Chương 641: Ngươi dám không?!
"Mẫu thân!"
Một tiếng kêu khàn đặc từ dưới thân Ngụy Đại Chương truyền ra, khiến Kỳ thị vốn đã như rơi vào hầm băng, trái tim hoàn toàn chìm xuống đáy vực.
Bà ta quay đầu lại, như phát điên đạp văng Ngụy Đại Chương ra, sau đó nhìn thấy Thẩm Minh Huyên khắp người đầy vết đỏ.
"Huyên nhi!"
Mắt bà ta lập tức đỏ ngầu, vội vàng cởi y phục của mình ra che đậy thân thể trần trụi của Thẩm Minh Huyên.
Thẩm Minh Huyên nhào vào lòng bà ta, khóc lóc thảm thiết: "Cái con súc sinh này đánh ngất con rồi đưa tới đây, hắn, hắn... Mẫu thân mau giết hắn đi! Giết hắn đi!!"
Doãn ma ma nhìn thấy Thẩm Minh Huyên khoảnh khắc đó, cả người tối sầm mặt mày, đợi khi bà ta hoàn hồn lại, vội vàng đuổi Vương phu nhân và Trần phu nhân ra ngoài, sau đó "rầm" một tiếng đóng chặt cửa sương phòng lại.
Vương phu nhân và Trần phu nhân nhìn nhau, đều thấy được sự thấu hiểu trong mắt đối phương.
Chuyện dơ bẩn thối nát chốn hậu trạch bọn họ đã thấy nhiều rồi, gần như trong nháy mắt đã hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì, Kỳ thị này đúng là gậy ông đập lưng ông, phen này có trò hay để xem rồi.
Nhìn lại Thẩm Vãn Đường đang đứng một bên ung dung tự tại, hai người lập tức tiến lên bắt chuyện.
"Ôi chao, đây chính là nhị tiểu thư Thẩm phủ phải không? Quả nhiên sinh ra đã quốc sắc thiên hương, khí chất cao sang, khiến người ta không thể rời mắt!"
"Ta vừa thấy nhị tiểu thư đã kinh ngạc như gặp thiên nhân, hèn chi Ninh Vương phủ và Quốc công phủ đều tranh nhau hỏi cưới nhị tiểu thư làm con dâu, khí độ này, ta nhìn còn muốn cướp về làm con dâu nhà mình nữa là!"
Thẩm Vãn Đường căn bản không quen biết hai người bọn họ, nhưng người ta đã khách khí như vậy, nàng đương nhiên cũng khách sáo đáp lại.
"Hai vị phu nhân quá khen rồi, khí độ thong dong trầm ổn trên người các phu nhân mới là đáng quý nhất, vãn bối sau này còn cần học hỏi nhiều."
Vương phu nhân cười khẽ: "Muốn trầm ổn không khó, đợi con đến tuổi như bọn ta, tự nhiên sẽ ổn thôi, chẳng cần học!"
Trần phu nhân liếc nhìn cánh cửa sương phòng đang đóng chặt, nhẹ giọng nói: "Chỗ này hơi ô uế, đừng để bẩn mắt nhị tiểu thư, nhị tiểu thư tuy đã định hôn sự nhưng dù sao vẫn chưa xuất giá, chúng ta đi chỗ khác dạo đi!"
Vương phu nhân lập tức phụ họa: "Đúng đúng đúng, chúng ta đi chỗ khác dạo, chùa Cô Viễn này hương hỏa tuy không vượng nhưng cảnh sắc rất đẹp đấy!"
Thẩm Vãn Đường lại tỏ vẻ do dự: "Chuyện này... hai vị phu nhân cứ đi ngắm cảnh trước đi, con ở đây còn chút việc, không thể đi cùng hai vị được, thật là xin lỗi."
Hai vị phu nhân cũng không tiện cưỡng ép kéo người đi, dù sao bên trong cũng xảy ra chuyện lớn như vậy, Thẩm Vãn Đường nếu coi như không có chuyện gì mà đi dạo chùa thì cũng hơi quá đáng.
Họ nhìn nhau, đành phải rời đi trước.
Chỉ có điều, đã đi ra xa lắm rồi, hai người họ vẫn liên tục quay đầu lại, suốt dọc đường đều nhỏ to bàn tán chuyện gì đó.
Thẩm Vãn Đường chẳng bận tâm họ nói gì, nàng đứng bên ngoài, nghe tiếng khóc mắng thấp thoáng truyền ra từ sương phòng, vẻ mặt lạnh lùng.
Cũng may nàng biết Kỳ thị không có ý tốt nên đã chuẩn bị trước, chỉ cần nàng thiếu cảnh giác một chút thôi, hôm nay kẻ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, khóc lóc bên trong sẽ chính là nàng!
Đỗ Quyên và Cầm Tâm lần lượt đi tới bên cạnh nàng: "Tiểu thư."
"Đã báo cho phương trượng chưa?"
"Đều đã theo lời tiểu thư dặn mà báo rồi, cũng đã góp đủ tiền dầu đèn."
"Tốt, làm tốt lắm."
Tiền dầu đèn đưa đủ, phương trượng đương nhiên rất sẵn lòng giúp đỡ, không lâu sau, ông đã dẫn theo mấy vị hòa thượng đi về phía này.
Thẩm Vãn Đường vừa thấy phương trượng, lập tức dụi mắt cho đỏ hoe, sau đó dùng giọng điệu kinh hãi nói: "Phương trượng đại sư, trong sương phòng kia có kẻ đăng đồ tử, đã khinh bạc tỷ tỷ con, xin đại sư mau mau bắt hắn lại! Đừng để hắn chạy thoát!"
Phương trượng trên đường tới đây vừa hay gặp Vương phu nhân và Trần phu nhân, hai vị phu nhân đó đã thêm mắm dặm muối kể lại sự việc một lượt rồi, nên ông biết, vị Thẩm nhị tiểu thư này nói "khinh bạc" là đã nể mặt Thẩm đại tiểu thư lắm rồi.
"A Di Đà Phật, thí chủ yên tâm, dám phạm tội tày đình này tại chùa Cô Viễn của bần tăng, bần tăng nhất định sẽ không để hắn trốn thoát! Người đâu, mau trói tên tặc tử đó lại cho ta!"
"Rõ!"
Mấy vị hòa thượng nghiêm mặt đáp một tiếng, sau đó đạp văng cửa sương phòng, tay cầm gậy dài xông vào.
Thẩm Minh Huyên bên trong bị trận thế này dọa cho hét lên, Kỳ thị cũng giật mình kinh hãi.
Ngụy Đại Chương cũng giật mình, định nhảy cửa sổ bỏ trốn, nhưng mấy vị hòa thượng đó ai nấy đều có võ nghệ, nhanh tay lẹ mắt đè hắn xuống, sau đó là một trận đòn tơi bời.
Ngụy Đại Chương kêu thảm thiết liên hồi, sau đó thật sự không chịu nổi đòn, đành phải cầu xin Kỳ thị: "Phu nhân cứu mạng! Tôi là làm việc cho người, người không thể qua cầu rút ván, dùng xong là gọi người đánh chết tôi thế này!"
Kỳ thị biến sắc: "Tên dâm tặc nhà ngươi, nói bậy bạ gì đó! Ta căn bản không quen biết ngươi, ngươi bớt ở đây cắn càn đi! Đánh, đánh mạnh vào cho ta! Loại bại hoại vô liêm sỉ này, đáng bị đánh chết tươi, kẻo làm ô uế nơi cửa Phật!"
Thẩm Vãn Đường bước vào: "Mẫu thân cũng nói đây là nơi cửa Phật thanh tịnh, sao có thể đánh chết người ở đây? Coi mạng người như cỏ rác, vậy thì có khác gì tên tặc tử kia? Con thấy, hay là đưa hắn tới quan phủ đi, để người của quan phủ thẩm vấn hắn cho kỹ!"
Kỳ thị không cần suy nghĩ, gắt gao phản đối: "Không được! Không được đưa hắn tới quan phủ!"
"Tại sao? Mẫu thân dường như rất sợ đưa hắn tới quan phủ nhỉ, lẽ nào, những lời tên này vừa nói đều là thật? Hắn thực sự làm việc cho người, chuyện đồi bại hắn làm hôm nay, chẳng lẽ là do người chỉ thị? Người sợ đưa hắn tới quan phủ thì người sẽ bị bại lộ?"
"Nói bậy bạ!! Huyên nhi là con gái ruột của ta, sao ta có thể hại nó như vậy!"
Mắt Kỳ thị đỏ ngầu, bà ta nhìn chằm chằm Thẩm Vãn Đường: "Ta biết rồi, là ngươi! Là ngươi thiết kế tất cả! Là ngươi hại con gái ta!!"
Thẩm Vãn Đường cười lạnh: "Con không quen biết tên tặc tử này, hắn vừa lên tiếng đã tìm người cầu cứu, rõ ràng là có quen biết với người. Hơn nữa, con dám tới quan phủ đối chất, người dám không?"
Kỳ thị nghiến răng: "Là hắn cắn càn, sao ta có thể quen biết loại cặn bã này!"
"Con hỏi người có dám tới quan phủ đối chất không, người đừng có trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia."
Kỳ thị đương nhiên không dám, bà ta vì sợ bại lộ bản thân nên mới muốn để các hòa thượng đánh chết Ngụy Đại Chương ngay tại chỗ.
Nhưng các hòa thượng sao có thể giết người, đánh Ngụy Đại Chương một trận xong liền trói hắn lại.
Thẩm Minh Huyên quấn y phục của Kỳ thị trên người, cuối cùng cũng từ trạng thái mơ hồ tỉnh táo lại, nàng ta run rẩy nhìn Kỳ thị: "Mẫu thân, tên tặc tử này, lẽ nào... lẽ nào thực sự là người..."
Nàng ta không nói tiếp được nữa, nàng ta đã nghĩ qua ngàn vạn lý do, nhưng không ngờ tai họa này lại do chính mẹ đẻ mang tới cho mình!
Hèn chi vừa rồi tên tặc tử kia cứ luôn miệng nói là nhận nhầm người, hèn chi mẫu thân cứ bắt hắn im miệng, một chữ cũng không cho hắn nói thêm.
Hóa ra, tên tặc tử này thực sự là do mẫu thân tìm tới!
Cách thức mà mẫu thân nói để khiến Thẩm Vãn Đường thân bại danh liệt, chính là để tên tặc tử này cưỡng dâm nàng!
Nhưng tên tặc tử này đã nhầm nàng thành Thẩm Vãn Đường!
Đề xuất Xuyên Không: Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ