Chương 138: Hệ Thống Đối Đầu, Bí Mật Về Thế Giới Trong Sách Dần Hé Lộ
Đầu óc Thương Nguyệt Lê “uỳnh” một tiếng, cảm thấy có thứ gì đó đang thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.
“Hệ thống, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
【Không nên nha...】
Hệ thống gãi gãi đầu, theo lý mà nói, một thế giới không thể đồng thời tồn tại hai hệ thống.
Trừ phi thế giới này điên rồi.
【Ký chủ, ta cách ngươi quá xa, thế này đi, bây giờ ta mở cộng hưởng, ngươi tiếp xúc gần với nàng ta, ta thử xem có thể quét được thông tin hệ thống trên người nàng ta không.】
“Được.”
Tô Mạt Ly giây trước còn đang cười, giây sau đã bị Thương Nguyệt Lê nắm lấy cổ tay.
Trong mắt nàng ta đầy vẻ không thể tin nổi.
“Làm sao ngươi có thể chạm vào ta?”
Thương Nguyệt Lê không nói gì, đợi hệ thống quét xong.
Nàng lúc đầu chỉ suy đoán rào chắn trên người Tô Mạt Ly chỉ có tác dụng với những thứ mang ác ý, không ngờ thực sự bị nàng đánh cược đúng.
Thương Nguyệt Lê lúc nãy nắm lấy Tô Mạt Ly, trong đầu chẳng có ý niệm gì cả.
Qua vài giây, trong đầu vang lên giọng nói tuyệt vọng của hệ thống.
【Ký chủ, thế giới này cuối cùng cũng điên thật rồi!】
Thương Nguyệt Lê: “?”
“Nói tiếng người đi.”
Hệ thống kinh ngạc vài giây, nhanh chóng khôi phục bình thường.
【Trên người Tô Mạt Ly quả thực có hệ thống.
Của nàng ta là hệ thống hảo cảm, mà ta là hệ thống công đức, nhìn chung khác biệt không lớn...】
Theo ý của hệ thống, nàng là thông qua làm việc tốt tích lũy công đức để thăng cấp, mà Tô Mạt Ly lại chỉ cần nhận được hảo cảm của người khác là có thể thăng cấp rồi.
Cái này có công bằng không?
Vậy nàng mỗi ngày mệt chết mệt sống dìu bà cụ qua đường thì tính là gì?
Hệ thống khẽ hắng giọng.
【Ký chủ, tính là ngươi lương thiện.】
“Hệ thống, ngươi có thể kiểm tra xem cấp độ hiện tại của nàng ta cao bao nhiêu không?”
Hệ thống im lặng vài giây.
【Ký chủ, nàng ta là cấp độ Vàng, nhưng sắp lên Bạch Kim rồi.】
Thương Nguyệt Lê cảm thấy điềm chẳng lành.
Chẳng trách Tô Mạt Ly lại có vẻ không sợ hãi như vậy.
Chẳng trách nàng ta đột nhiên đổi tính muốn giúp đỡ mọi người, hóa ra đều là vì điểm hảo cảm.
【Tuy nhiên, ký chủ chúng ta cần lưu ý, một thế giới chỉ có thể tồn tại một hệ thống, bây giờ chắc là xuất hiện lỗi rồi, rất nhanh quản lý hệ thống sẽ tới thu hồi hệ thống có cấp độ thấp hơn.】
Thương Nguyệt Lê nhíu mày.
“Cho nên bây giờ ta không giết được nàng ta đúng không?”
【Ừm...】
Nàng thu tay lại, không định lúc này đối đầu trực diện với Tô Mạt Ly.
Lúc hệ thống công đức kiểm tra Tô Mạt Ly, hệ thống hảo cảm trên người nàng ta cũng không rảnh rỗi.
【Chủ nhân, cô không cần lo lắng, cộng thêm công đức khó hơn nâng cao hảo cảm nhiều, chỉ cần chúng ta chinh phục được khí vận chi tử của thế giới này, phút mốt là thăng lên cấp Bạch Kim. Đến lúc đó đợi quản lý hệ thống thu hồi hệ thống công đức, xem người phụ nữ này còn làm loạn thế nào được!】
Trái tim đang treo lơ lửng của Tô Mạt Ly lại hạ xuống.
Khí vận chi tử của thế giới này, tổng cộng có năm người.
Bốn người anh trai hờ của nàng ta, còn có người đàn ông trước mắt này.
“Hệ thống, kiểm tra một chút hảo cảm của Mộ Vân Thăng đối với ta.”
【Hảo cảm của Mộ Vân Thăng là -999.】
Tô Mạt Ly: “?”
【Đúng rồi chủ nhân, -999 chỉ là giới hạn dưới mà hệ thống kiểm tra được, chứ không phải là cực hạn của hảo cảm đâu.】
Khóe miệng Tô Mạt Ly khẽ giật.
Bỏ đi, dù sao nàng ta còn có bốn người anh trai hờ.
Trừ anh cả hảo cảm đối với nàng ta là -10, ba người anh còn lại đều ổn định ở mức khoảng 50.
Cùng lắm thì đợi trước khi họ về kinh mình lại đi lấy lòng một đợt hảo cảm.
Đừng hỏi tại sao Tô Mạt Ly bây giờ không đi.
Bởi vì Lĩnh Nam thực sự quá lạc hậu, nàng ta không muốn đi chịu khổ sớm như vậy.
Hơn nữa nàng ta sở dĩ có thể trà trộn vào huyện Phòng, vẫn là nhờ vào người ngoại bang tên Maitu kia.
Lúc đầu nàng ta thoát khỏi vực sâu, được Maitu đi ngang qua Diệp Thành cứu giúp.
Nàng ta nói dối là mất trí nhớ, chỉ trong vài ngày, đã đẩy hảo cảm của Maitu lên 80, lúc này mới lừa gạt Maitu mang nàng ta theo bên mình, trốn tránh sự truy đuổi của quan sai.
Sở dĩ đến huyện Phòng, cũng là vì nàng ta biết Thương Nguyệt Lê ở đây.
Lần này, nàng ta nhất định phải đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình!
Trong mắt Tô Mạt Ly xẹt qua một tia u ám.
【Chủ nhân, ta vẫn đề nghị cô nên chinh phục Mộ Vân Thăng, khí vận trên người hắn là cao nhất đó~】
Tô Mạt Ly không nhịn được nhíu mày.
“Đều -999 rồi ngươi bảo ta chinh phục thế nào?”
【Chủ nhân cô quên rồi sao trong cửa hàng hệ thống có đạo cụ tăng hảo cảm mà~】
Đúng rồi, Tô Mạt Ly sao lại quên mất cái này.
Nhưng những đạo cụ đó đắt lắm, không phải nàng ta hiện tại có thể dễ dàng tiêu xài nổi.
Điều quan trọng nhất hiện giờ vẫn là phát lương thực cho dân tị nạn, lấy được hảo cảm của họ.
Dù sao muỗi nhỏ cũng là thịt, Tô Mạt Ly tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất kỳ một khả năng nào có thể lấy được hảo cảm!
“A Ly, nàng sao lại ở đây, ta tìm nàng lâu lắm rồi.”
Ngoài cửa vang lên một giọng nói có âm điệu kỳ lạ.
Thương Nguyệt Lê quay đầu nhìn lại, là người ngoại bang gặp được ở gần Diệp Thành.
Người đàn ông rõ ràng cũng nhận ra Thương Nguyệt Lê.
Hắn kinh ngạc hỏi Tô Mạt Ly: “A Ly, các người quen nhau sao?”
Khóe miệng Tô Mạt Ly gượng ép nặn ra một nụ cười.
“Đúng vậy, Maitu ca ca, sao anh lại tới đây.”
Tô Mạt Ly mím môi, vẻ mặt thẹn thùng.
【Đinh! Hảo cảm của Maitu +2 (92/100)】
Tô Mạt Ly trong lòng mắng một câu chửi thề.
Đồ keo kiệt, chỉ cộng thêm có bấy nhiêu thôi.
“Nếu ngươi có khách, vậy ta không làm phiền nữa.”
Maitu thấy mấy người đóng cửa nói chuyện bên trong, biết mình tới không đúng lúc, liền biết điều rời đi.
Thương Nguyệt Lê trong lòng đã có dự tính, không ở lại lâu, cùng Mộ Vân Thăng rời đi.
Trên đường về, bầu không khí có chút áp lực.
Hồi lâu, Mộ Vân Thăng hỏi: “Phu nhân, lời Tô Mạt Ly chưa nói hết, rốt cuộc là ý gì?”
Hắn không điếc, Tô Mạt Ly nói gì, hắn nghe rõ mồn một.
Nơi này thực chất là một cuốn...
Một cuốn gì?
Sách sao?
Mộ Vân Thăng lập tức phủ nhận suy đoán này.
Đây là nơi hắn lớn lên từ nhỏ, là mái nhà mà hắn ngày đêm gắn bó, là nơi nương tựa duy nhất của hắn.
Làm sao có thể, chỉ là một thế giới trong một cuốn sách...
Thương Nguyệt Lê không trả lời thẳng câu hỏi của hắn.
Chỉ hỏi: “A Thăng, chàng tin ta không?”
Mộ Vân Thăng không chút do dự gật đầu.
Phu nhân của hắn, hắn sao có thể không tin.
“Nếu chàng tin ta, thì đừng hỏi chuyện này nữa có được không?”
Thương Nguyệt Lê không muốn để Mộ Vân Thăng biết mình chỉ là một nhân vật trong một cuốn sách.
Không muốn để hắn biết, cả đời của mình, đều sớm đã bị người khác sắp đặt.
Tất cả những điều này đối với Mộ Vân Thăng mà nói, là một bi kịch triệt để.
Nhưng nghĩ lại, Tô Mạt Ly có một câu nói đúng.
Nàng chính là một người ích kỷ.
Nàng biết tất cả cuộc đời quá khứ, thậm chí là tương lai của Mộ Vân Thăng, không cho phép Mộ Vân Thăng có một chút xíu giấu giếm nào với nàng.
Nhưng khi Mộ Vân Thăng hỏi về bản thân nàng, Thương Nguyệt Lê lại biến thành người câm, không hé môi về những chuyện này.
“Phu nhân, nơi này rốt cuộc là một cuốn gì?”
Thương Nguyệt Lê cười khổ một tiếng, đối diện với ánh mắt mờ mịt của Mộ Vân Thăng, trong khoảnh khắc nghẹn lời.
Nàng kiễng chân dùng nụ hôn chặn đứng đôi môi của Mộ Vân Thăng, mưu toan trốn tránh hiện thực như vậy.
Sau một nụ hôn, Thương Nguyệt Lê đầy vẻ áy náy nhìn về phía Mộ Vân Thăng, khàn giọng nói:
“A Thăng, có những lúc, vẫn là không biết thì tốt hơn.”
Sống trong giấc mộng yên ổn, thì không cần lúc nào cũng tỉnh táo biết được sự tàn khốc của hiện thực.
Có những lời, định sẵn là không thể mở miệng.
Nàng và Mộ Vân Thăng giữa hai người, cũng định sẵn có một vết ngăn không thể hàn gắn.
Đề xuất Trọng Sinh: Ngày Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Phát Bệnh Qua Đời
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ