Chương 674: Tìm thấy rồi!
Ngoài chuyện đó ra, Thẩm Vãn Đường cũng không dám đưa ra thêm yêu cầu nào khác, nếu không Tiêu Thanh Uyên sẽ tưởng nàng đang truyền tin tức gì đó cho Cố Thiên Hàn mà từ chối mua thuốc.
Ai ngờ, nàng chỉ muốn một lọ thuốc trị thương, Tiêu Thanh Uyên vẫn còn do dự: "Đường nhi, không phải ta không muốn mua thuốc cho nàng, thực sự là, lúc này mà đi mua thuốc trị thương thì rất dễ bị lộ đấy!"
Thẩm Vãn Đường không thể tin nổi nhìn hắn: "Cái gì?!"
"Dù sao thì Kỳ thị đã đánh nàng bị thương, lúc này Cố Thiên Hàn chắc chắn đã biết chuyện này từ chỗ Kỳ thị rồi, hắn thông minh như vậy, chắc chắn đã phái một lượng lớn nhân thủ canh giữ ở các tiệm thuốc, nàng bảo Mặc Cơ đi mua thuốc trị thương, chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?"
"Cho nên, ngay cả thuốc trị thương chàng cũng không chịu mua cho ta?"
"Không phải, ta..."
"Chàng muốn ta chết sao?"
"Đường nhi, sao nàng có thể hiểu lầm ta như vậy? Ta bây giờ hận không thể móc tim ra cho nàng xem!"
"Tiêu Thanh Uyên, tim của chàng độc lắm, đừng móc nữa, ta sợ chàng vừa móc ra là ta đã bị độc chết rồi!"
"Đi mua thuốc cho ta! Thuốc trị thương! Thuốc cầm máu!"
"Đường nhi..."
"Có đi không?"
"Ta..."
"Không đi? Vậy ta bây giờ chết ngay trước mặt chàng cho xem!"
Thẩm Vãn Đường rút chiếc trâm trên búi tóc ra, giơ tay định đâm vào cổ mình.
Tiêu Thanh Uyên giật mình, vội vàng nắm lấy cổ tay nàng: "Nàng đừng có bốc đồng! Ta bảo Mặc Cơ đi mua thuốc cho nàng là được chứ gì?"
Thẩm Vãn Đường hơi thở phào nhẹ nhõm, nàng đương nhiên sẽ không thực sự tự sát, chỉ là dọa Tiêu Thanh Uyên thôi, nàng vốn dĩ rất quý trọng mạng sống của mình.
Nàng cãi nhau với Tiêu Thanh Uyên một hồi, chỉ cảm thấy đầu óc càng thêm choáng váng: "Mau đi đi, ta sắp đau chết rồi!"
"Mặc Cơ!"
"Dạ."
"Đi mua thuốc trị thương cho Đường nhi đi."
"Vâng."
"Nhớ kỹ, che mặt cho kín vào, đừng để người ta nhận ra, lúc mua thuốc thì mua thêm vài loại thuốc khác nữa để đánh lạc hướng!"
"Vâng."
Mặc Cơ vừa mới đáp lời, định đi ra ngoài thì cửa lớn của trạch viện bị "rầm" một tiếng đá văng ra.
Mấy tên thị vệ Vương phủ canh gác bên ngoài cũng đều bị đá văng vào trong, kêu thảm thiết ngã lăn ra đất.
Sau đó, Cố Thiên Hàn với khuôn mặt lạnh như sương bước vào, phía sau hắn là một đội hộ vệ áo đen chỉnh tề và đầy sát khí.
Sắc mặt Tiêu Thanh Uyên thay đổi đột ngột: "Cố Thiên Hàn, sao ngươi có thể tìm được đến đây?!"
Cố Thiên Hàn mũi chân điểm nhẹ, phi thân lên phía trước, một chân đá văng hắn ra, sau đó bế Thẩm Vãn Đường lên rồi đi.
Hôm nay vốn là ngày lại mặt, nàng mặc một bộ váy màu đỏ yên chi tươi tắn, nhưng hiện giờ, trên váy nàng dính đầy vết máu, nhìn mà ghê người, đâm nhói vào mắt Cố Thiên Hàn.
Hắn chẳng kịp nói gì, bế Thẩm Vãn Đường đến y quán gần nhất.
Y quán giờ này đã nghỉ ngơi, Cố Thiên Hàn lại đá văng cửa, ép đại phu phải dậy.
Cũng may y quán nằm ở nơi sầm uất, ngày thường đại phu bị gọi dậy như thế này thực sự không chỉ một hai lần, ông cũng đã quen rồi, nên đã hình thành thói quen ngủ nguyên quần áo, khi có tình huống đột xuất là có thể tiết kiệm được thời gian mặc đồ.
Lúc này, đại phu không vội không vàng kiểm tra vết thương trên đầu Thẩm Vãn Đường.
Thấy vết thương không nhẹ, đại phu hít một hơi lạnh: "Ôi chao, vết rách lớn thế này sao không đến sớm hơn! Trên này bôi cái thứ lộn xộn gì thế này, chẳng phải là hại chết cô ấy sao? Mau, cậu giữ lấy cô ấy, tôi phải dùng nước thuốc rửa vết thương trước!"
Thẩm Vãn Đường vốn dĩ hơi choáng váng, kết quả đại phu dội một gáo nước thuốc xuống, đau đến mức nàng ứa nước mắt, người cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Nàng nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Cố Thiên Hàn, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Thiếp không sao, thực ra là vết thương nhỏ thôi, chỉ là để hơi lâu một chút, thảo dược trên đầu cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là hơi bừa bãi thôi."
Trong lòng Cố Thiên Hàn đau thắt lại, giọng nói cũng trở nên khàn đặc: "Xin lỗi, hôm nay không bảo vệ tốt cho nàng, là lỗi của ta."
Vết thương đau đến mức gần như không thể chịu đựng nổi, Thẩm Vãn Đường đành phải mượn việc nói chuyện với hắn để đánh lạc hướng sự chú ý của mình: "Không trách chàng được, ai mà ngờ Tiêu Thanh Uyên lại đào một đường hầm bí mật trong nhà thiếp chứ, ước chừng là sau khi cướp dâu thất bại đã nghĩ ra chiêu độc này, lập tức bắt đầu bố trí ngay, phụ thân thiếp và Kỳ thị đều là quân cờ của hắn."
"Ừm, ta biết rồi, người của Thẩm phủ ta đều đã khống chế lại rồi."
"Ồ, đúng rồi, Kỳ thị là cố ý cùng thiếp rơi xuống đó, vết thương trên đầu thiếp là do bà ta đập đấy, cố ý nhân cơ hội báo thù thiếp đấy!"
"Ừm, ta đã sai người đánh bà ta rồi, nhưng giờ xem ra, chỉ đánh thôi là chưa đủ."
"Chúng ta muộn thế này không về Quốc công phủ, chàng ăn nói thế nào với phụ thân mẫu thân? Họ có biết thiếp mất tích không?"
"Họ chẳng biết gì cả, người ngoài lại càng không biết, ta đã phong tỏa tin tức nàng mất tích. Phía Quốc công phủ, ta bảo Cát Tường về nói là Thẩm đại nhân bệnh nặng, nên nàng phải ở lại Thẩm gia một đêm để hầu hạ thuốc thang, ta với tư cách là con rể cũng giúp đỡ chăm nom một đêm."
Thẩm Vãn Đường hài lòng rồi, thiên tài quả nhiên là khác biệt mà, mọi chuyện đều cân nhắc chu đáo tỉ mỉ, ngay cả cái cớ cũng tìm hoàn hảo và chân thực đến thế.
Đại phu bên cạnh chuyên tâm xử lý vết thương cho Thẩm Vãn Đường, rửa sạch, bôi thuốc, băng bó, ông làm việc vô cùng tỉ mỉ.
Đương nhiên, những lời hai người họ nói, ông cũng nghe không sót một chữ.
Ngay từ lúc Cố Thiên Hàn đá cửa xông vào, ông đã nhận ra hắn rồi, Cố Nhị công tử lừng lẫy của Quốc công phủ, ai mà không biết?
Dân chúng kinh thành có lẽ không nhận ra Thế tử của Quốc công phủ, tức là đại công tử Cố Thiên Lăng, nhưng chắc chắn sẽ nhận ra đệ nhất thần đồng của Đại Phong là Cố Thiên Hàn!
Còn về Thẩm Vãn Đường, đại phu quả thực không nhận ra, nhưng lúc này nghe xong cuộc đối thoại của họ, ông cũng biết thân phận của nàng rồi.
Tuy nhiên, đại phu tuy nghe được một đống chuyện, nhưng mặt không đổi sắc, chỉ coi như không nghe thấy gì.
Làm nghề này thường xuyên nghe được đủ loại bí văn, nhưng muốn sống thọ thì phải học cách giả ngu, dù sao biết càng nhiều thì chết càng nhanh.
Sau khi băng bó xong vết thương cho Thẩm Vãn Đường, đại phu cũng như không biết thân phận của họ, dùng giọng điệu bình thường nói: "Xong rồi, không có gì đáng ngại nữa, nhớ kỹ đừng để chạm nước, mỗi ngày thay thuốc ba lần. Tiền khám ba lượng, khám đêm thêm hai lượng, tổng cộng năm lượng!"
Cố Thiên Hàn móc bạc ra ném cho ông, bế ngang Thẩm Vãn Đường, sải bước đi ra ngoài.
Đại phu nhặt bạc lên xem, vậy mà là một thỏi bạc năm mươi lượng!
Ông mừng rỡ khôn xiết, mặc dù Cố Thiên Hàn căn bản không nhìn thấy, ông cũng ở phía sau liên tục chắp tay bái tạ: "Đa tạ công tử ban thưởng hậu hĩnh! Công tử đi thong thả!"
Cố Thiên Hàn không có bất kỳ phản ứng nào, bế Thẩm Vãn Đường ra khỏi y quán, bên ngoài, Hắc Diệu đã chuẩn bị sẵn xe ngựa, mà bên cạnh xe ngựa còn có Tiêu Thanh Uyên bị trói chặt như đòn bánh tét.
Tiêu Thanh Uyên bị cú đá đó của Cố Thiên Hàn làm gãy xương sườn, lúc này đang đau đến mức mặt mày tái mét, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
Thấy Cố Thiên Hàn, hắn vô cùng phẫn nộ nói: "Cố Thiên Hàn, ngươi dám để thuộc hạ trói ta! Ta mang họ Tiêu, là Ninh Vương Thế tử, là người tôn quý hơn ngươi! Lập tức bảo bọn chúng cởi trói cho ta, nếu không ta sẽ vào cung tìm Hoàng thượng cáo trạng! Đến lúc đó, Hoàng thượng nhất định sẽ phạt ngươi quỳ chết trên bậc đá trước cửa cung!"
Đề xuất Ngọt Sủng: Kỳ Công Thử Lòng, Chẳng Thể Thất Bại
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ