Bốn vị chủ đỉnh lúc này chỉ muốn yên tĩnh một mình.
Họ cứ ngỡ Dung Trúc là trường hợp cá biệt, không ngờ năm đứa đồ đệ thì ba đứa dính chưởng, hai đứa kia chắc cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Dù họ có tiếc của đến mấy thì lúc này cũng chẳng thể mặt dày mà giữ ba người lại được.
Thực sự là cái trò của Bạch Huyền Quân làm người ta thấy quá là "ảo ma ca na đa".
Ông không muốn dạy đồ đệ thì ông nhận đồ đệ làm cái quái gì?
Nhận người ta vào môn hạ rồi bỏ mặc không thèm ngó ngàng, để người ta mốc meo trong môn phái à?
Bảo tư chất kém dạy không nổi thì thôi đi, đằng này ba đứa đồ đệ này tu luyện tâm pháp công pháp tệ nhất mà vẫn đạt được tu vi thế này, thì đúng là thiên tài rồi còn gì.
Tư chất đứa nào cũng "ngon lành cành đào".
Ba đứa này mà để họ nhận một đứa thôi là họ đã phải dốc hết tâm can ra mà dạy rồi, còn Bạch Huyền Quân thì sao?
Thôi, nhức đầu quá.
Cứ thế, dưới ánh mắt giận dữ của Bạch Huyền Quân, ba người Dung Trúc đã thành công đoạn tuyệt quan hệ thầy trò với lão ta.
...
Rời khỏi Xích Tiêu Tông.
Ôn Di và Tô Xuyên cứ như bám đuôi Dung Trúc, hắn đi đâu là hai người theo đó.
Dung Trúc: "..."
"Các đệ theo ta cũng vô ích, ta chuẩn bị đi rèn luyện rồi, những nơi ta tới rất nguy hiểm, không thể bảo vệ các đệ chu toàn được đâu."
Hắn nói vậy, Tô Xuyên và Ôn Di cũng đúng là không tiện đi theo nữa.
Dù sao tu vi bọn họ còn thấp, đi theo không giúp được gì cho Dung Trúc mà còn làm vướng chân huynh ấy.
Tô Xuyên mờ mịt nói: "Haiz, thiên hạ rộng lớn, đệ cũng chẳng biết đi đâu về đâu nữa."
"Thực ra ta thấy các đệ có thể đăng ký làm lính đánh thuê, vừa tu luyện vừa nhận những nhiệm vụ phù hợp với mình, không chỉ được rèn luyện mà biết đâu còn gặp được cơ duyên."
"Lính đánh thuê?" Mắt Ôn Di sáng lên, "Đây đúng là một nơi hay ho đấy."
Tô Xuyên và Ôn Di trước đây đều là con nhà giàu, chẳng hiểu biết gì mấy về lính đánh thuê, thế là Dung Trúc giải thích chi tiết cho họ một hồi.
Lúc chia tay, hắn tặng cho hai người một ít đan dược và cuộn giấy truyền tống.
Cuộn giấy truyền tống này Dung Trúc có mười cái, là phần thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ đoạn tuyệt quan hệ thầy trò. Lúc nguy cấp dùng để cứu mạng thì đúng là "hết nước chấm".
Có thể nói thêm một cuộn giấy truyền tống là thêm một mạng sống.
Dung Trúc có thể tặng thứ này cho họ khiến cả Tô Xuyên và Ôn Di đều vô cùng cảm động.
"Đại sư huynh, tuy chúng ta không còn sư phụ, nhưng trong lòng đệ, huynh mãi mãi là đại sư huynh của đệ." Tô Xuyên cảm động nói: "Thực sự cảm ơn huynh rất nhiều."
Cậu ta đã sớm không muốn ở lại Xích Tiêu Tông rồi, tiếc là không có dũng khí để đoạn tuyệt quan hệ.
Nhờ Dung Trúc dẫn đầu nên cậu ta mới lấy hết can đảm để cùng rời đi.
Giờ Dung Trúc còn tặng cậu ta cuộn giấy truyền tống quý giá thế này, trong lòng cậu ta, Dung Trúc chính là ân nhân.
Ôn Di đứng bên cạnh cũng vô cùng cảm động.
Có điều cậu ta không nói được những lời sến súa như Tô Xuyên, chỉ đơn giản thốt ra một câu: "Cảm ơn."
Tình cảm chứa đựng bên trong sâu nặng đến mức nào chỉ có bản thân cậu ta mới rõ.
"Không cần khách sáo thế, anh em sư huynh đệ một nhà cả." Dung Trúc mỉm cười, rút kiếm ra nói: "Vậy thì núi cao sông dài, hẹn ngày gặp lại."
"Hẹn ngày gặp lại."
Hai người chắp tay chào Dung Trúc, hắn mỉm cười, nhảy lên Kinh Hồng Kiếm, loáng cái đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
...
Thành Lạc Nhật.
Bạch Thiên Ly và Giang Hựu chật vật chạy tới đây.
Trong giới tu chân, tranh ảnh truy nã bọn họ đã dán khắp nơi, đúng là kiểu "chuột chạy qua đường, ai ai cũng đòi đánh".
Dù bọn họ có dùng Dịch Dung Đan, nhưng gặp kẻ tu vi cao thì vẫn bị nhìn thấu như thường. Thế nên một tháng qua bọn họ sống chẳng hề dễ dàng, lúc nào cũng bị truy đuổi, mấy lần suýt "bay màu" đều nhờ pháp bảo của Bạch Thiên Ly mới thoát hiểm trong gang tấc.
Bạch Thiên Ly vô cùng mệt mỏi, cái mệt này không phải về thể xác mà là về tinh thần.
Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.
Đề xuất Cổ Đại: Nam Quỷ U Ám Nhòm Ngó Ta Nhiều Năm