Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 710: Bí mật

Chương 710: Bí mật

Liễu Nam Thi căn bản không quan tâm Tiêu Thanh Uyên nói gì, nàng chìm đắm trong hận thù của mình, tự lẩm bẩm: "Đáng ghét hơn cả là cái con gà mái không biết đẻ trứng Mạnh Vân Lan kia! Đúng là hạng thực dụng, ban đầu nàng ta tưởng ta có thể gả cho Cố Thiên Hàn nên đối với ta nhiệt tình vô cùng, luôn nắm tay ta gọi muội muội, thân thiết không để đâu cho hết!"

"Nhưng sau khi ta gặp chuyện, lại đến Quốc công phủ, nàng ta lại tránh không gặp! Ta viết thư cho nàng ta nàng ta cũng không hồi âm lấy một chữ, ta phái người tặng đồ cho nàng ta, nàng ta quay đầu liền vứt đi!"

"Vì vậy, chỉ chết một mình Cố Thiên Hàn sao mà đủ? Cố thị toàn tộc đều phải chết! Mới có thể giải được mối hận trong lòng ta!"

Tiêu Thanh Uyên nhìn bộ dạng mặt mày hung tợn của nàng, không nhịn được lùi lại phía sau.

Hiện tại, người phụ nữ trước mặt hắn vô cùng xa lạ.

Đây chính là đệ nhất tài nữ Đại Phụng? Đây chính là thiên kim Các lão phủ được mọi người ca tụng? Đây chính là người phụ nữ hắn từng coi là tri kỷ tâm giao?

Liễu Nam Thi có một câu nói không sai, hắn quả thực hối hận đến xanh ruột rồi, kiếp trước hắn sao lại có thể thích loại phụ nữ này? Thậm chí còn vì nàng ta mà tuẫn tình nữa!

Hắn đúng là quá ngu ngốc mà!

——

Bên ngoài xe ngựa.

Trúc Ảnh và Họa Ý mỗi người một bên đứng canh giữ, không cho người khác lại gần.

Cầm Tâm từ trong đám đông ló đầu ra, hai người họ không ai lên tiếng.

Trúc Ảnh gần một tháng nay nhận được không ít lợi lộc từ Cầm Tâm, mấy ngày trước nàng lại vì phạm lỗi mà bị Liễu Nam Thi trừng phạt, làm bỏng cánh tay, cũng may là dùng thuốc Cầm Tâm lén tặng cho nàng, nàng mới vượt qua được.

Họa Ý gần đây tuy không nhận được lợi lộc gì từ Cầm Tâm, nhưng nàng ta và Cầm Tâm đã cùng làm nha hoàn ở Ninh Vương phủ hai năm, tính tình Cầm Tâm nàng ta hiểu rõ, mà sự tàn độc của Liễu Nam Thi nàng ta cũng đã được chứng kiến, cứ ở mãi bên cạnh Liễu Nam Thi không phải là kế lâu dài, nàng ta phải để lại cho mình một đường lui.

Vì vậy, Cầm Tâm lại gần nghe trộm, hai người họ đều coi như không thấy.

Còn Mặc Cơ đứng ở phía trước xe ngựa, thấy Cầm Tâm đi tới cũng chỉ khẽ mỉm cười, hoàn toàn không có ý định lên tiếng nhắc nhở chủ tử.

Cầm Tâm đi tới phía sau đuôi xe ngựa, đứng sau thùng xe nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Mới nghe được một lát, Họa Ý đã đi tới.

"Cầm Tâm tỷ tỷ."

Giọng Họa Ý vừa nhu vừa nhẹ, đảm bảo chỉ có mình Cầm Tâm nghe thấy: "Muội có một bí mật muốn nói cho tỷ biết."

"Bí mật gì?"

"Muội nói ra rồi, tỷ có thể giúp muội nói vài lời tốt đẹp trước mặt Toàn ma ma không? Muội không muốn hầu hạ bên cạnh Liễu tiểu thư nữa, muội muốn về Vương phủ."

"Toàn ma ma? Họa Ý, chúng ta đều rời khỏi Vương phủ lâu như vậy rồi, ta làm sao còn có thể nói được lời nào trước mặt Toàn ma ma chứ, đó là ma ma thân cận của Vương phi, ngày thường ta cũng chẳng gặp được mà!"

"Cầm Tâm tỷ tỷ, muội biết lúc ở Vương phủ, tỷ được Toàn ma ma yêu quý nhất, cho dù đã rời khỏi Vương phủ thì lời nói của tỷ chỗ bà ấy cũng có trọng lượng lắm, tỷ đừng khiêm tốn nữa."

Cầm Tâm lắc đầu liên tục, nhỏ giọng nói: "Không phải ta khiêm tốn, là ta thực sự không nói được lời nào đâu, nếu không ta chắc chắn đã giúp muội rồi!"

"Vậy... vậy tỷ giúp muội nói vài lời trước mặt Mặc Cơ được không?"

"Mặc Cơ? Hắn chẳng phải đang đứng đằng kia sao, muội có gì thì trực tiếp tìm hắn mà nói đi!"

"Muội với hắn quan hệ bình thường, nói chuyện không có tác dụng như tỷ đâu."

"Được rồi, muội muốn ta nói gì?"

"Tỷ bảo Mặc Cơ giúp muội cầu xin thế tử một câu, để muội đến hầu hạ bên cạnh thế tử đi! Tỷ cũng biết đấy, muội trời sinh sức mạnh phi thường, còn lợi hại hơn cả thị vệ Vương phủ, muội có thể bảo vệ an nguy cho thế tử."

"Cái này... ta có thể giúp muội chuyển lời, nhưng thế tử có nhận muội hay không thì ta không dám bảo đảm đâu nhé!"

Họa Ý thấy nàng đồng ý, vui mừng khôn xiết, nàng ta vội vàng nói: "Chỉ cần tỷ tỷ chịu giúp muội nói giúp là được, muội sẽ mãi mãi ghi nhớ ân tình của tỷ tỷ!"

Cầm Tâm xua tay: "Được rồi, đừng lôi thôi nữa, mau nói đi, muội có bí mật gì?"

"Thực ra, Sở Yên Lạc chưa chết!"

"Cái gì?!"

"Cô ta thực ra là giả chết."

"Điều đó không thể nào! Bao nhiêu người đều nhìn thấy, Vạn Hoa Lâu cũng không phải hạng vừa, hơn nữa thế tử còn đích thân xem qua rồi, cô ta làm sao có thể là giả chết? Làm sao có thể lừa được bao nhiêu cặp mắt như vậy?"

"Ái chà, Cầm Tâm tỷ tỷ, tỷ cứ tin muội là được, muội sẽ không lừa tỷ đâu."

Họa Ý nhỏ giọng nói: "Muội cùng Sở Yên Lạc đó từng hầu hạ bên cạnh Thẩm đại tiểu thư, người hiểu rõ cô ta nhất chính là muội rồi, trong tay cô ta có đủ loại thuốc kỳ quái, theo lời cô ta nói là cô ta kiếp trước và kiếp trước nữa lấy được phương thuốc bí truyền từ một vị lão thần y, cái nào cái nấy hiệu quả kinh người, chỉ có điều những loại thuốc đó tổn hại cực lớn đến cơ thể, lúc bình thường không thể dùng thôi."

"Ồ, đã nói đến đây rồi, muội cũng không ngại nói thêm cho tỷ tỷ một bí mật nữa, trước đây vết thương của Thẩm đại tiểu thư không phải do Sở Yên Lạc chữa khỏi sao? Thực ra ấy à, cô ta đã dùng một loại cấm dược gây nghiện cho Thẩm đại tiểu thư!"

"Muội đoán lúc này cơn nghiện của Thẩm đại tiểu thư chắc đã phát tác rồi, nghe Sở Yên Lạc nói cơn nghiện đó phát tác vô cùng đau đớn, sẽ khiến người ta mất đi lý trí đấy!"

Cầm Tâm xoa xoa cằm: "Lại còn có chuyện như vậy sao? Lần trước đến Thẩm gia cũng không thấy Thẩm đại tiểu thư có gì bất thường mà!"

Họa Ý vội vàng nói: "Ngày thường lúc cơn nghiện không phát tác thì không khác gì người thường cả, chỉ có lúc cơn nghiện phát tác mới trở nên người không ra người quỷ không ra quỷ, muội đoán Sở Yên Lạc là đã sớm mưu tính rồi, muốn dùng loại thuốc đó khống chế Thẩm đại tiểu thư!"

Cầm Tâm gật đầu: "Được, ta biết rồi."

Thẩm Minh Huyên rốt cuộc có bị nghiện cấm dược hay không, cái này rất dễ nghe ngóng và kiểm chứng, Cầm Tâm cảm thấy Họa Ý sẽ không lừa nàng chuyện này.

"Muội còn tin tức gì khác không? Nói hết cho ta nghe một thể đi."

"Không còn nữa, chỉ có bấy nhiêu thôi."

Họa Ý nhìn Cầm Tâm đầy vẻ khẩn thiết: "Tỷ tỷ, muội đã nói hết những gì muội biết cho tỷ rồi, tỷ nhất định phải giúp muội nói vài lời tốt đẹp trước mặt Mặc Cơ nhé, để huynh ấy mỗi ngày nhắc đến muội vài câu trước mặt thế tử, muội đối với thế tử trung thành tận tâm!"

"Được rồi, ta biết rồi, yên tâm đi, ta sẽ giúp muội."

Họa Ý tức thì đỏ hoe mắt, cảm kích khôn cùng nói: "Cảm ơn tỷ tỷ, cảm ơn!"

Nàng ta nói xong, quay trở lại phía bên trái xe ngựa, như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục canh giữ ở đó.

Dùng hai "bí mật" vốn dĩ vô nghĩa đối với nàng ta để đổi lấy một cơ hội quay lại bên cạnh Tiêu Thanh Uyên, vụ mua bán này nhìn kiểu gì cũng thấy hời!

Sở Yên Lạc rốt cuộc là thật chết hay giả chết thì liên quan gì đến nàng ta? Nàng ta giữ bí mật cho Sở Yên Lạc cũng chẳng được lợi lộc gì!

Mà trong xe ngựa, Liễu Nam Thi và Tiêu Thanh Uyên vẫn còn đang tranh cãi, Họa Ý loáng thoáng nghe thấy từ Cố gia, từ vu oan gì đó, nhưng cụ thể thì nàng ta nghe không rõ, vì rất nhanh sau đó, hai người trong xe ngựa đều có ý thức hạ thấp giọng xuống, rõ ràng chuyện họ nói không thể để người khác biết.

Cộng thêm bên ngoài ồn ào náo nhiệt, ai nấy đều đang bàn tán chuyện của Sở Yên Lạc, ầm ĩ cả lên, che lấp đi âm thanh trong xe ngựa.

Họa Ý không nhịn được nhích lại gần một chút, vểnh tai lên lắng nghe động tĩnh bên trong.

Đề xuất Trọng Sinh: Vương Phi Chỉ Muốn Đăng Cơ
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện