Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 95: Mục đích của Kỷ Thắng

Những ngày sau đó, mỗi ngày tan học Lạc Dao đều thấy Kỷ Thắng.

Ông ta bắt đầu tặng quà cho Lạc Dao, hứa hẹn đủ thứ, đương nhiên tất cả đều bị chính chủ từ chối không trượt phát nào. Thậm chí dưới sự ngầm đồng ý của Lạc Dao, Kỷ Thắng suýt chút nữa đã bị Tư Tuần và đám đàn em trùm bao tải tẩn cho một trận.

Từ ngày đó, Kỷ Thắng không còn chủ động sáp lại gần Lạc Dao nữa, chỉ là lần nào cũng đứng ở cổng trường như hòn đá vọng phu, rướn cổ nhìn Lạc Dao từ xa.

Chỉ là những gì ông ta làm cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng.

Có lẽ nguyên chủ sẽ bị ông ta làm cho cảm động, nhưng Lạc Dao thì tuyệt đối không.

Thấy ngày hẹn ước đang đến gần, cả nhà Kỷ Thắng đều vô cùng sốt ruột.

Đặc biệt là Kỷ Tử Huyên, cô ta khó khăn lắm mới yêu được Tô Trạch, không muốn dính dáng gì đến đám người kia nữa.

“Ba, không được thì cứ bắt cóc nó về.” Thấy ngày hẹn đã cận kề, Kỷ Tử Huyên dứt khoát chọn cách làm liều.

Nếu là trước đây, Kỷ Thắng nhất định sẽ từ chối để duy trì hình tượng người cha hiền từ đang lung lay sắp đổ của mình, nhưng dạo này liên tục bị Lạc Dao cho ăn bơ, lại còn bị một thằng nhóc cấp ba cảnh cáo, Kỷ Thắng cũng muốn cho cô một bài học.

“Dù có bắt thì cũng phải tìm cách nào vạn vô nhất thất, vả lại Kỷ Lạc Dao luôn đi cùng thằng nhóc Tư Tuần kia, phải tìm cách tách nó ra.”

Kỷ Tử Huyên nhớ lại chuyện Tô Trạch nói với mình mấy hôm trước, mắt hơi sáng lên: “Chuyện này con có cách.”

Ba người bàn bạc một hồi, một kế hoạch bắt cóc Lạc Dao đã ra đời.

...

Ngày thứ Bảy, khối lớp 11 vẫn duy trì thói quen phụ đạo.

Tư Tuần buổi chiều chỉ học một tiết rồi xin nghỉ, cho đến khi tan học vẫn không thấy quay lại.

Lạc Dao đành viết bài tập vào giấy ghi chú, dán lên bàn học của cậu ta.

Đi theo dòng người ra cổng trường, không ngoài dự đoán, cô lại gặp "hòn đá vọng phu" Kỷ Thắng, chỉ có điều lần này ông ta không đứng nhìn từ xa nữa mà tiến lên chặn đường Lạc Dao.

“Chó khôn không chắn đường.”

Bị con gái ruột làm mất mặt như vậy, sắc mặt Kỷ Thắng lập tức sa sầm xuống, nhưng nghĩ đến mục đích của mình, ông ta cố nén sự khó chịu trong lòng, nặn ra một nụ cười giả tạo: “Dao Dao, về chuyện của mẹ con, ba có vài điều muốn nói với con, chỉ mười phút thôi được không?”

“Nói đi.”

“Sang tiệm trà sữa đối diện nói đi, trời lạnh thế này, uống ly trà sữa nóng cho ấm người.”

Lạc Dao giả vờ như không thấy sự tính toán trong mắt ông ta, cùng ông ta đi đến tiệm trà sữa.

Tiệm trà sữa ngày thường đông nghịt học sinh, hôm nay lại chẳng có một bóng người.

“Chủ quán, cho một ly cacao nóng.”

Trà sữa nhanh chóng được bưng đến trước mặt Lạc Dao, cô không động vào, chỉ nhìn Kỷ Thắng đối diện nói: “Nói đi.”

“Trời lạnh, con cứ uống trà sữa cho ấm người đã, rồi ba sẽ nói.”

Ngân Hà Hào sợ ký chủ nhà mình uống thật, vội vàng nhắc nhở: “Ký chủ, trong trà sữa này bỏ liều lượng thuốc mê cực lớn, dù chỉ uống một ngụm cũng đủ làm gục một người đàn ông trưởng thành đấy.”

“Ta muốn xem mục đích của ông ta là gì, ngươi có cách nào không?”

“Ký chủ, hai... không! Một tích phân, tôi có thể giúp bố pha loãng thuốc mê.” Ký chủ là đồ vắt cổ chày ra nước, nó mà nói hai điểm vạn nhất cô không đồng ý thì sao?

Lạc Dao thực sự không cam lòng lắm, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ ở vị diện này khá nhiều, cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý.

Sau khi xác nhận đổi, Lạc Dao liền uống một ngụm lớn trà sữa.

“Nói đi.”

Kỷ Thắng bắt đầu cười híp mắt sám hối, lải nhải một bài văn mẫu ba trăm chữ, thấy Lạc Dao vẫn không có phản ứng gì, không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Chẳng phải bảo uống vào là gục ngay sao?

Ông ta nói tận ba trăm chữ rồi đấy!

Đang sốt ruột thì thấy Lạc Dao đối diện bỗng nhiên đổ gục xuống bàn.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Hòa Ly, Tiền Phu Hắn Phát Điên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện