Chương 662: Thành thân rồi cũng có thể cướp
Thẩm Minh Huyên quỳ bò về phía trước, bò tới trước mặt Tiêu Thanh Uyên: "Tiêu Thế tử, ta không có nói dối! Những gì ta nói toàn bộ đều là thật!"
"Ngài không biết Thẩm Vãn Đường đáng sợ thế nào đâu, ta không phải không muốn nhắc nhở ngài nha, là nếu ta lộ ra sơ hở, Thẩm Vãn Đường một con đường sống cũng sẽ không để lại cho ta nha! Ta là vì uy hiếp của nàng mới không dám nói chuyện!"
"Ta biết ngài rất giận, ngài đánh ta đi, ta để ngài trút giận."
Tiêu Thanh Uyên chán ghét nhìn nàng ta: "Ta Tiêu Thanh Uyên từ trước đến nay không đánh nữ nhân! Ngươi cút xa chút cho ta, ta không đánh nữ nhân, nhưng không đại biểu ta không giết nữ nhân!"
Thẩm Minh Huyên co rúm một cái, nàng ta nhất thời không biết Tiêu Thanh Uyên nói là thật hay là giả, không dám lại mạo muội tiến lên nói chuyện rồi.
Ánh mắt băng lãnh của Tiêu Thanh Uyên lại rơi lên mặt Thẩm Quan Niên: "Thẩm Quan Niên, ta giúp ông phục chức, ông lại không có giúp ta cưới được Thẩm Vãn Đường, cho nên, hậu quả là cái gì, ông đoán được chưa?"
Thẩm Quan Niên một cái linh cơ, suýt chút nữa cũng quỳ xuống cho hắn, giọng ông ta đều đang run: "Thế tử, nghìn vạn lần đừng thu hồi chức quan của ta! Ngài bảo ta làm cái gì cũng được, ta cái gì cũng đồng ý! Ngài chẳng phải thích Đường nhi sao? Không vấn đề nha, ta giúp ngài cướp về rồi!"
Tiêu Thanh Uyên nộ bất khả át: "Nàng đều đã cùng Cố Thiên Hàn thành thân rồi, ta còn làm sao cướp? Ta bây giờ cướp về lại có ý nghĩa gì?!"
"Thành thân rồi cũng có thể cướp, có thể cướp có thể cướp!"
Thẩm Quan Niên sợ chức quan vất vả lắm mới về được của mình lại mất, vội vã nói: "Ta sớm đã nghe nói, tên Cố nhị đó hảo nam phong, hắn thích đàn ông, không thích nữ nhân! Đường nhi mặc dù gả cho hắn rồi, nhưng bọn họ chắc chắn không có viên phòng, Thế tử chỉ cần đem nàng cướp qua, cùng nàng viên phòng là được rồi! Quốc công phủ không thể nào muốn một đứa con dâu thất tiết, Cố Thiên Hàn càng không thể nào muốn một người vợ cắm sừng cho hắn!"
Tiêu Thanh Uyên ngẩn ra, hình như cũng có chút đạo lý nha, Thẩm Vãn Đường thành thân rồi thì sao? Thành thân rồi cũng có thể cướp nha!
Kiếp trước Cố Thiên Hàn chẳng phải cũng cướp thiếp của hắn sao?
Kiếp này hắn cướp vợ của Cố Thiên Hàn, không quá đáng chứ?
Còn về việc bọn họ có viên phòng hay không, Tiêu Thanh Uyên trong lòng không chắc chắn.
Hắn cùng Cố Thiên Hàn quen biết lâu như vậy, biết Cố Thiên Hàn đối với nữ nhân chưa từng động tình, Vạn Hoa Lâu hoa khôi ở trước mặt hắn nhảy múa diễm lệ hắn đều chẳng có phản ứng gì.
Nhưng lúc bọn họ cùng đi Vạn Diệp Lâu, cũng chẳng thấy Cố Thiên Hàn đối với tiểu quan bên trong có phản ứng gì.
Tiêu Thanh Uyên trong lòng nghiêng về việc, Cố Thiên Hàn vừa không thích đàn ông, cũng không thích nữ nhân, hắn liền chỉ thích chính hắn, hắn cảm thấy toàn thế giới không có người nào có thể xứng với hắn, hắn là thiên tài, người khác đều là kẻ ngu.
Tiêu Thanh Uyên nghĩ nghĩ, không nhịn được nhíu chặt lông mày: "Lẽ nào, bọn họ thực sự không có viên phòng sao?"
Thẩm Quan Niên gà mổ thóc giống như gật đầu lia lịa: "Không có không có, tuyệt đối không có!"
"Nhưng như vậy, Đường nhi chẳng phải liền quá đáng thương rồi sao? Ta thà rằng nàng viên phòng rồi."
Thẩm Quan Niên: "Hả???"
Tiêu Thanh Uyên thở ngắn than dài: "Ngài không có trọng sinh, không biết chuyện kiếp trước, kiếp trước, ta vì không tiếp đãi Đường nhi, chết sống không chịu cùng nàng viên phòng, cho nên mãi đến khi ta chết, nàng đều vẫn là thanh thanh bạch bạch, với tình yêu thâm trầm của nàng dành cho ta, e rằng ta chết rồi nàng cũng vẫn sẽ vì ta thủ tiết."
Thẩm Quan Niên: "..."
Cái này đều cái gì với cái gì! Chẳng trách bên ngoài đều nói Tiêu Thanh Uyên điên điên khùng khùng, như vậy xem ra, hắn điên khùng không hề nhẹ nha! Có một kiếp trước còn chưa tính, lại lòi ra một kiếp trước nữa, cư nhiên vô cùng vô tận!
"Thẩm Quan Niên."
"Hả?"
"Ngài cư nhiên thực sự ngu ngốc nha!"
"Cái này... có sao?" Trông có vẻ ngu ngốc rõ ràng là Tiêu Thanh Uyên nha!
"Tự nhiên là có rồi, ngài chọn phu quân cho con gái ngài, không có một người nào là thứ tốt."
"Thế tử ngài..." Ngài sao ngay cả chính ngài cũng mắng vào rồi?
"Ngài đã hại con gái ngài ba kiếp thủ hoạt quả rồi, nàng có người cha như ngài, đúng là xui xẻo tám kiếp rồi."
Không đâu không đâu?
Không thể nào không thể nào!
Ba kiếp không đủ, cái này lại tới cái tám kiếp?
Thẩm Quan Niên kinh tâm động phách, vị Tiêu Thế tử này đừng không phải cướp dâu không thành công, bị kích động phát bệnh rồi chứ?
Nghìn vạn lần đừng chết ở Thẩm phủ ông ta nha, đến lúc đó ông ta không cách nào ăn nói với Ninh Vương!
Thẩm Quan Niên vội vàng dùng giọng điệu ôn hòa nhất an ủi cảm xúc của Tiêu Thanh Uyên: "Thế tử bớt giận, Đường nhi căn bản không nhớ chuyện kiếp trước và kiếp trước nữa, những thứ này chỉ có ngài nhớ, cho nên Đường nhi sống khá vui vẻ, thực sự, nàng mỗi ngày đều ở tiểu viện đó của nàng sống rất sung sướng, còn sung sướng hơn cả ta!"
Nhưng nào ngờ, ông ta càng an ủi Tiêu Thanh Uyên càng buồn bã: "Đúng vậy, những chuyện đó, chỉ có một mình ta nhớ, nàng đều không nhớ ta nữa, hoàn toàn quên mất nàng lúc đầu là ái mộ ta thế nào rồi."
"Nay nàng bị Cố Thiên Hàn dỗ dành đi rồi, còn bắt đầu nhìn ta không thuận mắt rồi. Nàng theo Cố Thiên Hàn, có thể có ngày lành gì? Cố Thiên Hàn lạnh lùng vô tình, hào vô nhân tính, hắn há sẽ thương xót Đường nhi?"
"Tên Trấn Quốc công đó cư nhiên là một tên thô mãng võ phu, hung thần ác sát, Cố phu nhân cũng quy củ lớn đến đòi mạng, làm gì có phụ vương mẫu thân ta thương yêu Đường nhi?"
Nói đến cuối cùng, mắt hắn đều đỏ hẳn lên, nước mắt trong mắt đảo quanh, cố nhịn không để giọt lệ rơi xuống.
Thẩm Quan Niên đều xem ngây người rồi, vị Ninh Vương Thế tử này cảm xúc biến hóa chưa miễn cũng quá lớn rồi, lúc thì trên trời lúc thì dưới đất, cư nhiên phỉ di sở tư!
Ông ta đang ngẩn ngơ, Tiêu Thanh Uyên lại bỗng nhiên mạnh bạo túm lấy cánh tay ông ta.
Thẩm Quan Niên giật mình, run giọng hỏi: "Thế tử, sao thế?"
Tiêu Thanh Uyên ánh mắt hung ác: "Ngài sắp xếp một chút, đợi Đường nhi ngày về lại mặt, ta muốn cướp nàng đi, giết Cố Thiên Hàn một cái trở tay không kịp! Kiếp trước đều là Cố Thiên Hàn cướp người của ta, kiếp này nên đến lượt hắn nếm thử mùi vị bị cướp nữ nhân rồi!"
Thẩm Quan Niên vội vã gật đầu: "Thế tử yên tâm, ta định toàn lực giúp ngài cướp người! Lần này nhất định thành công!"
Ông ta luôn thấp thoáng có một loại ảo giác, dường như Tiêu Thanh Uyên thực ra không phải thực sự thích Thẩm Vãn Đường, hắn nhất quyết đòi cướp dâu, dường như giống hơn là muốn báo thù Cố Thiên Hàn nha!
Thôi đi, quản hắn là loại nguyên nhân nào, chỉ cần có thể giữ vững chức quan của ông ta, đừng nói cướp con gái ông ta, cướp nữ nhân của ông ta cũng được!
Đề xuất Hiện Đại: Tình Yêu Tôi Dành Cho Anh, Xin Dừng Lại Tại Đây
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ