Chương 134: Ngươi thật sự muốn cướp Thẩm Vãn Đường?
Bách An Hạng, Tĩnh Tư Trạch.
Tiêu Thanh Uyên sau khi rời khỏi Vương phủ liền cưỡi ngựa chạy đến đây.
Nhưng bà tử gác cổng không cho hắn vào, hắn nổi giận đạp ngã bà tử, xông thẳng vào trong: "Yên Lạc, ta đến đây!"
Tuy nhiên, người đón tiếp hắn không phải Sở Yên Lạc mà là Cố Thiên Hàn.
Tiêu Thanh Uyên sững sờ: "Sao ngươi cũng ở đây?"
Cố Thiên Hàn thần sắc lạnh lùng: "Đây là trạch viện của ta, sao ta không thể ở đây? Ngược lại là Thế tử, ngài đến tư trạch này của ta làm gì? Nếu ta nhớ không lầm, vị trí của trạch viện này ta chưa từng nói cho ngài biết."
"Yên Lạc đâu? Cô ấy ở đâu, có phải ngươi bắt nạt cô ấy rồi không?!"
"Ta chưa từng bắt nạt Sở cô nương, Thế tử sao lại nói vậy?"
"Ngươi bớt giả vờ đi! Yên Lạc chắc chắn là ở chỗ ngươi chịu uất ức nên mới viết thư cho ta!"
"Thư gì? Sở cô nương nói gì với Thế tử rồi? Thế tử không ngại lấy thư ra cho ta xem, nói không chừng thư căn bản không phải do Sở cô nương viết đâu, dù sao cô ấy cũng đã rời bỏ Thế tử rồi, cô ấy hiện giờ đang một lòng một dạ chuẩn bị gả cho ta."
Tiêu Thanh Uyên không nghe nổi những lời này, hắn phẫn nộ gạt Cố Thiên Hàn ra, xông vào trong phòng.
Trong nội thất, Sở Yên Lạc đang nằm trên giường với vẻ mặt bệnh tật, sắc mặt nàng ta trắng bệch, phối với mái tóc đen xõa tung và bộ y phục trắng muốt, cả người nàng ta toát lên vẻ yếu đuối mỏng manh lạ thường.
Mắt Tiêu Thanh Uyên lập tức đỏ hoe: "Yên Lạc!"
Sở Yên Lạc mở mắt, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ: "Thế tử, sao ngài lại đến đây? Ngài đặc biệt đến thăm thiếp sao?"
Tiêu Thanh Uyên sững lại: "Chẳng phải nàng viết thư cho ta, bảo ta đến sao? Nàng nói nàng ở đây sống không tốt, bảo ta đến đón nàng!"
Sở Yên Lạc lắc đầu: "Thiếp không có viết thư cho Thế tử mà, Thế tử hẳn phải hiểu tính cách của thiếp chứ, thiếp là người có cốt cách, có ngạo khí, dù thiếp có sống không tốt cũng sẽ không cầu xin Thế tử cứu đâu, dù sao Thế tử cũng đã cưới vợ rồi, thiếp cũng không tiện làm phiền ngài nữa, Sở Yên Lạc thiếp dù thời vận không thông nhưng cũng biết giữ thể diện."
"Cái gì? Không phải nàng viết? Vậy là ai viết?"
"Chuyện này thiếp cũng không rõ nữa."
"Thôi bỏ đi, bất kể là ai viết cũng không quan trọng, ta đã nói giọng điệu đó trông không giống nàng mà, hóa ra thực sự không phải nàng. Dù sao thì chắc chắn nàng đang sống không tốt, ta đến chuyến này không sai!"
Tiêu Thanh Uyên tiến lên, nắm chặt lấy tay nàng ta, ngay sau đó hắn liền nhíu mày: "Tay nàng sao lại lạnh thế này? Chăn sao lại mỏng thế? Cố Thiên Hàn đến một chiếc chăn dày hơn cũng không nỡ cho nàng dùng sao?"
"Chỗ ta chăn màn có đầy rẫy."
Giọng nói lạnh lùng của Cố Thiên Hàn vang lên sau lưng Tiêu Thanh Uyên: "Thế tử tốt nhất nên buông Sở cô nương ra, ngài đã không chịu cưới cô ấy, lại còn đến đây quan tâm giả tạo làm gì? Ngài không phải muốn hủy hoại hoàn toàn danh tiếng của cô ấy đấy chứ?"
"Sở cô nương, ta cái gì cũng có thể chiều theo cô, cô bệnh không chịu uống thuốc ta chiều, không chịu đắp chăn dày ta cũng chiều, nhưng nếu cô dám ở trước mặt ta mà lôi lôi kéo kéo với người đàn ông khác, ta sẽ không nhịn đâu."
Sở Yên Lạc dường như bị dọa sợ, vội vàng rút tay mình ra khỏi tay Tiêu Thanh Uyên: "Thế tử, ngài... ngài đừng như vậy, Thiên Hàn sẽ không vui đâu, ngài mau đi đi!"
Tiêu Thanh Uyên chưa bao giờ thấy Sở Yên Lạc nhút nhát sợ sệt như vậy, hắn lập tức nổi giận, quay đầu vung nắm đấm về phía Cố Thiên Hàn.
Tuy nhiên, nắm đấm của hắn không hề rơi trúng gương mặt góc cạnh của Cố Thiên Hàn như hắn dự tính.
Cố Thiên Hàn dễ dàng bắt lấy nắm đấm của hắn, rồi lạnh lùng đẩy hắn ra sau.
Tiêu Thanh Uyên lảo đảo ngã xuống giường, hắn gượng dậy, giận dữ lườm Cố Thiên Hàn: "Được! Ngươi có giận thì cứ trút lên ta, đừng có dọa Yên Lạc! Cô ấy chẳng qua chỉ là một nữ tử yếu đuối, bị ngươi lừa đến đây cư nhiên lại bệnh đến nông nỗi này, ta nếu không đến, có phải ngươi sẽ để mặc cô ấy bệnh chết không! Cố Thiên Hàn, ngươi quá độc ác, quá lạnh lùng vô tình rồi!"
Cố Thiên Hàn liếc nhìn Sở Yên Lạc đang giả bệnh, hắn không hiểu tại sao hắn có thể nhìn thấu trò mèo của Sở Yên Lạc trong nháy mắt, còn Tiêu Thanh Uyên thì vĩnh viễn không nhìn ra.
Chẳng lẽ đây chính là sự ma mị của tình yêu?
Hắn không thể hiểu nổi, trước đây hắn chưa từng ái mộ nữ tử nào, thực sự không thể tưởng tượng nổi Tiêu Thanh Uyên rốt cuộc là yêu cô ta đến nhường nào mà đến giờ vẫn không chịu từ bỏ Sở Yên Lạc.
Người phụ nữ này chẳng phải đã viết rõ bốn chữ "ham giàu phụ nghèo, thay lòng đổi dạ" lên trán rồi sao?
Tiêu Thanh Uyên mù rồi sao? Thế này mà cũng không thấy?
Hơn nữa, Tiêu Thanh Uyên chẳng phải tự nhận yêu cô ta sâu đậm sao? Tại sao ngay cả bút tích của cô ta cũng không nhận ra? Cô ta nói không phải cô ta viết, hắn cư nhiên lại tin.
Lá thư đó rõ ràng là do Sở Yên Lạc viết, cô ta cố tình gọi Tiêu Thanh Uyên đến, rồi lại vì muốn duy trì hình tượng thanh cao cô độc của mình mà nói dối là thư không phải do mình viết.
Vưu ma ma phụ trách trông coi cô ta đã nói rồi, Sở Yên Lạc từ lúc dọn vào đây đã không ngừng viết thư, không ngừng tìm người gửi thư đến Ninh Vương phủ.
Chỉ có điều phần lớn thư đều bị Vưu ma ma chặn lại, lá thư cuối cùng này là con cá lọt lưới.
Bên tai vẫn đang vang lên tiếng mắng nhiếc phẫn nộ của Tiêu Thanh Uyên, Cố Thiên Hàn lại dường như chẳng nghe thấy gì, hắn đột ngột lên tiếng hỏi: "Thế tử phi của ngài đâu?"
Tiếng mắng của Tiêu Thanh Uyên im bặt, hắn gần như tưởng mình nghe nhầm: "Ngươi nói cái gì?"
"Ta hỏi Thế tử phi của ngài đâu, nàng ấy đang ở đâu?"
"Ngươi hỏi Thế tử phi của ta làm gì? Nàng ấy đương nhiên là ở Vương phủ!"
Sắc mặt Tiêu Thanh Uyên rất khó coi: "Cố Thiên Hàn, ngươi định làm gì? Ngươi không phải cướp Yên Lạc còn chưa đủ, còn muốn cướp cả Thẩm Vãn Đường đấy chứ?"
Cố Thiên Hàn vẫn vẻ mặt lạnh lùng băng giá đó: "Cướp thì đã sao?"
"Ngươi thật sự muốn cướp Thẩm Vãn Đường? Cố Thiên Hàn, ngươi điên rồi sao?!"
Tiêu Thanh Uyên tức đến mức mặt xanh mét: "Ta chẳng qua chỉ là hại ngươi vào cung quỳ một đêm thôi sao? Chẳng qua chỉ là khiến ngươi bị Hoàng thượng quở trách một trận thôi sao? Đây cũng đâu phải chuyện gì to tát, ngươi có cần phải báo thù ta như vậy không?"
Cố Thiên Hàn cười lạnh: "Ngươi hại ta mất đi cơ hội kết thân với Liễu gia, vốn dĩ mẫu thân ta đã đang bàn bạc hôn sự với Liễu phu nhân rồi, là ngươi và Sở Yên Lạc vu khống ta lăng nhục cô ta, hại ta danh tiếng quét đất, Liễu phu nhân còn tưởng ta thực sự là kẻ háo sắc, lập tức từ chối hôn sự!"
"Hôn sự của ta bị hủy, ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn, lòng báo thù của ta chính là mạnh mẽ như vậy đấy, ngươi có bản lĩnh thì cũng báo thù ta đi."
Tiêu Thanh Uyên lúc này không còn gì để nói. Chuyện Cố gia và Liễu gia bàn chuyện cưới hỏi hắn cũng đã sớm nghe nói, sau đó Liễu gia không chịu bàn tiếp hắn cũng nghe Mặc Cơ nhắc qua một câu.
Nhưng hắn vốn tưởng Cố Thiên Hàn căn bản không thích Liễu Nam Thi, hôn sự hỏng thì thôi, Cố Thiên Hàn sẽ không để tâm.
Thế nhưng không ngờ Cố Thiên Hàn cư nhiên vì chuyện đó mà báo thù hắn!
Cát Tường đứng một bên nhịn không được nhìn công tử nhà mình mấy lần, công tử diễn kịch giỏi thật đấy, nói như thật vậy, nếu không phải hắn biết công tử chưa từng nghĩ đến việc kết thân với Liễu gia thì hắn cũng suýt tin rồi!
Đề xuất Cổ Đại: Đêm Ấy, Thiếp Bị Đế Vương Lạnh Lùng Hôn Đến Ngây Dại
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ