Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 123: Thế tử chọn một người đi!

Chương 123: Thế tử chọn một người đi!

Tiêu Thanh Uyên rất coi thường dáng vẻ chưa từng thấy qua sự đời của Mộ Ca: "Chỉ là một nghìn lượng vàng thôi mà, nhiều lắm sao? Ngươi làm gì mà kinh ngạc đến thế?"

Mộ Ca ngây người: "Hả? Không, không nhiều sao ạ?"

"Tất nhiên là không nhiều."

Tiêu Thanh Uyên thần sắc không vui: "Ngươi đừng có suy đoán lung tung về Thẩm Vãn Đường và Cố Thiên Hàn, cái tên Cố Thiên Hàn đó không phải người tốt, hắn đã dụ dỗ Yên Lạc đi, nhưng Thẩm Vãn Đường không thể nào đồng lõa với hắn được."

Mộ Ca cúi đầu: "Thế tử lại tin tưởng Thế tử phi đến vậy sao? Thế tử không mảy may nghi ngờ nàng ta sao? Con người ai chẳng có tư tâm, Sở cô nương vốn luôn được Thế tử sủng ái, Thế tử phi nảy sinh lòng đố kỵ cũng là lẽ thường tình mà, Thế tử đừng có nghĩ người ta tốt quá."

Đố kỵ?

Tiêu Thanh Uyên tỉ mỉ hồi tưởng lại, dường như hắn chưa bao giờ thấy loại cảm xúc đố kỵ này trên người Thẩm Vãn Đường.

Hắn phất tay: "Người khác thì có thể đố kỵ, nhưng Thẩm Vãn Đường thì không. Nàng ấy là người rộng lượng, có thể dung nạp được Yên Lạc, nàng ấy sẽ không liên thủ với Cố Thiên Hàn đâu, càng không thể đuổi Yên Lạc đi."

Mộ Ca căn bản không tin Thẩm Vãn Đường có thể dung nạp được Sở Yên Lạc, trên đời này chẳng có nữ nhân nào cam tâm tình nguyện chia sẻ trượng phu của mình với nữ nhân khác cả!

Nếu không thì Thẩm Vãn Đường đã sớm nâng đỡ nàng ta làm thiếp cho Tiêu Thanh Uyên rồi, chứ đâu có đề phòng nàng ta đủ đường như vậy!

Nàng ta đang định nói thêm vài lời xấu xa về Thẩm Vãn Đường thì bên ngoài có một nha hoàn dáng vẻ ôn nhu bước vào.

"Thế tử, Thế tử phi mời ngài qua Ngô Đồng Uyển một chuyến, ngài mãi vẫn chưa qua, chẳng lẽ là quên rồi sao?"

Họa Ý dịu dàng lên tiếng, nàng liếc nhìn Mộ Ca đang đứng trước mặt Tiêu Thanh Uyên, sau đó nhẹ nhàng hành lễ: "Hóa ra Mộ cô nương cũng ở đây."

Mộ Ca nhìn vóc dáng yểu điệu, gương mặt đẹp như tranh vẽ của nàng ta, trong lòng dâng lên một cảm giác nguy cơ và cấp bách.

Nàng ta biết Họa Ý này là nha hoàn bên cạnh Thẩm Vãn Đường, ngày thường phong cách của Họa Ý rất khác so với các nha hoàn khác, nàng ta rất thích chưng diện, mặc đồ rực rỡ nhất, việc cũng làm ít nhất, đôi bàn tay được bảo dưỡng vừa thon vừa mềm, người không biết còn tưởng nàng ta là đại tiểu thư nhà nào cơ đấy!

Hơn nữa, mỗi lần gặp Tiêu Thanh Uyên, nàng ta luôn tỏ ra vẻ mặt tràn đầy tình ý.

Nếu nói sau khi Sở Yên Lạc đi, ai có khả năng được nâng lên làm thiếp nhất, thì chắc chắn chính là Họa Ý này rồi.

Nhưng cũng may Tiêu Thanh Uyên cứ như bị mù, vừa không nhìn ra tình ý của Họa Ý dành cho mình, cũng chẳng nhìn ra nhan sắc được nàng ta dày công tô điểm, hắn nghe lời Họa Ý xong liền sải bước đi ra ngoài.

"Đêm qua ta bị sốt cao, cứ hôn mê mãi không tỉnh, nghe Mặc Cơ nói lại là Thế tử phi giúp ta châm cứu chữa trị?"

Họa Ý đi theo sau: "Bẩm Thế tử, quả thật là Thế tử phi đã chẩn trị cho ngài. Sau khi ngài hạ sốt, Thế tử phi còn đặc biệt để nô tỳ ở lại chỗ ngài canh đêm đấy ạ, để phòng hờ bệnh tình của ngài tái phát, cũng may ngài không có gì đáng ngại, nô tỳ lúc này mới có thể giao phó với Thế tử phi đây ạ."

Mộ Ca ở phía sau lườm một cái, Tiêu Thanh Uyên hỏi rõ ràng là về Thẩm Vãn Đường, vậy mà Họa Ý cứ phải nhấn mạnh chuyện đêm qua nàng ta canh đêm cho Tiêu Thanh Uyên, thật đúng là biết cách tạo sự chú ý.

Tiêu Thanh Uyên lại chẳng để tâm đến lời của Họa Ý, tên sai vặt duy nhất của hắn là Mặc Cơ vẫn còn đang bị thương, không thể hầu hạ hắn, Thẩm Vãn Đường đưa nha hoàn của nàng cho hắn dùng cũng là chuyện bình thường.

Có điều, trước đây Thẩm Vãn Đường thích để Cầm Tâm tới truyền lời hầu hạ, lần này sao lại đổi thành Họa Ý rồi? Chẳng lẽ là lần trước hắn chê Cầm Tâm chân tay vụng về, không biết hầu hạ người khác, nên Thẩm Vãn Đường đã ghi nhớ, đặc biệt đổi cho hắn một nha hoàn khác?

Họa Ý này nói năng nhẹ nhàng, người dường như cũng vô cùng thỏa đáng tỉ mỉ, trông có vẻ ôn thuận hơn Cầm Tâm nhiều.

Tiêu Thanh Uyên vừa nghĩ ngợi, rất nhanh đã tới Ngô Đồng Uyển.

Trong viện tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, mang lại một cảm giác tĩnh mịch yên bình khó tả, Tiêu Thanh Uyên trước đây thấy cái viện này không vừa mắt, căn bản chẳng muốn tới, giờ hắn lại thấy nơi này tốt hơn viện của mình nhiều, nhã nhặn lại thoải mái, rất hợp để ở.

Lúc hắn bước vào thì thấy Thẩm Vãn Đường đang xem sổ sách, Đỗ Quyên và Cầm Tâm hầu hạ hai bên, nghe thấy động tĩnh, cả ba người đều nhìn về phía hắn.

Hai nha hoàn cung kính hành lễ, Thẩm Vãn Đường thì đứng dậy, nở một nụ cười nhạt với hắn: "Thế tử tới rồi."

Vì đã là buổi đêm nên nàng đã tháo bỏ những trâm cài lộng lẫy, trút bỏ xiêm y rực rỡ, mái tóc dài chỉ dùng một chiếc trâm ngọc vấn lên, trên người chỉ mặc bộ thường phục màu tố vô cùng giản dị.

Phồn hoa qua đi, lộ ra khí chất thanh lãnh và nhan sắc thoát tục của Thẩm Vãn Đường.

Tiêu Thanh Uyên có một khoảnh khắc ngẩn ngơ, cảm thấy như thể Sở Yên Lạc đã trở về: "Yên Lạc..."

Người trong phòng ngoài phòng nghe thấy tiếng gọi này, tất cả đều đồng loạt biến sắc.

Chỉ có Thẩm Vãn Đường thần sắc không đổi, nàng như thể chẳng nghe thấy gì, vẫn mỉm cười như cũ, đâm thẳng vào tim Tiêu Thanh Uyên: "Thế tử, Cố nhị công tử hôm nay đặc biệt vì chuyện cướp Sở cô nương đi mà mang lễ vật tới xin lỗi, đây là danh sách lễ vật của hắn, mời Thế tử xem qua."

Tiêu Thanh Uyên lập tức hoàn hồn, hắn biết mình đã gọi nhầm người, ho khẽ hai tiếng để che giấu sự lúng túng: "Nàng là Thế tử phi, là đương gia chủ mẫu, danh sách lễ vật nàng cứ giữ lấy là được, không cần đưa ta xem đâu."

Thẩm Vãn Đường biết hắn sẽ không xem, nàng chỉ làm theo quy trình thôi: "Ngoài những thứ trong danh sách ra, Cố nhị công tử còn gửi thêm một nghìn lượng vàng, khoản vàng này không có trong đơn, vì số lượng thật sự không nhỏ nên vẫn phải riêng biệt báo cho Thế tử biết."

Chỉ là báo cho hắn biết, chứ không để hắn xử lý sao?

Tiêu Thanh Uyên sờ sờ mũi, cảm thấy địa vị của mình trong nhà dường như càng lúc càng thấp.

Hắn vốn dĩ còn muốn trả lại số vàng đó cơ, tốt nhất là ném hết vào mặt Cố Thiên Hàn, không ngờ Thẩm Vãn Đường căn bản chẳng có ý định trưng cầu ý kiến của hắn.

Hắn định mở miệng đòi lại một nghìn lượng vàng đó, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt trong veo của Thẩm Vãn Đường, hắn lại ngậm miệng —— ai bảo vừa rồi hắn gọi nhầm tên nàng chứ? Nàng còn chẳng trách hắn, hắn dường như cũng chẳng có lý do gì để lấy vàng đi.

Thôi bỏ đi, Thẩm Vãn Đường vốn dĩ đã thích những vật tục tĩu như vàng bạc, cho nàng thì cho nàng vậy!

"Chỉ là một nghìn lượng vàng thôi mà, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nàng cứ coi như Cố Thiên Hàn chưa từng gửi tới là được."

Thẩm Vãn Đường thấy hắn dường như không bận tâm nên cũng không để ý nữa, nàng nhắc tới một chuyện khác: "Vết thương trên người Thế tử vẫn chưa lành hẳn, bên cạnh hiện giờ không có người hầu hạ thì không được tiện cho lắm, chỗ ta có mấy nha hoàn lanh lợi, Thế tử chọn một người đi!"

Tiêu Thanh Uyên do dự một chút, đám nha hoàn ngoài phòng lúc này hắn tự nhiên chẳng nhìn rõ mặt ai cả, ba người trong phòng hắn lại nhìn thấy rõ mồn một.

Một Cầm Tâm, một Đỗ Quyên, còn một người nữa chính là Họa Ý đã dẫn hắn tới.

Lúc Sở Yên Lạc còn ở Vương phủ, nàng rất bài xích Cầm Tâm, nên Tiêu Thanh Uyên theo bản năng cũng có chút bài xích nàng.

Còn Đỗ Quyên là nha hoàn hồi môn Thẩm Vãn Đường mang tới từ Thẩm gia, tình nghĩa tự nhiên không hề tầm thường, hơn nữa con bé này cứ đờ đẫn ra, Tiêu Thanh Uyên cũng không mấy vừa mắt.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Họa Ý.

Nàng khẽ cúi đầu, đứng đó một cách nhu mì ngoan ngoãn, dưới ánh đèn, làn da nàng trắng như sứ, ngay cả đôi bàn tay nàng cũng thon thả đẹp đẽ hơn các nha hoàn khác.

Đã chọn nha hoàn thì tự nhiên phải chọn một người trông vừa mắt một chút, nghe lời một chút.

Tiêu Thanh Uyên giơ tay chỉ về phía Họa Ý: "Cứ là nàng ta đi!"

Đề xuất Hiện Đại: Kiểm Soát Dịu Dàng
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện