Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 468: Chân tướng

"Hỏa Vũ Tứ Phương!" Dung Trúc lập tức rút Kinh Hồng Kiếm, chặn đứng đòn tấn công của Mặc Thiên.

Đồng thời, uy áp thuộc về kỳ Kim Đan đỉnh phong lập tức đè nặng lên hai người kia, khiến cả hai đứng còn không vững chứ đừng nói đến chuyện tấn công.

Mặc Thiên nhìn Dung Trúc, chấn kinh nói: "Chuyện này sao có thể?"

Thực lực này tuy chưa tới Nguyên Anh nhưng ít nhất cũng là Kim Đan hậu kỳ rồi.

Lâm Thắng thì liếc mắt thấy thanh kiếm đỏ trong tay Dung Trúc: "Vũ khí cực phẩm, sao huynh có được nó?"

"Đương nhiên là cơ duyên có được trong bí cảnh này rồi."

Dung Trúc vừa nói vừa bồi thêm cho bọn họ một kiếm, thấy bọn họ đều không nhúc nhích nổi mới thu kiếm lại nói: "Ta sẽ không giết các người, nhưng những gì các người làm ta đã dùng ảnh thạch ghi lại rồi, đến lúc đó sẽ đưa cho sư phụ."

"Đừng mà!" Mặc Thiên và Lâm Thắng lúc này mới biết sợ: "Đại sư huynh, cầu xin huynh, đừng nói với sư phụ, chúng đệ sẽ bị đuổi khỏi sư môn mất."

Dung Trúc lạnh lùng nói: "Lúc các người định giết Ôn Di thì nên nghĩ đến kết cục khi bị sư phụ biết chuyện."

"Đại sư huynh, cầu xin huynh, đừng nói với sư phụ."

"Đúng vậy, đại sư huynh, chúng đệ biết sai rồi, chúng đệ hứa sẽ không dám nữa."

Ôn Di ở bên cạnh đang ngồi thiền mở mắt ra, gương mặt tái nhợt nói: "Hừ, tam sư đệ, tứ sư đệ, bình thường ta với các người không oán không thù, vậy mà không ngờ các người lại hận ta đến thế, không màng tình nghĩa đồng môn mà muốn giết ta trong bí cảnh! Người ngoài không biết còn tưởng ta đã làm chuyện gì có lỗi với các người cơ đấy."

"Thực ra, thực ra..." Lâm Thắng nghiến răng, đang định nói ra thì Mặc Thiên vội ngăn lại: "Tam sư huynh! Có những lời phải nghĩ kỹ rồi hãy nói."

Nghe vậy, Dung Trúc và Ôn Di nhìn nhau một cái.

Chuyện này quả nhiên có uẩn khúc.

"Tam sư đệ, nếu đệ chịu nói thật cho ta biết, ta sẽ xin sư phụ tha thứ cho đệ."

Lâm Thắng chưa kịp nói, Mặc Thiên bên cạnh đã cười lạnh một tiếng: "Huynh? Đại sư huynh lấy đâu ra tự tin mà nói thế? Người ngoài không biết chứ anh em trong nhà còn lạ gì, sư phụ đối với chúng ta... hừ."

Một tiếng "hừ" đã đủ cho thấy Mặc Thiên bất mãn với Bạch Huyền Quân đến mức nào.

Dung Trúc khẽ nhíu mày, đang định lên tiếng thì nghe Lạc Dao nói: "Anh có thể nói cho bọn họ chuyện Bạch Thiên Ly và Giang Hựu song tu."

Hắn tuy không hiểu ý nghĩa câu này của Lạc Dao, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời: "Tứ sư đệ chắc là muốn để tiểu sư muội xin tội giúp đúng không? Nhưng chắc đệ không biết, cô ta đã song tu với kẻ thuộc Ma tộc rồi, còn định giết người diệt khẩu tên Phù tu bắt gặp chuyện gian dâm của bọn họ, may mà người ta mạng lớn thoát được, nhưng sau chuyến bí cảnh này, cô ta đừng nói là xin tội cho đệ, e là bản thân còn lo chưa xong."

"Cái gì?" Mặc Thiên trợn tròn mắt, gào lên: "Không thể nào!"

Lâm Thắng cũng mang vẻ mặt không thể tin nổi.

Rõ ràng tiểu sư muội ám chỉ với hắn rằng chỉ cần lần này giết được nhị sư huynh, cô ta sẽ kết thành đạo lữ với hắn, sao cô ta có thể song tu với người khác được? Lại còn là Ma tu?

"Ta có ảnh thạch ở đây, các người có muốn xem không?"

Dung Trúc nhìn thần sắc của bọn họ là biết ngay ý đồ, lập tức lấy ảnh thạch ra, vận dụng linh lực rồi phẩy tay vào không trung, hình ảnh hiện ra rõ mồn một.

Chính là cảnh Bạch Thiên Ly và Giang Hựu hôn nhau lúc Dung Trúc vào mật thất, ngay sau đó hình ảnh nhảy đến lúc bọn họ ra khỏi hầm ngầm.

Cảnh tên Phù tu sắp bị giết thì Dung Trúc cứu hắn, và chính miệng Bạch Thiên Ly thừa nhận Giang Hựu là Ma tu, cũng như chuyện cô ta ở bên hắn.

"Sao lại như vậy?" Mặc Thiên như bị đả kích cực lớn, nằm vật ra đất, vẻ mặt không còn thiết sống: "Cô ta rõ ràng hứa với đệ là chỉ cần giết nhị sư huynh, cô ta sẽ kết thành đạo lữ với đệ mà."

Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.

Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Tôi Phá Thai, Bạn Trai Tôi Mất Khả Năng Sinh Sản
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện