Vào đúng ngày đại hỷ, vị hôn phu của tôi đã chọn cách quyên sinh để đi theo mối tình đầu vừa khuất. Anh để lại cho cô ta cả nghìn bài thơ tình da diết, nâng niu nửa cục tẩy cũ kỹ như báu vật trần gian. Anh ca tụng cô ta là ánh sáng duy nhất của đời mình, nhưng lại tàn nhẫn viết trong di thư rằng tôi không xứng bước chân vào thế giới của anh. Chính bức di thư ấy đã khiến bà mẹ chồng cực đoan của tôi phát điên, đẩy tôi xuống cầu thang đến mức mất mạng.
Vừa mở mắt ra, tôi thấy mình đã quay trở lại những năm tháng đại học. Nhìn tờ đơn xin xét tuyển cao học tôi vừa dày công viết hộ anh, tôi không ngần ngại xé nát nó thành trăm mảnh. Đã nói tôi không xứng bước vào thế giới của anh, vậy thì cứ để anh cùng "ánh sáng" của mình tự sinh tự diệt trong cái thế giới mục nát đó đi.
Khi Tô Mị bị sát hại ở nước ngoài, hôn lễ của chúng tôi đang diễn ra một nửa. Lúc ấy, tôi hoàn toàn chẳng hay biết gì. Linh mục trang nghiêm hỏi: "Hôm nay hai con kết thành phu thê, dù tương lai tốt đẹp hay gian khó, con có nguyện cùng anh ấy đi hết cuộc đời này không?"
"Con đồng ý!" Tôi nhìn sâu vào đôi mắt tuấn tú của anh, mỉm cười hạnh phúc, đôi gò má nóng bừng vì thẹn thùng. Giữa tiếng hò reo của bạn bè, bàn tay Tần Vân đột ngột siết chặt khiến tôi đau nhói. Anh không trả lời ngay, hàng mi dài như cánh quạ khẽ run rẩy. Trong đôi mắt anh có bóng hình tôi, nhưng dường như lại chẳng hề có tôi, chỉ thấy một làn nước mắt mờ ảo chực trào.
Tôi khẽ siết tay anh như để trấn an, anh mới sực tỉnh, ánh mắt hội tụ lại trên gương mặt tôi như vừa đưa ra một quyết định trọng đại nào đó. "Con... đồng ý!" Giọng anh nghe có vẻ bình thản, nhưng sâu thẳm bên dưới lại cuộn trào những đợt sóng ngầm tuyệt vọng. Tôi tự an ủi mình rằng có lẽ anh chỉ quá căng thẳng mà thôi.
Lúc trao nhẫn, phù dâu ghé tai tôi thì thầm: "Chỉ có người đàn ông yêu cậu đến chết đi sống lại mới rơi lệ trong đám cưới như thế." Thật sự là vậy sao? Trong tiếng chúc phúc vang dội, chúng tôi trao nhau lời thề ước. Mười hai năm gắn bó, tôi đã ở bên khích lệ, dìu dắt anh từ một thiếu niên nhạy cảm, u sầu trở thành một học giả trẻ tài hoa như hiện tại.
Đêm tân hôn, anh trốn ra ban công lẳng lặng châm một điếu thuốc, dù anh đã bỏ thuốc từ lâu. Tôi chìm vào giấc ngủ rồi mơ thấy anh đứng nơi sân thượng lộng gió, nói với tôi rằng: "Tình yêu của anh cách trở núi cao biển rộng, anh phải đi tìm cô ấy đây." Anh ngả người ra sau, ý thức hóa thành cánh chim bay lượn, còn thân xác thì rơi xuống đất lạnh căm.
Tôi giật mình tỉnh giấc, bàng hoàng nhận ra cơn ác mộng đã trở thành sự thật. Tôi tự nhốt mình trong phòng, khóc đến kiệt sức. Lúc thu dọn di vật, tôi mới bàng hoàng phát hiện những bài thơ tình anh giấu kín trong bản thảo luận văn. Những vần thơ khi thì nồng cháy, khi lại dịu dàng, tôi từng lén đọc và ngỡ chúng dành cho mình, cho đến khi bài thơ giấu đầu tên người hiện ra như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt: Tô Mị - hoa khôi của khoa chúng tôi thời đại học.
Trong góc ngăn kéo là một chiếc hộp nhỏ lót cỏ khô, đặt trang trọng nửa cục tẩy – kỷ vật từ một lần Tô Mị cho anh mượn trong kỳ thi. Anh nâng niu nó suốt bao năm, trong khi những tấm bưu thiếp tôi lặn lội khắp nơi tìm mua tặng anh lại bị cắt vụn, nằm chỏng chơ trong thùng rác. Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim độc đâm xuyên, đau đớn đến mức nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Bức di thư dài dằng dặc viết đầy những lời ái mộ anh dành cho Tô Mị lại một lần nữa giáng cho tôi đòn chí mạng. Hóa ra ngay từ ngày đầu nhập học, anh đã bị bóng dáng hiên ngang của cô ấy trong kỳ quân sự thu hút. Thiếu niên thiếu thốn tình thương ấy đã coi cô ấy là ánh sáng duy nhất xua tan mây mù trong lòng mình. Anh đắm chìm trong hình bóng đó, viết cô ấy vào văn chương, giấu cô ấy vào thơ ca.
Còn tôi, chỉ tồn tại ở một góc lề trang giấy với vài dòng ngắn ngủi: "Diệp Thanh Thanh, tôi mệt rồi, thực ra cô chẳng hề hiểu tôi. Mẹ tôi khổ nhiều rồi, tài sản tôi để lại cho bà, nhờ cô chăm sóc bà ấy giúp tôi." Mười hai năm thanh xuân, tôi cùng anh vượt qua bóng tối ly hôn của cha mẹ, chăm bẵm anh lúc ố mửa, vực dậy anh khi suy sụp, cuối cùng chỉ đổi lại một câu "không hiểu" và gánh nặng phụng dưỡng mẹ già.
Mọi thứ của anh, từ bản thảo đến mùi hương vẫn còn vương vấn trong căn phòng này, ngay cả xấp giấy anh dùng viết thơ tình cho người khác cũng là do chính tay tôi chọn lựa. Tôi hận đến mức muốn quật mồ anh lên! Tôi là hạng người rẻ rúng đến thế sao? Đồ vong ơn bội nghĩa, đồ sói mắt trắng!
Đề xuất Trọng Sinh: Thọ Chung Chính Tẩm, Ta Trọng Sinh