"Được." Hạ Văn Phủ hào phóng đồng ý. "Đợi ra ngoài tôi sẽ trả thù lao cho huynh, giờ pháp bảo tôi mang theo dùng sạch bách rồi. Dung đạo hữu, trong lúc chưa gặp được đồng môn, thời gian này tôi đành phải bám theo huynh thôi, huynh đừng có bỏ rơi tôi đấy."
"... Được rồi."
Thế là Dung Trúc bỗng dưng có thêm một cái "đuôi" dính như keo.
Không chỉ đuổi không đi mà còn nói cực kỳ nhiều, lý lẽ cùn thì cả đống, nhưng Dung Trúc lại không thấy ghét hắn.
Điều này khiến Dung Trúc nhớ lại lúc vào bí cảnh, đám Phù tu kia đứa nào cũng như hoa khôi giao tiếp, gặp ai cũng nói chuyện được, chắc đây chính là sức hút của Phù tu chăng?
Tuy Hạ Văn Phủ lý lẽ cùn đầy mình, nhưng khi trò chuyện với hắn, Dung Trúc cũng nhận được không ít gợi ý hay ho.
Hắn tu luyện toàn là tự mình mày mò, Lạc Dao chỉ thỉnh thoảng mới chỉ điểm, nên Dung Trúc cũng hay đâm đầu vào ngõ cụt. Nhưng đạo của Phù tu và Kiếm tu hoàn toàn trái ngược nhau, việc trò chuyện với Phù tu đương nhiên có ích lớn cho việc tu luyện của Dung Trúc.
Mấy ngày trôi qua, bọn họ không gặp quá nhiều nguy hiểm, thậm chí còn chẳng thấy bóng người nào.
Khiến cả hai đều phải cảm thán cái bí cảnh này rốt cuộc rộng đến mức nào.
Đến ngày thứ sáu, Hạ Văn Phủ cuối cùng cũng gặp được đồng môn của mình, hắn lập tức mở máy nói, như súng liên thanh kể hết mọi chuyện xảy ra mấy ngày qua cho sư huynh đệ nghe.
Dung Trúc: "..."
Hóa ra trước đây Hạ Văn Phủ vẫn còn nể mặt mà nói ít đấy, cái mồm này sao mà khiếp thế, đây đúng là nhân tài làm nghề nghe ngóng tin tức.
Vì trước đó Hạ Văn Phủ đã hỏi ý kiến Dung Trúc về chuyện của Bạch Thiên Ly.
Dung Trúc kiếp này chẳng có tình cảm gì với Bạch Thiên Ly, cũng chẳng mặn mà gì với Bạch Huyền Quân, đương nhiên sẽ không giúp Bạch Thiên Ly che giấu, bèn bảo Hạ Văn Phủ cứ sự thật mà nói.
Thế nên lúc này, đám Phù tu nghe tin con gái của Huyền Quân Kiếm Thánh là Bạch Thiên Ly lại đi song tu với Ma tộc thì đều thấy không thể tin nổi.
Điều khiến đám Phù tu tức giận hơn là kẻ này vì bị sư đệ nhà mình bắt quả tang chuyện gian dâm mà định giết người diệt khẩu, đúng là "chú nhịn được chứ thím không nhịn được".
Đứa nào đứa nấy tức nổ đom đóm mắt, định bụng ra khỏi bí cảnh sẽ bẩm báo chuyện này lên tông chủ, để tông chủ đòi lại công bằng cho bọn họ.
Dĩ nhiên, bọn họ cũng vô cùng cảm ơn Dung Trúc đã cứu Hạ Văn Phủ.
Sau khi nhận được những lời cảm ơn nồng nhiệt, Dung Trúc lại trở thành kẻ độc hành.
Có lẽ vận may lúc trước dùng hết rồi, đoạn đường sau hắn không gặp thêm bảo vật nào nữa, ngược lại nguy hiểm thì gặp không ít, Dung Trúc cũng coi như đó là dịp để rèn luyện.
Ngày cuối cùng ở bí cảnh, khi Dung Trúc đang ngồi thiền tu luyện để củng cố tu vi thì bỗng nghe thấy tiếng đánh nhau cách đó không xa.
Dung Trúc đứng dậy nhìn, vậy mà lại thấy Ôn Di.
"Nhị sư đệ." Hắn gọi một tiếng.
Ôn Di đang tuyệt vọng, vạn lần không ngờ lại gặp được Dung Trúc, hắn quay đầu nhìn Dung Trúc một cái, kích động kêu lên: "Đại sư huynh!"
Nhưng ngay sau đó hắn lại hét: "Mau chạy đi."
Đại sư huynh là Trúc Cơ đỉnh phong, tam sư đệ và tứ sư đệ cũng vậy, một mình huynh ấy chắc chắn không đối phó nổi hai người, nói không chừng còn bị liên lụy.
Dung Trúc không nghe lời cậu ta, vội vàng chạy tới, lúc này mới nhìn thấy hai người khác đang bị cây cối che khuất.
Hóa ra là Lâm Thắng và Mặc Thiên!
Hắn tùy ý đỡ đòn tấn công của bọn họ, giận dữ quát: "Các người điên rồi sao, dám tàn sát đồng môn?"
"Đại sư huynh, đã bị huynh nhìn thấy rồi thì huynh cũng đừng hòng ra ngoài."
Mặc Thiên không thèm nói nhảm, lập tức vung kiếm, một luồng linh lực mang theo băng linh căn lao về phía Dung Trúc, đi đến đâu hoa cỏ cây cối đều bị đóng băng đến đó.
Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mạt Thế Điền Viên, Tay Xé Tra Nam Cùng Ánh Trăng Sáng