Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 140: Mộ Ca hối hận đến xanh ruột

Chương 140: Mộ Ca hối hận đến xanh ruột

Họa Ý vừa trầm giọng nói, vừa nắm chặt nắm đấm trong ống tay áo.

Đùa gì chứ, nàng đã đợi hàng nghìn ngày đêm mới vất vả lắm mới có cơ hội được hầu hạ bên cạnh Thế tử, nàng sao có thể nhường cơ hội này cho kẻ khác! Lúc này đừng nói Thẩm Vãn Đường bảo nàng để mắt kỹ Mộ Ca, dù Thẩm Vãn Đường bảo nàng giết Mộ Ca nàng cũng làm được!

Sài ma ma nhìn biểu cảm của nàng, biết nàng nhất định sẽ hoàn thành rất tốt nhiệm vụ mà Thẩm Vãn Đường giao phó, bà hài lòng gật đầu rồi quay về phục mệnh.

Sau khi Sài ma ma đi khỏi, Họa Ý mới chậm rãi đứng dậy.

Nàng quay đầu nhìn về phía Mộ Ca đang ở trong sân.

Mộ Ca diện một bộ đồ trắng y hệt Sở Yên Lạc, đang nũng nịu nói chuyện với Thế tử, thậm chí còn tranh luôn việc của nha hoàn như nàng, lúc thì châm trà, lúc thì gắp điểm tâm, còn giúp hắn cài lại chiếc trâm bị lệch.

Người không biết còn tưởng Mộ Ca đã là thiếp thất của Thế tử rồi cơ đấy!

Tiếc thay, Thế tử vẫn coi trọng Thế tử phi hơn. Thế tử phi vừa hỏi một câu, hắn đã vội vàng nói không nạp thiếp nữa, sợ Thế tử phi sinh khí.

Chuyện này đã truyền khắp cả phủ rồi.

Gương mặt vốn luôn dịu dàng của Họa Ý lộ ra một tia lạnh lẽo. Nếu Thế tử muốn nạp thiếp thì người đầu tiên phải là nàng mới đúng, dù sao nàng cũng đã được Thế tử phi và Vương phi chấp thuận rồi!

Con bé Mộ Ca kia là cái thá gì, mà cũng đòi làm thiếp thất đầu tiên của Thế tử?

Họa Ý cúi đầu phủi bụi trên đầu gối, chỉnh lại búi tóc rồi bước vào sân, không khách khí chút nào mà gạt Mộ Ca ra, tự mình đứng bên cạnh Tiêu Thanh Uyên.

Vẻ lạnh lùng trên mặt nàng đã biến mất, khôi phục lại dáng vẻ dịu dàng thường ngày: "Cứ để nô tỳ hầu hạ Thế tử đi ạ, đây vốn là việc của nha hoàn, Mộ cô nương làm e là không hợp lắm đâu!"

Mộ Ca bị nàng gạt ra, trong lòng rất bực bội nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài, tránh để Tiêu Thanh Uyên chán ghét.

Nàng ta tiến sang phía bên kia của Tiêu Thanh Uyên: "Họa Ý cô nương khách sáo quá, tôi hầu hạ Thế tử cũng là lẽ đương nhiên, không có gì là không hợp cả. Dù sao Thế tử cũng đã nói sẽ nạp tôi làm thiếp rồi! Sau này tôi chính là người của Thế tử."

Biểu cảm trên mặt Họa Ý suýt chút nữa thì không giữ nổi, khóe môi nàng lộ ra một tia giễu cợt: "Sao nào, Mộ cô nương còn chưa biết sao? Thế tử đã nói rồi, không nạp thiếp nữa, Thế tử nhà chúng ta ấy à, chỉ nhận một mình Thế tử phi thôi!"

Mộ Ca sững người: "Cô nói cái gì?! Thế tử, lời cô ta nói có thật không?"

Tiêu Thanh Uyên gật đầu: "Là thật. Vốn dĩ nạp muội làm thiếp cũng chỉ là kế tạm thời, ta chủ yếu là muốn để muội có thể ở lại trong phủ một cách danh chính ngôn thuận. Tuy nhiên, việc ta nạp thiếp cũng không phải chuyện nhỏ, Thẩm Vãn Đường tuy về phương diện này rất đại độ, nhưng ta không thể không nể mặt nàng mà tùy tiện nạp thiếp được, ít nhất cũng phải được nàng gật đầu mới xong."

Gương mặt Mộ Ca từng chút từng chút một trắng bệch đi, hy vọng làm thiếp vừa mới nhen nhóm cư nhiên lại lụi tàn nhanh đến thế sao?

Giọng nàng ta lộ rõ vẻ oán hận: "Là Thế tử phi không cho Thế tử nạp thiếp sao? Có phải Thế tử phi chán ghét muội nên mới ngăn cản chuyện này?"

"Không liên quan đến nàng, nàng chẳng nói gì cả, là tự ta thấy không ổn thôi."

Nhưng Mộ Ca đời nào chịu tin lời Tiêu Thanh Uyên. Tiêu Thanh Uyên đã sẵn sàng vì nàng ta mà đỉnh đạc với Ninh Vương Phi, chọc Ninh Vương Phi tức đến ngất xỉu hộc máu mà hắn cũng không chịu nhượng bộ!

Sao tự dưng Thẩm Vãn Đường đến Thiều Quang Viện một chuyến về là Tiêu Thanh Uyên lại đổi ý ngay được?

Chắc chắn là do Thẩm Vãn Đường giở trò!

"Thế tử, từ xưa đến nay nam tử có thể nạp thiếp là chuyện thường, không ai có thể can thiệp được cả. Chuyện nhỏ nhặt này Thế tử cứ tự mình quyết định là được, căn bản không cần Thế tử phi gật đầu!"

Khăn tay trong tay Mộ Ca sắp bị vò nát đến nơi rồi, vậy mà vẫn phải tỏ ra vẻ lo nghĩ cho Tiêu Thanh Uyên: "Nếu chuyện nhỏ nhặt này cũng phải đợi Thế tử phi gật đầu mới làm được, Thế tử sẽ bị người ta cười nhạo đấy ạ!"

"Thế tử kim khẩu ngọc ngôn, lời nói ra như bát nước hắt đi, làm gì có đạo lý bị người ta ép phải thu hồi lại chứ?"

"Haiz, muội thì chẳng sao cả, muội chỉ lo sau này Thế tử không còn địa vị trong Vương phủ nữa, sau này ra ngoài cũng bị người ta chỉ trỏ thôi!"

Những lời này ít nhiều cũng chạm đúng vào nỗi đau trong lòng Tiêu Thanh Uyên.

Hắn siết chặt chén trà, hậm hực cắn một miếng điểm tâm: "Trong cái Vương phủ này, ta đúng là kẻ không có địa vị nhất rồi, đến cả thị vệ cũng dám động thủ với ta."

Hắn bây giờ nói chuyện căn bản chẳng có ai nghe!

Ngoại trừ Mộ Ca, sẽ chẳng còn ai mong chờ hắn đón Sở Yên Lạc về nữa.

Hôm nay nếu không có Mộ Ca, hắn đã không thể nhận được thư của Sở Yên Lạc, càng không thể biết được tình cảnh hiện giờ của Sở Yên Lạc tệ đến thế nào.

Trong lòng hắn là cảm kích Mộ Ca.

Hắn nhìn sang Mộ Ca: "Muội đừng đứng đó nữa, lại đây ngồi đi. Ta còn chưa cảm ơn muội đã giúp ta nhận thư của Yên Lạc, Yên Lạc ở bên ngoài sống không được tốt lắm, hôm nay muội cũng coi như lập công rồi..."

"Cố Thiên Hàn cái thằng khốn đó thật không phải con người, hắn cư nhiên lừa ta, cũng lừa cả Yên Lạc. Yên Lạc đều sinh bệnh rồi, hắn cư nhiên cũng không mời đại phu cho cô ấy, Yên Lạc gầy đi nhiều quá..."

Mộ Ca ngỡ ngàng hết chỗ nói, lúc này hắn lại đi bàn chuyện Sở Yên Lạc với nàng ta làm gì!

Nàng ta đang nhắc nhở hắn mau chóng vượt mặt Thẩm Vãn Đường để nạp nàng ta làm thiếp cơ mà!

Tiêu Thanh Uyên bị làm sao thế, hắn rốt cuộc có nghe nàng ta nói chuyện không vậy!

Mộ Ca cố gắng kéo chủ đề quay lại chuyện nạp thiếp: "Thế tử, ngài hay là cứ nạp muội làm thiếp đi, như vậy muội sẽ không bị đuổi đi nữa. Nếu không muội sợ Thế tử phi ngày mai sẽ đuổi muội đi mất thôi!"

Tiêu Thanh Uyên tâm trí để đâu đâu, đầu óc hắn toàn là dáng vẻ bệnh tật yếu ớt của Sở Yên Lạc nằm trên giường, thuận miệng đáp: "Thẩm Vãn Đường sẽ không đuổi muội đi đâu, nàng không nhỏ mọn như vậy. Ngược lại là Yên Lạc... Haiz, ta phải làm sao để cứu cô ấy ra đây? Mộ Ca, muội có cách gì hay không?"

"Chuyện này... muội cũng không có cách nào cả. Thế tử, ngài hay là cân nhắc lại chuyện nạp thiếp..."

Tiêu Thanh Uyên đối với lời của nàng ta tai trái vào tai phải ra, hắn đứng bật dậy: "Không được, ta phải viết cho Yên Lạc một lá thư, gửi thêm ít bạc cho cô ấy dùng. Ít nhất cô ấy cũng phải chữa khỏi bệnh trước đã, Cố Thiên Hàn cái thằng khốn đó vì báo thù ta chắc chắn sẽ không cho cô ấy một xu bạc nào đâu."

"Thế tử, ây, Thế tử!"

Mộ Ca gọi với theo mấy tiếng, Tiêu Thanh Uyên áp căn chẳng nghe thấy gì, nàng ta sốt ruột đến mức trên môi sắp nổi mụn nước đến nơi rồi!

Yên Lạc Yên Lạc Yên Lạc, hắn chỉ biết có mỗi Yên Lạc! Biết thế này nàng ta đã không đưa thư của Sở Yên Lạc cho hắn rồi!

Giờ thì hay rồi, gậy ông lại đập lưng ông!

Mộ Ca hối hận đến xanh cả ruột.

Nếu Tiêu Thanh Uyên thực sự đón Sở Yên Lạc về lần nữa thì càng hỏng bét, với tính cách đố kỵ của Sở Yên Lạc, nàng ta e là vĩnh viễn không thể làm thiếp thất của Tiêu Thanh Uyên được nữa!

Nàng ta vội vàng định bước vào phòng thì bị Họa Ý chặn lại.

Mộ Ca sa sầm mặt: "Tránh ra!"

Họa Ý cười như không cười nhìn nàng ta: "Mộ cô nương giá lớn thật đấy, làm tôi hơi sợ rồi đấy. Nhưng tôi là nha hoàn thân cận của Thế tử, Thế tử vào phòng nghỉ ngơi rồi, phận làm nha hoàn như tôi tự nhiên phải canh cửa cho Thế tử chứ!"

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Phu Quân Cưới Bình Thê
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện