao chứ?”
Thương Nguyệt Lê dùng linh tuyền rửa sạch vết thương cho hắn, lắc đầu: “Vẫn chưa chắc chắn, tuy lệnh bài đã đỡ cho chàng một đòn chí mạng, nhưng máu ở các vết thương khác đều có màu đen, đây rõ ràng là dấu hiệu trúng độc.”
Vết thương ngoài da nàng có thể miễn cưỡng chữa, nhưng đối mặt với trúng độc, nàng thật sự bó tay.
Cơ thể Mộ Vân Thăng run rẩy, đôi môi tím tái hé mở, lẩm bẩm điều gì đó.
Thương Nguyệt Lê ghé tai nghe, chẳng nghe thấy gì, ngược lại bị hơi thở nóng hổi của hắn làm cho giật mình.
Nàng nói với Cố Mãng: “Cố đại ca, còn có thể nhóm lửa không?”
Cố Mãng tiếc nuối lắc đầu, “Củi khô đều bị mưa thấm ướt rồi, không đốt được.”
Bên ngoài mưa xối xả, trong hang núi lại hơi âm u, nhiệt độ bên trong chỉ có thấp chứ không cao, mọi người đều run cầm cập, môi trắng bệch.
Thương Nguyệt Lê đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cầm lấy bọc đồ, giả vờ lấy từ bên trong ra những cuốn tiểu thuyết cất trong không gian.
Nhìn xấp giấy dày cộp trong tay, Thương Nguyệt Lê không còn cảm giác vui vẻ như khi đọc tiểu thuyết trước đây, mà toàn là sự khao khát xem nó có thể cháy được bao lâu.
Hơn một ngàn trang, năm trăm tờ giấy, ít nhất cũng đốt được nửa tiếng.
Nàng lại lấy từ không gian ra thêm mấy cuốn nữa xếp chồng lên nhau.
Lâm Chi Man thấy vậy, vội vàng đưa bọc sách của mình cho nàng: “Nguyệt Lê à, chỗ tôi cũng có một ít, chỉ là bên trên hơi ướt một chút, ở giữa vẫn còn khô.”
Trước đó vì tiền của mình biến mất, ả đã tức giận rất lâu, nhưng cũng không nỡ vứt bỏ những cuốn sách này.
Một là, giấy vốn là vật đắt tiền, đợi ngày sau bán đi cũng đổi được không ít tiền.
Hai là, chữ trên này ả đều không biết, vạn nhất là bản thảo độc nhất vô nhị của đại nhân vật nào đó để lại, chẳng phải ả sẽ phát tài to sao?
Cho nên dù sách rất nặng, ả vẫn ráng cõng tới đây.
Ả xót tiền, nhưng càng sợ chết rét ở đây hơn.
Lâm Chi Man hạ quyết tâm, ném hết sách xuống đất rồi nhắm mắt chạy đi.
Chỉ cần không nhìn thấy, ả sẽ không xót!
Ả bịt mắt ngồi xổm trong góc: “Cháu dâu ơi, cháu mau đốt nó đi, nếu không lát nữa ta sẽ hối hận đấy!”
“Dạ!” Thương Nguyệt Lê trọng điểm gật đầu.
Nàng xé bỏ phần bị thấm ướt, phần khô ráo đều xếp chồng lên nhau, sau đó dùng đá đánh lửa Cố Mãng đưa cho châm lửa đốt sách.
Ánh lửa bùng lên, soi sáng cả hang núi, xung quanh cũng ấm áp theo.
Thương Nguyệt Lê chuyển Mộ Vân Thăng tới bên đống lửa để sưởi ấm cho hắn, lại đút cho hắn một ít nước linh tuyền.
Không lâu sau, nàng phát hiện cơ thể Mộ Vân Thăng không còn run rẩy nữa, sắc mặt cũng tốt hơn trước nhiều, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may nước linh tuyền có thêm hiệu quả giải độc, nếu không ở nơi hoang vu hẻo lánh này, Mộ Vân Thăng nói không chừng thật sự không qua khỏi.
Nghĩ kỹ lại, nàng nhớ trong nguyên tác, Mộ Vân Thăng cũng gặp thích khách trên đường lưu đày, bị một mũi tên đâm xuyên ngực trái, trúng độc hôn mê, mãi không tỉnh lại.
Cho nên Thương Nguyệt Lê mới nhét miếng lệnh bài vào trước ngực Mộ Vân Thăng trước khi quay lại trạm dịch, để đề phòng vạn nhất, không ngờ lại thực sự có tác dụng.
Lúc nãy ở bên ngoài sở dĩ giấu mọi người không nói rõ, là sợ thích khách chưa đi xa nghe thấy lại quay lại bồi thêm nhát nữa.
Thương Nguyệt Lê nhớ trong tiểu thuyết Mộ Vân Thăng tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, sau này vẫn là nữ chính Tô Mạt Ly vô tình tìm thấy một cái hang núi trú mưa, lại tình cờ phát hiện ra y thư truyền đời của thiên hạ đệ nhất thần y — Vương Quyền Giới Phong trong hang núi, lúc này mới cứu được nam chính.
Tuy nhiên, trên đường tới đây nàng đã quan sát kỹ hành vi của Tô Mạt Ly.
Tô Mạt Ly rõ ràng không thông thuộc địa hình dãy núi này, nhưng lại có thể dẫn mọi người tới hang núi này một cách chính xác không sai một ly, cứ như có bản đồ dẫn đường vậy.
Quá trình lảo đảo, nhưng mục tiêu rõ ràng, lộ trình chính xác.
Theo nàng biết, nơi họ tới cách hang núi này tận một cây số, hơn nữa bên ngoài hang núi dây leo chằng chịt, nếu không phải đứng rất gần thì căn bản không thể thấy nơi này còn có một cái hang núi.
Cho nên Tô Mạt Ly nhất định đã giấu giếm điều gì đó giống như nàng.
Là hệ thống?
Hay là có bàn tay vàng nào khác...
Thương Nguyệt Lê đang trầm tư, đột nhiên một tiếng hét chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
“Thế Tài!”
Giang Hạ chân thọt lao tới bên mạch nước suối, cố gắng vớt đứa con trai bị rơi xuống của mình lên.
Lâm Chi Man: “Chuyện gì thế này?”
Tô Mạt Ly thản nhiên nhún vai, “Ai bảo nó cướp đồ ăn của tôi, tự mình ngã xuống thôi, đáng đời!”
“Cô đẩy nó à?” Lâm Chi Man kinh ngạc.
“Tôi đâu có, bà đừng có vu khống tôi!”
Tô Mạt Ly giơ miếng thịt khô chỉ còn một nửa trên tay ra cho xem, “Bà nhìn đi, trên này còn có dấu răng của nó kìa!”
“Rõ ràng là nó tự mình thèm thuồng muốn cướp thịt khô của tôi, rồi bị đá vấp ngã xuống, đừng có đổ lên đầu tôi.”
Giang Hạ thần sắc sụp đổ: “Cô cứ thế nhìn nó ngã xuống, mà không biết cứu một tay sao!”
“Hả?”
Tô Mạt Ly bị ánh mắt hung dữ của ả dọa sợ, vội vàng chạy về bên cạnh mấy người anh trai.
“Loạn thế trước tiên phải giết thánh mẫu, muốn cứu thì các người tự đi mà cứu, tôi không đi!”
Ả thè lưỡi.
Tuy lúc học đại học mình là quán quân lặn của thành phố, nhưng ả sẽ không vì hạng cặn bã như Mộ Thế Tài mà xuống nước đâu.
Sống hay chết, đó đều là số mệnh của nó!
Giang Hạ hét lên định lao về phía ả, nhưng vì thể lực không đủ nên ngã quỵ xuống đất.
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Pháp Y Đại Lý Tự
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ