Lạc Dao tắm rửa xong đi ra, trên bàn đã đặt một phần đồ ăn giao tận nơi.
Cô để mái tóc ướt sũng ngồi trên ghế đẩu, mở hộp đồ ăn ra, là một phần phở xào thịt bò, Lạc Dao cũng chẳng chê bai, lập tức ăn ngon lành, Tần Luật ngồi đối diện cô, cầm điện thoại nhắn tin, vốn đã quen độc lai độc vãng, sự hiện diện của Lạc Dao khiến anh cảm thấy không thoải mái chút nào.
"Cái anh Đường Chiêu hôm nay ấy, cô không thích anh ta à?" Tần Luật phá vỡ bầu không khí im lặng gượng gạo.
"Ừ." Lạc Dao tùy tiện đáp một tiếng, "Tra nam thôi mà."
Tần Luật lần đầu tiên nghe thấy có người đánh giá Đường Chiêu như vậy, lập tức nổi máu hóng hớt hỏi: "Hắn ta từng cắm sừng cô à?"
Lạc Dao không có ý định thỏa mãn trí tò mò của anh, hỏi ngược lại: "Anh ghét hắn?"
"Ừ."
"Ờ."
Tần Luật đang đợi Lạc Dao hỏi tiếp, nhưng đợi mãi cũng không thấy cô nói câu thứ hai, anh ngước mắt nhìn người phụ nữ: "Cô không tò mò à?"
"Không." Cô biết thừa rồi.
"Mà cô ở chỗ tôi thế này, người nhà cô có đồng ý không?" Tần Luật tiếp tục dò xét.
"Ừ."
"Ừ" là câu trả lời kiểu gì? Là đồng ý? Hay là đang trả lời lấy lệ với anh?
Tần Luật nhìn vẻ mặt bất cần đời của Lạc Dao, lập tức hiểu ra đáp án, cô chính là đang lấy lệ với anh, Tần Luật cảm thấy mệt tâm quá, đại lão khó giao tiếp quá đi mất, nhưng dù khó cũng phải giao tiếp, nếu không anh bứt rứt không yên.
Chưa đợi anh tiếp tục dò xét, đã thấy Lạc Dao đặt hộp đồ ăn xuống: "Có máy sấy tóc không?"
"Không có." Tóc anh ngắn, dùng khăn lau qua là khô ngay, cần gì máy sấy.
"Ờ, thế anh đi mua đi."
"..." Đúng là coi anh như bảo mẫu thật rồi, "Đại lão ơi, cô nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, tôi đào đâu ra máy sấy tóc cho cô?"
Lạc Dao chỉ chỉ vào mái tóc, lý lẽ hùng hồn: "Thế tôi ngủ kiểu gì?"
Tần Luật cạn lời, đành phải đứng dậy sang nhà hàng xóm mượn.
Cửa cũng không đóng, lúc anh cầm máy sấy đi vào, Lạc Dao còn nghe thấy một giọng nữ nũng nịu: "Luật Luật à, lần sau thiếu cái gì cứ sang chị Lan mượn nhé, chỗ chị cái gì cũng mượn được hết, mượn người cũng được luôn."
Sắc mặt Tần Luật không đổi, cứ như không biết người ta đang thả thính mình vậy, chỉ đưa chiếc máy sấy màu hồng cho Lạc Dao, giọng điệu có chút khó chịu: "Sấy đi sấy đi."
"Chị ta hay thả thính anh à?"
Tần Luật không nói gì, Lạc Dao nhìn biểu cảm của anh là biết câu trả lời: "Có cần tôi dạy cho chị ta một bài học không?"
"Không cần."
Lạc Dao cũng không ép, cắm điện máy sấy, tiếng vù vù vang lên.
Dọn dẹp xong xuôi cũng đã một giờ sáng.
Trên chiếc giường gỗ nhỏ, Lạc Dao nằm sát mép giường nhắm mắt ngủ, cái tư thế đó nếu ai không biết còn tưởng đây là nhà cô, còn ra dáng chủ nhà hơn cả chủ nhà thật. Tần Luật tức mà không làm gì được, trong phòng không có sofa, anh muốn ngủ sofa cũng không xong.
Thôi kệ, cứ nghĩ đây là người phụ nữ Đường Chiêu thích đi.
Cách này quả nhiên hiệu quả, Tần Luật lập tức có động lực: "Đại lão, cô xích vào trong đi."
"Không."
Tần Luật rén ngang, ngoan ngoãn leo lên giường nằm phía trong, anh nghiêng đầu liếc nhìn Lạc Dao đang nhắm mắt, rút điện thoại bật chế độ chụp ảnh, lén lút ghé sát đầu vào gần Lạc Dao, nhìn vào ống kính định chụp trộm thì bỗng thấy người trong màn hình mở choàng mắt.
"Đù!" Điện thoại rơi bộp xuống người anh, "Hết hồn hà."
"Anh chụp trộm tôi?"
"Tôi..." Tần Luật hơi chột dạ.
Lạc Dao chủ động ghé sát lại, cầm lấy chiếc điện thoại rơi trên người anh, hướng về ống kính cùng anh chụp nhanh vài tấm ảnh chung, rồi nhét điện thoại vào tay anh: "Xong rồi đấy, ngủ đi."
Tần Luật tắt đèn, nằm trên giường mà mặt vẫn còn ngơ ngác.
Truyện tại Ban Ha, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Cổ Đại: Tự Cẩm