Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 117: Huynh bây giờ mới thích nàng ấy, có hơi muộn rồi nhỉ?

Chương 117: Huynh bây giờ mới thích nàng ấy, có hơi muộn rồi nhỉ?

Cố Thiên Hàn khựng lại: "Thiên Ngưng."

"Nhị ca, hôm nay huynh nổi tiếng rồi đấy, giờ đầu đường cuối ngõ đều đang bàn tán về huynh, mẫu thân còn đang đợi huynh cho bà một lời giải thích, bà không tin huynh sẽ làm ra chuyện hồ đồ như vậy."

Cố Thiên Ngưng lặng lẽ nhìn hắn: "Muội cũng không tin."

Cố Thiên Hàn không giải thích hành động của mình, từ khi trọng sinh đến nay, hắn cũng chưa từng nhắc với bất kỳ ai về việc mình trọng sinh.

Hắn chỉ nói: "Ta không sợ bị bàn tán, có điều, dạo này muội ít vào cung thôi, tránh xa Thái tử một chút."

"Việc có vào cung hay không không phải muội quyết định, nhị ca hôm nay gây ra chuyện như vậy, cô mẫu ngày mai nhất định sẽ gọi muội vào cung, lúc đó chắc chắn sẽ gặp Thái tử."

Cố Thiên Ngưng thấy lạ: "Nhị ca dạo này sao cứ bảo muội tránh xa Thái tử?"

"Vì hắn không muốn cưới muội."

Cố Thiên Ngưng cười: "Nhị ca sao biết huynh ấy không muốn cưới muội? Nếu không muốn cưới muội thì huynh ấy đã không đợi đến tận bây giờ rồi. Trước khi muội cập kê, huynh ấy đã nói với muội, bảo muội làm Thái tử phi của huynh ấy."

Cố Thiên Hàn khẽ nhíu mày: "Muội thích Thái tử?"

Nữ tử khác bị hỏi câu này chắc hẳn sẽ đỏ mặt thẹn thùng, sẽ ngại ngùng, nhưng Cố Thiên Ngưng lại hào phóng đáp: "Thích ạ."

"Nhưng Thái tử không thích muội."

"Huynh ấy cũng thích muội, muội có thể cảm nhận được."

"Hắn nếu thật sự thích muội, đã đến Cố gia cầu hôn ngay ngày thứ hai sau khi muội cập kê rồi. Giờ đã qua hơn một tháng rồi, hắn chẳng có ý định gì muốn thành thân với muội cả."

Nụ cười của Cố Thiên Ngưng dần tắt lịm: "Nhị ca, muội không biết tại sao huynh đột nhiên không tán thành muội gả cho Thái tử nữa, nhưng việc có gả cho Thái tử hay không, không phải huynh hay muội có thể quyết định."

"Phụ thân và cô mẫu vẫn luôn trải đường cho muội trở thành Thái tử phi, cả Cố gia đều đặt hy vọng vào muội để trở thành Hoàng hậu tương lai, muội không có đường lui, cũng không có quyền nói không."

"Gả cho Thái tử, làm Thái tử phi, là trách nhiệm muội gánh vác từ khi sinh ra, địa vị và sự phồn vinh của Cố gia trong mấy chục năm tới cần muội đi duy trì."

Muội muội hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa, đáng tiếc kiếp trước Cố Thiên Hàn chưa từng nhận ra nàng đã hy sinh bao nhiêu cho gia tộc.

Người ngoài chỉ thấy trở thành Thái tử phi, trở thành Hoàng hậu dưới một người trên vạn người là vinh quang vô thượng, không ai biết muội muội đã phải chịu áp lực và trách nhiệm lớn lao thế nào.

Kiếp trước, giây phút cuối cùng trước khi chết, nàng có từng hối hận vì đã gả cho Thái tử không?

"Thiên Ngưng, địa vị và sự phồn vinh của gia tộc lẽ ra phải do ta và đại ca duy trì, vinh quang của Cố gia không cần phải hy sinh muội để đổi lấy."

"Nhị ca, muội không thấy đây là một sự hy sinh, làm Thái tử phi chẳng có gì không tốt."

"Thái tử không phải là lựa chọn tốt nhất, muội có thể chọn quý công tử môn đăng hộ đối khác. Chuyện này, ta cũng sẽ đi nói với phụ thân."

"Nhị ca, huynh nghĩ xem, nếu muội không làm được Thái tử phi, bên ngoài sẽ có bao nhiêu người cười nhạo muội, cười nhạo Cố gia?"

Cố Thiên Hàn khẽ siết nắm tay: "Nếu bị cười nhạo có thể giúp muội tránh được tất cả những gì phải gánh chịu trong tương lai, vậy thì cứ mặc kệ họ cười nhạo."

"Nhị ca là sợ muội sau này vào cung rồi không được tự do sao?"

Cố Thiên Ngưng khóe môi khẽ nhếch: "Gả cho Thái tử thì sau này quả thật không thể tùy ý ra khỏi cung nữa, có điều muội vốn cũng chẳng phải tính ham chơi, nên sống trong cung cũng không tệ. Nhị ca, dạo này huynh có vẻ bắt đầu quan tâm muội rồi, thật hiếm thấy, huynh trước đây chẳng quan tâm ai cả."

Đó là vì trước đây hắn tưởng địa vị Cố gia vững chắc, tưởng Cố gia sẽ mãi phồn vinh như vậy.

Hắn không ngờ Thái tử sẽ không chút lưu tình mà tắm máu cả Cố gia.

Cố Thiên Hàn rũ mi mắt, không nhìn muội muội nữa: "Ta còn có việc, đi trước đây."

Nói xong, hắn sải bước đi ra ngoài.

Phía sau, giọng nói của Cố Thiên Ngưng lại vang lên: "Nhị ca, huynh là đi gặp vị Sở cô nương vừa cướp về kia sao?"

Cố Thiên Hàn không có bất kỳ phản hồi nào, bước chân cũng không dừng lại.

"Ừm, xem ra không phải rồi, nhị ca, huynh thực ra không thích Sở cô nương đúng không?"

Cố Thiên Hàn vẫn không phản ứng, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Thấy hắn sắp ra khỏi cửa, Cố Thiên Ngưng lại nói: "Huynh thích là Thẩm..."

Cố Thiên Hàn đột ngột quay đầu: "Đừng nói bừa, dễ làm hỏng thanh danh người khác!"

Cố Thiên Ngưng mở to mắt: "Nhị ca, muội còn chưa nói hết tên nàng ấy mà, sao huynh biết muội nói là ai?"

Nàng rảo bước đến trước mặt Cố Thiên Hàn, trong mắt mang theo ý cười: "Nhị ca, huynh thật sự thích nàng ấy à, nhưng nàng ấy đã gả cho người ta rồi, huynh bây giờ mới thích, có hơi muộn rồi nhỉ?"

Cố Thiên Hàn sắc mặt lạnh lùng: "Ai nói ta thích nàng ấy?"

"Nhị ca, huynh lừa được người khác chứ không lừa được muội đâu! Mấy ngày trước, lúc muội vào cung gặp cô mẫu, nghe bà vô tình nhắc đến việc huynh đã dùng thuốc của vị Thế tử phi đó, muội liền biết huynh đối với nàng ấy không bình thường."

Cố Thiên Ngưng hạ thấp giọng: "Huynh ngày thường ngay cả thuốc mỡ muội và mẫu thân đưa cho cũng không chịu dùng, lúc thì bảo không đúng bệnh, lúc lại bảo thành phần có vấn đề, thậm chí ngay cả đơn thuốc thái y kê huynh cũng sẽ nghi ngờ, sao lại tin tưởng vị Thế tử phi đó như vậy, dễ dàng dùng thuốc của nàng ấy chứ?"

Cố Thiên Hàn giọng điệu thờ ơ: "Ta dùng thuốc chỉ là để cô mẫu yên tâm thôi, muội nghĩ quá nhiều rồi."

Cố Thiên Ngưng gật đầu: "Xem ra là thật sự để người ta trong lòng rồi, sợ làm hỏng thanh danh nàng ấy nên ngay cả với muội muội ruột cũng kín miệng như bưng, không chịu thừa nhận huynh thích nàng ấy. Ngược lại huynh đối với vị Sở cô nương kia thì chẳng có chút kiêng dè nào, lúc thì vung tiền như rác đi tỏ tình, lúc lại nổi giận vì hồng nhan đến tận cửa cướp người, chỉ sợ không hủy được thanh danh nàng ta, chỉ sợ Tiêu Thế tử không sinh hiềm khích với nàng ta."

Cố Thiên Hàn: "Muội có cái sự thông minh này thì tốt nhất đừng đặt lên người ta, tốt nhất là đặt lên người Thái tử ấy, như vậy muội mới phân biệt được hắn rốt cuộc có thích muội hay không."

Cố Thiên Ngưng chớp mắt: "Nhị ca, huynh cướp Sở cô nương từ chỗ Tiêu Thế tử, chắc không phải là vì Thẩm... Thế tử phi chứ?"

"Không phải."

Cố Thiên Ngưng hít một hơi lạnh: "Thật sự là vậy sao?!"

"Ta nói không phải, tai muội điếc à?"

"Nhị ca, người đời đều nói Tiêu Thế tử là một đại tình chủng, muội cũng tưởng là vậy, nhưng muội không ngờ, hóa ra đại tình chủng thực sự lại là huynh? Huynh điên rồi sao? Vì để thành toàn cho vị Thế tử phi đó mà hy sinh bản thân, cướp đi Sở Yên Lạc để nàng ấy không còn nỗi lo về sau! Sao huynh không dứt khoát cướp luôn Thế tử phi đi, với bản lĩnh của huynh, Tiêu Thế tử chắc chắn cướp không lại huynh đâu."

Cố Thiên Hàn: "Muội thật lắm lời, trí tưởng tượng quá phong phú rồi, sau này đừng đến viện của ta, nhìn thấy muội là ta đau đầu."

Nói xong, hắn quay người bỏ đi, bước chân nhanh như thể phía sau có mãnh thú đuổi theo.

Cố Thiên Ngưng ở phía sau giậm chân: "Vừa rồi còn nói huynh ấy bắt đầu quan tâm muội, chớp mắt đã trở lại dáng vẻ ban đầu, chẳng có kiên nhẫn nói thêm với muội vài câu."

Nàng ra khỏi viện của Cố Thiên Hàn, vẫy vẫy tay với nha hoàn thân cận đang đợi bên ngoài: "Bảo Trúc, đi nghe ngóng xem Thế tử phi của Tiêu Thế tử ngày thường thích đi dạo ở đâu, chúng ta đi tình cờ gặp nàng ấy một chuyến."

Đề xuất Ngọt Sủng: Sau Khi Hình Tượng Phu Quân Thâm Tình Của Công Tử Hào Môn Sụp Đổ
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, nội dung cuốn

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện