Chương 715: Kiều Tri Vũ
Sắc mặt Cố phu nhân còn khó coi hơn cả hai người bọn họ.
Bà vốn luôn thiên vị phòng trưởng, thiên vị Mạnh Vân Lan, nhưng không ngờ sau khi Thẩm Vãn Đường gả vào cửa, Mạnh Vân Lan hết lần này đến lần khác khiến bà thất vọng!
Chuyện nhạy cảm như thế, làm chị dâu mà không biết tránh hiềm nghi với em chồng? Lại còn ngay trước mặt Thẩm Vãn Đường mà vào thư phòng của Cố Thiên Hàn, để người ta nắm thóp!
Cố Thiên Hàn lại càng khiến bà tức giận hơn, thế mà lại để chị dâu vào thư phòng, còn vợ mình thì không cho vào!
Hắn định làm cái gì đây? Không cướp được tước vị của anh trai, định cướp luôn cả người phụ nữ của anh trai mình chắc?!
Cố phu nhân tức đến mức huyệt thái dương giật liên hồi, nhưng lúc này điều quan trọng nhất không phải là giáo huấn hai người bọn họ, mà là mau chóng gọi Thẩm Vãn Đường tới, để nàng nói cho mọi người biết tất cả chỉ là hiểu lầm, nhanh chóng dẹp yên mớ hỗn độn này!
Bà nhìn về phía Cầm Tâm: "Chủ tử của ngươi đâu? Mau gọi người tới đây, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, nhân lúc mọi người đều ở đây, giải thích cho rõ ràng, đừng để sứt mẻ tình cảm người nhà!"
Cầm Tâm toàn thân ướt đẫm, quỳ trong màn mưa khóc nói: "Thiếu phu nhân nhà chúng con nhất thời đau lòng đã đi ra ngoài rồi, lúc này không có ở trong phủ."
Cố phu nhân mắt tối sầm lại, sao lại đội mưa lớn thế này mà đi ra ngoài?
Đi đâu rồi? Đừng có đi ra ngoài tìm người trút bầu tâm sự đấy chứ? Đừng có nói năng bậy bạ mà hủy hoại danh tiếng của Mạnh Vân Lan!
Bà đưa tay chỉ vào Cố Thiên Hàn: "Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau ra ngoài tìm vợ ngươi về!"
Cố Thiên Hàn nhìn Cầm Tâm: "Đường Nhi đi đâu rồi?"
Cầm Tâm quỳ trên mặt đất, nhưng khi nhìn Cố Thiên Hàn lại khí thế mười phần, nàng cứng giọng đáp: "Không biết!!"
Sắc mặt Cố Thiên Hàn vô cùng khó coi, Cầm Tâm là tâm phúc trong số các tâm phúc của Thẩm Vãn Đường, nàng làm sao có thể hoàn toàn không biết tung tích của Thẩm Vãn Đường được.
Rõ ràng, đây là đang có ý kiến với hắn, nên ngay cả Thẩm Vãn Đường đi đâu cũng không thèm nói.
Nhưng dù vậy, hắn cũng không thể quở trách Cầm Tâm, bởi vì người gây ra chuyện là người của hắn.
Hơn nữa, hắn không những không thể quở trách Cầm Tâm, mà còn phải bảo vệ nàng đôi chút khi Thẩm Vãn Đường vắng mặt, không thể để người khác bắt nạt người của Thẩm Vãn Đường, nếu không đợi nàng về hắn sẽ không biết ăn nói thế nào.
Hắn lạnh mặt mở lời: "Ngươi đứng lên đi, quỳ đó làm gì? Ngươi là người của Ngọc Lộ Viện, đừng nói là không phạm lỗi, dù có phạm lỗi thì cũng phải do Đường Nhi định đoạt, không đến lượt người khác đánh mắng!"
Cầm Tâm nghe xong, lập tức đứng dậy.
Thấy Cố Thiên Hàn phất tay cho nàng đi, nàng cũng không chút do dự xoay người rời đi, tránh ở lại bị Mạnh Vân Lan tìm cớ gây khó dễ.
Cố Thiên Hàn thấy nàng đi rồi, liếc nhìn tên lính canh đang đứng ở cửa không xa, nhàn nhạt nói: "Cát Tường, bảo hắn ra ngoài viện mà quỳ, Thiếu phu nhân chưa về thì hắn không được đứng dậy."
"Vâng, công tử."
"Còn ngươi nữa, cũng đi quỳ đi. Mắt để làm cảnh à, ngay cả Thiếu phu nhân tới bị người ta chặn ở ngoài cửa cũng không thấy, ta giữ ngươi lại có ích gì?"
Cát Tường mặt trắng bệch cúi đầu: "Vâng, công tử, tiểu nhân biết lỗi."
Hắn đi theo Cố Thiên Hàn đã lâu, hiểu rõ tính khí của hắn, đừng nhìn chủ tử lúc này trông có vẻ phong đạm vân khinh, thực chất hắn đang nén giận, lúc này hắn phải đi tìm Thẩm Vãn Đường trước, đợi tìm được người, hỏi rõ tình hình rồi mới quay lại xử lý đám thuộc hạ.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Cát Tường và tên lính canh quỳ xuống trong mưa.
Tên lính canh lúc này cuối cùng cũng biến sắc, biết mình đã phạm vào điều kỵ của chủ tử, gây ra họa lớn.
Cố phu nhân thấy Cố Thiên Hàn ngay cả gã sai vặt thân cận của mình cũng phạt quỳ, biết hắn làm vậy là để cho cả phủ xem, ai dám bất kính với Thẩm Vãn Đường thì sẽ có kết cục như thế này.
"Vân Lan, con đi theo ta một chuyến."
Cố phu nhân không quan tâm con trai trừng phạt kẻ dưới thế nào, bà chỉ quan tâm đến thể diện của con trai trưởng, mà hành động hôm nay của Mạnh Vân Lan rõ ràng là chẳng coi con trai trưởng ra gì!
Bà phải hỏi cho rõ ràng, Mạnh Vân Lan là chị dâu mà cứ chạy tới thư phòng của em chồng, rốt cuộc là muốn làm cái gì!
——
Ngõ Dũng Tuyền.
Kiều phủ.
Thẩm Vãn Đường đưa bộ váy áo màu xanh bảo thạch mới tinh cho Kiều Tri Vũ.
Kiều Tri Vũ nhìn bộ y phục tinh xảo hoa quý trong tráp, do dự hồi lâu không nói nên lời.
Nàng nhận ra chất liệu của bộ y phục này, đây là gấm dệt chỉ vàng mà các quý nữ trong kinh thành mới mặc, trong gấm có dệt những sợi chỉ vàng, khi đi lại sẽ phát ra ánh sáng vàng nhạt, vô cùng sang trọng.
Vì chỉ vàng mang vẻ quý khí, nên thường được dùng trong những màu sắc trầm ổn như xanh bảo thạch, tím đậm, xanh lục bảo... như vậy mới không vẻ dung tục.
Và người thường xuyên mặc gấm dệt chỉ vàng màu xanh bảo thạch nhất chính là biểu tỷ của nàng, Mạnh Vân Lan.
Kiều Tri Vũ luôn khao khát có được một chiếc váy như vậy, tiếc là nàng quá túng quẫn, đừng nói là một chiếc váy gấm dệt chỉ vàng, ngay cả một chiếc khăn tay nàng cũng không mua nổi.
Bởi vì gấm dệt chỉ vàng vô cùng đắt đỏ, loại rẻ nhất cũng phải trăm lượng bạc một xấp, loại đó thường có hoa văn đơn giản, dùng ít chỉ vàng, còn loại hoa văn tinh xảo, dệt nhiều chỉ vàng thì cần tới hàng ngàn lượng bạc.
Mà bộ Thẩm Vãn Đường tặng nàng đây rõ ràng là loại gấm dệt chỉ vàng thượng hạng, hoa diên vĩ thêu trên đó sống động như thật, cánh bướm lấp lánh ánh vàng, ngay cả cổ áo và cổ tay áo cũng được dệt rất nhiều chỉ vàng, quý phái vô cùng.
Kiều Tri Vũ rất muốn, nhưng lại không muốn để lộ sự tham lam khao khát tận sâu trong lòng mình.
"Khụ."
Kiều Tri Vũ khẽ rắng giọng, nhỏ nhẹ lên tiếng: "Thẩm nhị tiểu thư, ồ, không đúng, giờ cô đã là Nhị thiếu phu nhân của Cố gia rồi. Trước đây tôi và cô tuy có duyên gặp mặt một lần, nhưng cũng không có thâm giao, sao cô lại đột nhiên nhớ đến tôi? Còn mang quà đến tặng nữa."
Thẩm Vãn Đường nở nụ cười nhạt: "Vốn dĩ đúng là không nhớ ra, nhưng mấy ngày nay gặp đại tẩu nhiều, cô và đại tẩu lại có ba phần giống nhau, nên lập tức khiến tôi nhớ đến Kiều cô nương."
Kiều Tri Vũ theo bản năng sờ lên mặt mình, khẽ nói: "Cô cũng thấy vậy sao? Những người từng gặp chị em chúng tôi đều nói giống đấy! Chỉ tiếc là, tôi tuy có dung mạo giống biểu tỷ, nhưng lại không có mệnh tốt như chị ấy."
Giọng nàng nhẹ nhàng, âm sắc êm tai, nhưng sự u uất buồn bã trong giọng điệu thì không sao giấu nổi.
Thẩm Vãn Đường cũng không thấy bất ngờ, bởi vì hai năm trước nàng từng gặp Kiều Tri Vũ một lần, lúc đó nàng ta đã là bộ dạng này rồi.
Khi đó, nàng ta hai mươi tuổi, vừa mới hết tang kỳ.
Ba năm trước, cha nàng ta là Kiều Hành Giản vì bị giáng chức liên tiếp mà u uất qua đời, Kiều Hành Giản vừa đi, nhà họ Chúc vốn đã định thân liền đến cửa hủy hôn.
Hôn sự của Kiều Tri Vũ cứ thế mà mất.
Ba năm sau, nàng ta mãn tang, đã hai mươi tuổi, tuy dung mạo tú lệ nhưng không có cha để dựa dẫm, cũng không có của hồi môn ra hồn, mẹ nàng ta chạy vầy khắp nơi cũng không tìm được một mối hôn sự ưng ý.
Nhà cao cửa rộng thì khinh thường Kiều Tri Vũ, nhà quá kém thì Kiều Tri Vũ lại không vừa mắt, không chịu gả.
Thoắt cái đã hai năm trôi qua, nàng ta đã hai mươi hai tuổi, phạm vi lựa chọn càng nhỏ hẹp hơn.
Thẩm Vãn Đường là người trọng sinh trở về, nàng tự nhiên biết, thực ra người Kiều Tri Vũ luôn thầm thích chính là anh rể của nàng ta, Cố Thiên Lăng.
Đề xuất Ngược Tâm: Vĩnh Viễn Chẳng Còn Cơ Hội
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ