Chương 126: Xào Rau Đấu Khẩu, Tin Vui Có Thai
Thương Nguyệt Lê nhẹ nhàng nặn cái má bánh bao của Tuế Tuế, ghé sát lại một chút, chóp mũi toàn là mùi sữa thơm tho trên người con bé.
"Nguyệt Lê, hôm nay con muốn ăn gì, nương đi nấu cơm."
Thương Nguyệt Lê theo bản năng nhìn về phía Mộ Vân Thăng.
Mộ Vân Thăng nhếch môi nở một nụ cười xấu xa, quay sang nói với Vương thị: "Nương, Nguyệt Lê hôm nay muốn ăn bắp cải xào thanh đạm và bí ngô hấp ạ."
"Nương, A Thăng nói hôm nay chàng muốn ăn gừng xào cần tây ạ!"
Bắp cải xào và bí ngô hấp là hai món mà Thương Nguyệt Lê ghét ăn nhất.
Gừng và cần tây cũng là những thứ mà Mộ Vân Thăng ghét cay ghét đắng.
Vương thị hiểu rõ hai đứa này đang đấu khẩu với nhau.
Đều đã làm cha làm mẹ cả rồi mà vẫn còn tính trẻ con như vậy.
"Được được được, nương xào hết, chiều lòng cả hai đứa nhỏ tinh quái các con."
"Cái gì, nương người xào thật ạ...!?"
Vẻ mặt Thương Nguyệt Lê sụp đổ, đưa tay kiểu "Nhĩ Khang" về phía Vương thị.
"Nương, để con giúp người nấu cơm nhé."
"Không cần đâu, con với Vân Thăng cứ ở ngoài này nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Vương thị nói xong, đầu cũng không ngoảnh lại mà chui tọt vào bếp, cứ như thể thật sự định xào hết mấy món đó ra vậy.
Vẻ mặt Mộ Vân Thăng cũng chẳng khá hơn là bao.
Lần trước hắn không cẩn thận ăn phải một miếng gừng, cay đến mức đỏ cả mặt.
Thương Nguyệt Lê quay người đắc ý nhìn Mộ Vân Thăng.
"Ta dám ăn bắp cải bí ngô, chàng có dám ăn gừng không?"
Mộ Vân Thăng bế con, khóe môi ngậm một nụ cười, vô cùng thành thục nói: "Phu nhân, ta sai rồi."
Quả bóng gỗ của Hệ thống lăn đến chân hắn.
Mộ Vân Thăng liếc nhìn, mặt không đổi sắc đá quả bóng ra xa hơn.
Hệ thống dựng đuôi, vui vẻ đuổi theo ra khỏi sân, kết quả đâm sầm vào một bàn chân lớn.
Nó lại một lần nữa bị người ta xách nách bế lên.
"Tiểu Hoàng, sao mày lại chạy ra ngoài chơi thế này?"
Người tới chính là Mạnh Cảnh Niên.
"Meo!"
Thằng nhãi kia, mau thả bổn miêu ra, cẩn thận tao cào cho đấy!
Tiểu Hoàng đạp chân vùng vẫy dữ dội, thừa dịp hắn không chú ý liền vọt ra xa tít tắp.
Mạnh Cảnh Niên thần sắc thất vọng.
"Xem ra Tiểu Hoàng vẫn còn ghét mình lắm."
Tiểu Phúc cười khẽ thành tiếng, "Ai bảo lần nào anh tới cũng bắt nó, Tiểu Hoàng không cào anh là may lắm rồi."
Thương Nguyệt Lê nhìn thấy người ở cửa, mặt đầy kinh hỉ.
"Tiểu Phúc, sao mọi người lại tới đây?"
"Thiếu gia, thiếu phu nhân chào hai người ạ."
Mạnh Cảnh Niên cũng chào theo một câu: "Mộ huynh, tẩu tử chào hai người."
"Mọi người đã ăn chưa, có muốn ở lại dùng bữa luôn không?"
Mạnh Cảnh Niên thần sắc do dự, "Chắc là thôi ạ."
"Tiểu Phúc dạo này người không được khỏe, tôi đang định đưa cô ấy đến y quán của Mộ đại phu xem thử."
Thương Nguyệt Lê tiếc nuối nói: "Thế thì không khéo rồi, Vân Thục muội ấy vừa mới đi khám bệnh xa rồi, lúc này lúc khác cũng chưa về ngay được đâu, hay là hai người cứ ngồi đây một lát, sẵn tiện dùng bữa cơm đạm bạc rồi đợi Vân Thục về xem sao."
"Dạ được ạ."
Tiểu Phúc đáp một tiếng.
"Vừa hay chúng tôi cũng muốn tới tìm hai người bàn bạc chuyện xưởng in ấn."
Thương Nguyệt Lê muốn mở xưởng in ấn, chắc chắn không thể thiếu những người biết chữ.
Mà trong cả cái thôn này, không tìm được người thứ hai có học vấn uyên thâm như Mạnh Cảnh Niên, nên cái xưởng này coi như là nàng hợp tác mở cùng nhà họ Mạnh.
Xưởng in ấn đã hoàn thành cách đây hai ngày, được xây ngay cạnh xưởng giấy.
Giờ chỉ còn thiếu một vài công đoạn chuẩn bị và tuyển mộ nhân viên là có thể khai công rồi.
Mạnh Cảnh Niên và Mộ Vân Thăng ở lại bên ngoài giúp đỡ Vương thị, Tiểu Phúc đi theo Thương Nguyệt Lê vào trong phòng.
"Thiếu phu nhân, Tuế Tuế trông xinh đẹp quá."
Nhìn thấy gương mặt ngủ say ngọt ngào của đứa trẻ, trong lòng Tiểu Phúc cũng không kìm được mà thấy ấm áp.
"Đúng rồi, em thấy trong người không khỏe chỗ nào?"
Nhắc đến chuyện này, đáy mắt Tiểu Phúc phảng phất nỗi ưu tư nhàn nhạt.
"Dạo này em cứ thấy buồn nôn, muốn ói, cơm nước cũng chẳng ăn được bao nhiêu, cứ nhìn thấy món thịt là lại không nhịn được mà nôn khan."
Tiểu Phúc sắc mặt trắng bệch, giọng nói run rẩy.
"Thiếu phu nhân, người nói xem có phải em mắc bệnh nan y gì rồi không?"
Thương Nguyệt Lê nghe những triệu chứng này của cô, trong lòng thầm có dự cảm.
"Tiểu Phúc, bao lâu rồi em chưa có kinh nguyệt?"
Tiểu Phúc không hiểu Thương Nguyệt Lê đột nhiên hỏi chuyện này làm gì.
Cô suy nghĩ một lát, nói: "Hình như là ba tháng rồi ạ..."
Nói đoạn, chính cô cũng nhận ra điều bất thường, kinh hô thành tiếng, rồi vội vàng bịt miệng mình lại.
"Thiếu phu nhân, không lẽ em có thai rồi sao!"
Thương Nguyệt Lê không dám khẳng định chắc chắn.
"Ta thấy rất có khả năng, nhưng tình hình cụ thể vẫn phải đợi Vân Thục về mới biết được."
"Dạ!"
Tiểu Phúc gật đầu lia lịa, trong lòng lại không kìm nén được sự kích động.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình, bên tai chỉ còn lại tiếng tim đập "thình thịch" điên cuồng.
Có lẽ, nơi này đã có kết tinh tình yêu của cô và Cảnh Niên ca...
Vương thị rốt cuộc cũng không xào mấy món đó, trái lại trên bàn toàn là những món Thương Nguyệt Lê thích ăn.
Tuế Tuế được đặt nằm trên chiếc giường nhỏ bên cạnh chơi búp bê, Hệ thống thì canh giữ bên cạnh, lúc ăn cơm mắt cũng không rời khỏi Tuế Tuế.
Bữa cơm này, Tiểu Phúc ăn chẳng thấy mùi vị gì cả.
Mạnh Cảnh Niên biết cô hay buồn nôn, liền gắp cho cô một miếng rau thanh đạm.
Nhưng rau còn chưa kịp vào miệng, Tiểu Phúc đã không nhịn được mà muốn nôn.
Cô chạy ra ngoài nôn khan.
Nôn nửa ngày trời, chẳng nôn ra được thứ gì.
Vương thị thấy cảnh này, đoán chừng: "Tiểu Phúc, con không lẽ là mang thai rồi chứ?"
"Cái, cái gì ạ?"
Mạnh Cảnh Niên đang đứng bên cạnh dìu Tiểu Phúc nói chuyện lắp bắp trong chốc lát, có chút không thể tin nổi.
Tiểu Phúc thẹn thùng lắc đầu.
"Con cũng không rõ lắm, tất cả phải đợi đại phu xem xong mới chắc chắn được ạ."
"Được được được, con với Nguyệt Lê cứ vào phòng nghỉ ngơi cho tốt, đợi Vân Thục về."
Vương thị kích động đến mức cười không khép được miệng.
Vừa mới có một đứa cháu nội, giờ lại sắp có thêm cháu ngoại rồi!
Mộ Vân Thục về đến nhà trước khi trời tối.
Vương thị đặc biệt để dành cho nàng một bát cơm.
Mộ Vân Thục nói mình vẫn chưa đói, Vương thị liền để trong bếp hâm nóng trước.
Mộ Vân Thục bắt mạch cho Tiểu Phúc, cũng vui mừng nói: "Là hỷ mạch."
Tiểu Phúc nhất thời kích động đến mức không nói nên lời.
Trái lại là Mạnh Cảnh Niên, sau khi biết tin mình sắp làm cha, nước mắt không khống chế được mà chảy xuống.
Tiểu Phúc đỏ mặt, dịu dàng nói: "Anh khóc cái gì, có phải làm bằng nước đâu."
"Anh chỉ là quá kích động thôi, anh sắp làm cha rồi!"
Có thể thấy là rất kích động, bởi vì hắn trực tiếp đưa tay túm lấy áo của Mộ Vân Thăng.
"Mộ huynh, tôi sắp làm cha rồi!"
"Ha ha ha ——"
Mộ Vân Thăng đáp lại hắn bằng một nụ cười, dùng sức gỡ bàn tay đang túm áo mình của Mạnh Cảnh Niên ra.
Chẳng trách là thợ săn, cái sức tay này đúng là lớn thật!
"Xin lỗi Mộ huynh, là tôi quá kích động."
Mộ Vân Thăng: "Không sao."
Tự bản thân anh biết là được rồi.
"Mộ huynh, tối nay tôi mượn xe lừa của anh đưa Như Ý về, sáng mai sẽ trả lại ngay."
Hắn sợ phải đi bộ lâu, đến lúc đó Tiểu Phúc sẽ không thoải mái.
Mộ Vân Thục lấy mấy thang thuốc an thai mang qua.
"Mấy tháng đầu là quan trọng nhất, phải chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi cho tốt."
Đề xuất Cổ Đại: Kiều Tàng
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ