Khu ổ chuột này rẽ trái quẹo phải, ngõ ngách cực kỳ nhiều.
Lạc Dao mới đi qua vài lần nhưng đã thuận lợi tìm thấy con hẻm Tần Luật đánh nhau hôm qua, chỉ là ở đây không có ai.
Cô khẽ nhíu mày: "Không lẽ chuồn rồi chứ?"
Đang định xem có nên báo cảnh sát không thì thấy phía trước có một chỏm tóc vàng, Lạc Dao lập tức gọi: "Trai đẹp ơi."
Nghe thấy hai chữ trai đẹp, tên tóc vàng theo bản năng quay đầu lại, vừa nhìn thấy cô, đồng tử co rụt, lập tức vắt chân lên cổ mà chạy!
Đại lão này hại đại ca nhà hắn xong giờ định ra tay với hắn luôn à?
Không, hắn thà chết chứ không chịu khuất phục!
Lạc Dao đưa hai tay chặn đứng tên tóc vàng, ánh mắt lạnh lẽo: "Chạy cái gì?"
"Tôi... tôi." Tên tóc vàng hai tay ôm ngực, liếc nhìn nhan sắc cực phẩm ngay trước mắt, rồi như thể anh dũng hy sinh mà buông tay ra: "Đại lão, người muốn lấy gì thì lấy đi! Em sẵn lòng."
"Bốp." Một cái tát vào đầu.
Tên tóc vàng ngước mắt, chạm phải ánh mắt khinh bỉ chê bai của Lạc Dao: "Tần Luật đâu?"
"Em... em không biết, hôm nay em được nghỉ."
Lạc Dao: "..." Thời buổi này làm lưu manh cũng được nghỉ phép à?
"Không biết thì gọi điện mà hỏi."
Cảm nhận được tâm trạng thiếu kiên nhẫn của đại lão, tên tóc vàng run rẩy rút điện thoại, rất nhanh đã hỏi rõ tình hình: "Hôm nay có một quán ăn ở đường Trung Sơn khai trương, có đứa đến phá đám, đại ca dẫn người đi giải quyết rồi."
"Quán ăn phá đám thì liên quan gì đến anh ta?"
"Quán đó có nộp tiền bảo kê cho bọn em mà."
Lạc Dao ừ một tiếng: "Dẫn tôi qua đó."
"Đại... đại lão, hôm nay em ngh... em dẫn người đi ngay." Dưới cái nhìn "hiền hậu" của Lạc Dao, tên tóc vàng lập tức thức thời đổi giọng.
Tên tóc vàng vừa định dẫn đại lão đi quét mã xe đạp công cộng đã bị đại lão xách cổ lôi thẳng lên taxi.
Lạc Dao hiếm khi tò mò: "Bọn anh ra ngoài toàn đạp xe công cộng à?"
"Khụ, bảo vệ môi trường." Tên tóc vàng hơi ngượng, thực tế là trong túi hắn chẳng còn mấy đồng.
Lạc Dao không nói gì nữa, tên tóc vàng thì cứ lén lút liếc nhìn cô, Lạc Dao lườm hắn một cái: "Có việc gì?"
"Cái đó... đại lão, hôm qua đại ca nhà em có chịu 'khuất phục' không ạ?"
"Ừ."
"Thật ạ?"
"Ừ."
Tên tóc vàng cảm thấy thế giới quan sụp đổ, rút điện thoại ra, lại liếc nhìn Lạc Dao, thừa lúc đại lão không chú ý, lập tức nhắn tin này vào cái nhóm chat không có đại ca của bọn chúng.
Đường Trung Sơn không xa lắm.
Đi khoảng mười phút thì xe dừng.
Trước cửa quán ăn mới mở người qua kẻ lại tấp nập, tên tóc vàng quen đường quen lối dẫn Lạc Dao đến một con hẻm nhỏ phía sau quán, chưa kịp rẽ vào đã nghe thấy vô số tiếng rên rỉ thảm thiết.
Lạc Dao rẽ vào nhìn, trong con hẻm ẩm ướt người nằm la liệt dưới đất, chỉ còn hai người đang đứng, một trong số đó là Tần Luật. Lúc này cả hai đều bầm dập, đang đấm đá túi bụi vào mặt nhau, khuôn mặt đẹp trai kia giờ đã sưng vù không nhận ra nổi.
"Đại ca."
Tên tóc vàng nhanh chóng lao lên, giúp Tần Luật đập tên còn lại đang đứng, chưa đầy hai đấm tên đó đã không chịu nổi, ngã lăn ra đất kêu oai oái, Tần Luật được tên tóc vàng đỡ lấy, lúc này mới nhìn thấy Lạc Dao.
Lạc Dao nhíu mày đi tới, cũng chẳng thèm nhìn dưới chân là cái gì, cứ thế dẫm qua, đi đến đâu tiếng la oai oái vang lên đến đó.
Tên tóc vàng đứng bên cạnh không nỡ nhìn, may mà hôm nay hắn nghỉ, nếu không chắc cũng bị đại lão dẫm cho một phát rồi.
"Đồ ăn sáng của tôi đâu?"
"..."
Lạc Dao như không thấy vẻ mặt cạn lời của Tần Luật, một tay túm lấy cánh tay anh, Tần Luật lập tức đổ ập người vào cô, chưa kịp phản ứng đã thấy hai chân rời khỏi mặt đất.
Đù! Anh bị bế kiểu công chúa à?
Tên tóc vàng đứng bên cạnh cũng ngơ ngác, não bộ chậm vài nhịp xong không nhịn được mà cười như lợn bị chọc tiết.
Truyện tại Ban Ha, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi