Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 93: Có dốc sức học cũng là bét bảng

“Tô Trạch.” Kỷ Tử Huyên đi đến bên cạnh cậu ta, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Cậu... cậu có thể phụ đạo cho mình không? Dạo này thành tích của mình giảm sút nhiều quá.”

Đối với Kỷ Tử Huyên, Tô Trạch cực kỳ không thích.

Nếu không phải vì cô ta, Tư Tuần làm sao có cơ hội chen chân vào?

Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, trong lòng Tô Trạch vô cùng khó chịu.

Tô Trạch của hiện tại, ham muốn chinh phục Lạc Dao đã sớm vượt qua cả sự yêu thích.

Vì vậy, yêu cầu của Kỷ Tử Huyên, cậu ta chẳng cần suy nghĩ đã gật đầu đồng ý: “Được.”

Vậy thì cứ thi thố xem, xem ai phụ đạo ra người giỏi hơn!

...

Cổng trường.

Tư Tuần chắn trước mặt Lạc Dao, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn người đàn ông trung niên đạo mạo trước mặt.

Người đàn ông trung niên, tức Kỷ Thắng, đang chỉ tay mắng Lạc Dao: “Kỷ Lạc Dao, con dám yêu sớm thật à? Lại còn là cái loại lưu manh không ra gì này! Con thật sự làm ba quá thất vọng!”

“Liên quan gì đến ông.” Người lên tiếng là Tư Tuần.

Mặc dù người trước mặt trên danh nghĩa là nhạc phụ tương lai, nhưng những gì ông ta làm, e là cả trường đều biết hết rồi. Cậu tin rằng đại lão cũng sẽ không tha thứ cho ông ta.

“Chỗ này không có phần của cậu nói chuyện!”

Kỷ Thắng vừa nói vừa định đẩy Tư Tuần ra, nhưng Tư Tuần tuy tuổi còn nhỏ nhưng cao tới mét tám, lại còn thường xuyên đánh đấm, không phải loại người suốt ngày an nhàn như Kỷ Thắng có thể lay chuyển được.

Không đẩy được Tư Tuần, mặt Kỷ Thắng có chút ngượng ngùng.

Ông ta nhớ đến mục đích hôm nay đến đây, đành phải nén cơn giận đang bốc lên, nói với Lạc Dao phía sau Tư Tuần: “Dao Dao, lát nữa đi ăn tối với ba nhé? Ăn xong ba đưa con đi mua sắm, con muốn mua gì cũng được.”

“Kỷ Thắng, đừng có làm phiền tôi, nếu không Kỷ Tử Huyên có xảy ra tai nạn gì, tôi không biết đâu đấy.”

“Con nói cái gì?” Kỷ Thắng có chút nghi ngờ lỗ tai mình.

Lạc Dao bước ra từ phía sau Tư Tuần, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm ông ta: “Tôi nói được làm được, còn nữa, tôi dù có yêu sớm thì vẫn cứ đứng nhất, không giống Kỷ Tử Huyên, có dốc sức học cũng chỉ là bét bảng.”

“Phụt——”

Tư Tuần không khách khí cười thành tiếng: “Ha ha ha ha ha... Dao Dao, em nói thẳng thừng quá đi mất hi hi hi hi...”

“Đi thôi, đừng lãng phí thời gian với những người vô vị.” Lạc Dao nói xong liền rời đi trước.

“Đến đây~” Tư Tuần vội vàng đi theo, lúc đi ngang qua Kỷ Thắng còn không quên bồi thêm một nhát: “Tháng trước tôi còn đứng bét bảng, tháng này chỉ cần tùy tiện nỗ lực một chút là vượt qua Kỷ Tử Huyên rồi. Chậc—— không cách nào khác, ai bảo tôi thông minh quá làm chi, thật là đau đầu.”

Đợi đến khi hai người đi xa, Kỷ Thắng mới không nhịn được lộ ra bản tính, tức giận đá văng hòn đá dưới chân, kết quả đá trượt hòn đá mà đá thẳng vào bậc thềm, đau đến mức ôm chân nhảy dựng lên, trông chẳng khác gì một gã hề nực cười.

...

Công viên nhỏ.

Kỷ Tử Huyên lén nhìn Tô Trạch đang tỉ mỉ giảng bài, trong lòng vui sướng đến mức muốn bay lên.

Cô ta bỗng cảm thấy bị cả lớp cô lập cũng chẳng là gì, chỉ cần được ở bên cậu ta, dù có bị cả thế giới quay lưng cũng xứng đáng.

“Hiểu chưa?”

“Hả? Ồ, hiểu, hiểu rồi!” Kỷ Tử Huyên gật đầu loạn xạ.

Nhận ra Kỷ Tử Huyên đang để tâm hồn treo ngược cành cây, Tô Trạch nhíu mày, tay nhanh chóng ra một đề bài cùng dạng: “Cậu làm thử đi, xem đã nắm vững kiến thức chưa.”

Kỷ Tử Huyên ngây người.

Nhìn đề bài trên vở, nó nhận ra cô ta, nhưng cô ta chẳng nhận ra nó.

Lúng túng hồi lâu, dưới ánh mắt sắc bén của Tô Trạch, cô ta cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi Tô Trạch, vừa rồi mình không nghe thủng.”

“Nếu cậu không thực sự muốn học thì đừng lãng phí thời gian của tôi.”

Kỷ Tử Huyên vội vàng kéo tay Tô Trạch đang thu dọn sách vở: “Mình sai rồi Tô Trạch, mình nhất định sẽ chăm chỉ học hành, cậu đừng đi mà.”

Mãi không đợi được câu trả lời của Tô Trạch, cô ta ngước mắt lên thì thấy Tô Trạch đang nhìn chằm chằm vào một nơi không xa.

Đề xuất Cổ Đại: Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện