Chương 80: Có đại kinh doanh tìm đến cửa rồi
Sau khi chọn xong đồ, Thẩm Vãn Đường sai người gói ghém cẩn thận, phái người cùng Mặc Cơ đi theo Tiêu Thanh Uyên đến Cố gia tạ lỗi.
Tiêu Thanh Uyên đi hơn nửa ngày mới về, Thẩm Vãn Đường cũng không hỏi Cố Thiên Hàn có tha thứ cho hắn hay không, dù sao Cầm Tâm nói lúc hắn về sắc mặt khá bình tĩnh, Cố gia chắc hẳn vẫn nể mặt hắn, không làm khó dễ gì.
Tiêu Thanh Uyên bên này đã ổn thỏa, Thẩm Vãn Đường liền tĩnh tâm lại, chuẩn bị thu dọn Sở Yên Lạc.
Nàng dặn dò Cầm Tâm: "Đi nghe ngóng xem, khi nào Khánh Vận Lâu mới công khai thông báo món ăn vặt đặc sắc của họ là do ai làm."
Cầm Tâm nhận nhiệm vụ, vô cùng hớn hở, chân như lướt gió chạy ra ngoài.
Một canh giờ sau, nàng ta trở về: "Thế tử phi, phía Khánh Vận Lâu đại khái ba ngày nữa sẽ công bố thân phận của người sáng tạo ra món ăn vặt đặc sắc đó, hôm nay đã bắt đầu tạo thanh thế rồi ạ!"
Thẩm Vãn Đường dừng bút, ngẩng đầu: "Ba ngày nữa sao? Vậy Khánh Vận Lâu đã tạo thanh thế thế nào?"
Cầm Tâm nhanh mồm nhanh miệng đáp: "Họ phái người đi khắp nơi rêu rao rằng tửu lầu sắp ra mắt ba món ăn vặt cực kỳ mới lạ, còn nói người sáng tạo ra chúng là một kỳ nữ thiên hạ vô song, mời gọi danh lưu thiên hạ ba ngày sau đến Khánh Vận Lâu nếm thử ạ!"
"Hiện giờ ai nấy đều bị khơi gợi sự tò mò, rất nhiều người trong kinh thành đang thắc mắc kỳ nữ khiến Khánh Vận Lâu phải rầm rộ tạo thanh thế như vậy là ai, món ăn vặt nàng ta làm ra đặc biệt đến mức nào, mọi người đều chuẩn bị ba ngày sau đến Khánh Vận Lâu dùng bữa đấy ạ!"
"Giá phòng bao ở Khánh Vận Lâu đã tăng gấp mười lần, giá rượu nước cũng tăng vọt, vậy mà vẫn bị đặt hết sạch. Túy Tiên Lâu vốn dĩ còn có thể tranh cao thấp với Khánh Vận Lâu, giờ thì hoàn toàn bị bỏ xa rồi, mấy ngày nay khách khứa giảm quá nửa, vắng vẻ lắm ạ!"
Trên mặt Thẩm Vãn Đường lộ ra chút mỉa mai: "Tạo thanh thế lớn như vậy, cũng không sợ phí công vô ích. Có đôi khi, trèo càng cao thì ngã càng đau. Đã là nàng ta muốn kiếm tiền, vậy thì để nàng ta một đồng cũng không kiếm nổi đi!"
Cầm Tâm thắc mắc: "Thế tử phi, người đang nói ai vậy ạ? Người biết người mà Khánh Vận Lâu muốn lăng xê là ai sao?"
"Biết."
"Hả? Người thật sự biết sao? Là ai vậy ạ?"
Thẩm Vãn Đường lại không nói là ai, để bảo đảm an toàn, chuyện này tạm thời chỉ mình nàng biết là tốt nhất, tránh để người dưới vô tình làm lộ tin tức, khiến Sở Yên Lạc có phòng bị.
Tiền bạc ở kinh thành này, Thẩm Vãn Đường nàng có thể kiếm, hơn nữa còn phải kiếm thật nhiều, nhưng Sở Yên Lạc muốn kiếm thì đừng hòng!
Đừng tưởng trọng sinh là có thể chiếm được tiên cơ mà phất nhanh, người trọng sinh đâu chỉ có mình Sở Yên Lạc nàng ta.
Ngày hôm sau, Thẩm Vãn Đường dẫn theo Cầm Tâm và Đỗ Quyên ra ngoài.
Lần này, nàng không đến Khánh Vận Lâu mà đến Túy Tiên Lâu.
Túy Tiên Lâu dạo gần đây bị Khánh Vận Lâu cướp mất khách, vắng như chùa Bà Đanh, thấy Thẩm Vãn Đường ăn mặc sang trọng, lại mang theo hai tỳ nữ, tiểu nhị lập tức nhiệt tình hết mức dẫn nàng lên phòng bao trên lầu.
Thẩm Vãn Đường gọi vài món ăn, còn đặc biệt gọi cho hai tỳ nữ món thạch trái cây mà họ thích.
Kết quả cả hai đều cho rằng, thạch trái cây của Khánh Vận Lâu ngon hơn một chút, của Túy Tiên Lâu có một vị chua, tuy không rõ rệt nhưng rất ảnh hưởng đến khẩu vị.
Thẩm Vãn Đường mỉm cười, khéo thật, nàng có diệu kế để khử vị chua đó.
Nàng dặn tiểu nhị: "Gọi đông gia của các ngươi đến gặp ta, bảo với hắn, có đại kinh doanh tìm đến cửa rồi!"
Tiểu nhị rất khó xử, tuy hắn biết nữ tử trước mắt phi phú tức quý, nhưng cũng không thể tùy tiện có người đến ăn cơm nói muốn gặp đông gia là gặp được ngay chứ? Thế thì đông gia cũng rẻ rúng quá rồi!
Thẩm Vãn Đường biết tiểu nhị khó xử, nàng cười bảo Cầm Tâm đưa bạc cho hắn: "Đi thông báo đi, đông gia các ngươi gặp ta sẽ không hối hận đâu, không gặp ta mới phải hối hận đấy."
Tiểu nhị cầm thỏi bạc nặng trịch, mặt mày hớn hở, vì thỏi bạc này, hắn có bị mắng một trận cũng đáng!
Hắn hớn hở đi báo cáo, mà thiếu đông gia vừa nghe có đại kinh doanh tìm đến cửa, chẳng những không mắng hắn mà còn thưởng thêm bạc, bảo hắn dẫn đường.
Tiểu nhị chưa bao giờ vui sướng như vậy, chạy một chuyến mà liên tục được thưởng mười lượng bạc, hắn phát tài rồi!
Hắn hớn hở dẫn thiếu đông gia vào phòng bao của Thẩm Vãn Đường: "Thiếu đông gia, chính là vị phu nhân này muốn gặp ngài. Thưa phu nhân, đây là thiếu đông gia của chúng tôi."
Thẩm Vãn Đường chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra vị thiếu đông gia của Túy Tiên Lâu này là nữ cải nam trang.
Kiếp trước nàng thường xuyên cải nam trang nên rất nhạy bén với việc này.
Tuy nhiên, nàng cải trang trông giống hơn vị thiếu đông gia này nhiều.
Thiếu đông gia nhìn Thẩm Vãn Đường một hồi, đột nhiên nói: "Trước cửa Túy Tiên Lâu có đỗ một chiếc xe ngựa, trên xe có huy hiệu của Ninh Vương phủ, đó là xe của cô phải không? Ta từng nghe nói, Thế tử phi mà Ninh Vương phi chọn cho Tiêu Thế tử có ba phần giống với Sở Yên Lạc kia. Ta đã gặp Sở Yên Lạc, mà cô quả nhiên thật sự có chút giống nàng ta, chẳng lẽ cô chính là Thế tử phi Thẩm Vãn Đường của Ninh Vương phủ?"
Thẩm Vãn Đường rất ngạc nhiên, nàng và Sở Yên Lạc thật sự giống nhau sao?
Bản thân nàng thật sự không cảm thấy giống.
Nhưng đã bị nhận ra, nàng cũng hào phóng thừa nhận: "Thiếu đông gia thật tinh mắt, ta đúng là Thế tử phi của Ninh Vương phủ."
Tiểu nhị trợn tròn mắt, cái gì?! Đây chính là Thế tử phi của Ninh Vương phủ sao?
Lời đồn trong dân gian chẳng phải nói nàng dung mạo xấu xí sao? Nói chính vì nàng quá xấu nên Tiêu Thế tử đến nay vẫn không chịu viên phòng với nàng.
Thế này mà gọi là xấu sao? Thế này rõ ràng là đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được mà!
Chẳng trách lại ăn mặc quý phái như vậy, nàng hoàn toàn có vốn liếng để ăn mặc như thế.
"Bái kiến Thế tử phi, hân hạnh. Ta là thiếu đông gia của Túy Tiên Lâu, ta họ Lê, tên một chữ Dao."
Thẩm Vãn Đường thấy nàng ta khách khí tự giới thiệu, cũng lịch sự đáp: "Hóa ra là Lê thiếu đông gia, hân hạnh."
Lê Dao phất tay bảo tiểu nhị lui ra, sau đó mới hỏi: "Thế tử phi vừa rồi bảo tiểu nhị truyền lời, nói có đại kinh doanh muốn làm, chuyện này có thật không?"
Thẩm Vãn Đường gật đầu: "Dĩ nhiên là thật."
Lê Dao hơi nhíu mày: "Túy Tiên Lâu hiện giờ danh tiếng lẫn uy tín đều không bằng Khánh Vận Lâu, không biết vì sao Thế tử phi lại chọn Túy Tiên Lâu chúng ta mà không chọn Khánh Vận Lâu?"
"Thiếu đông gia cũng đã nói rồi, Khánh Vận Lâu danh tiếng uy tín đều có đủ, đã có đủ rồi thì họ không cần đến ta. Ta nghĩ, lúc này Túy Tiên Lâu mới là nơi cần một vụ làm ăn lớn nhất, không phải sao?"
Lê Dao im lặng, bởi vì Thẩm Vãn Đường đã nói trúng tim đen của nàng ta.
Túy Tiên Lâu lúc này đúng là cần một vụ làm ăn lớn, hơn nữa phải là vụ làm ăn có thể khiến danh tiếng Túy Tiên Lâu tăng vọt mới được, nếu không khoảng cách giữa Túy Tiên Lâu và Khánh Vận Lâu sẽ ngày càng xa.
Túy Tiên Lâu tháng này đã thu không đủ chi, khách đến ăn uống còn không đông bằng tiểu nhị trong lầu, nàng ta đã phiền não rất lâu rồi.
Tuy nhiên, nàng ta không nghĩ Thẩm Vãn Đường trước mắt có thể giải quyết được rắc rối lớn của mình, nhưng nàng ta cũng không tiện trực tiếp đuổi người, dù sao thân phận của Thẩm Vãn Đường cũng rành rành ra đó, dù nàng không được Tiêu Thế tử yêu thích nhưng lại được Ninh Vương phi yêu quý, hiện giờ nàng đang quản gia ở Vương phủ, vị trí Thế tử phi ngồi rất vững vàng.
Nàng ta hỏi với vẻ không ôm hy vọng gì: "Thế tử phi muốn làm vụ kinh doanh gì? Chẳng lẽ là muốn đặt mấy bàn tiệc?"
"Ta không đặt tiệc."
Giọng điệu Thẩm Vãn Đường thong dong: "Ta đến đây là muốn nói với thiếu đông gia, ta có thể khiến Túy Tiên Lâu vượt qua Khánh Vận Lâu, trở thành tửu lầu đệ nhất kinh thành!"
Đề xuất Cổ Đại: Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ