Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 462: Phá ảo cảnh

Giờ Tý.

Bí cảnh chuẩn bị mở cửa.

Trưởng lão sau khi dặn dò đám đệ tử Xích Tiêu Tông một hồi thì cho phép họ tiến vào.

Tóm lại là vạn sự phải cẩn thận, pháp bảo gì cũng không quan trọng bằng mạng sống của mình, rèn luyện là chính, bảo vật là phụ.

Lúc Dung Trúc vào là đi cùng Ôn Di và Tô Xuyên.

Sau một hồi chóng mặt, Dung Trúc thấy mình đang đứng bên một bờ sông, bên cạnh không còn Ôn Di và Tô Xuyên đâu nữa, hắn nhìn quanh, không gian yên tĩnh đến kỳ lạ.

Hắn rút kiếm ra, tùy ý chọn một hướng rồi bước đi.

Trong bí cảnh, nơi nào cũng rình rập nguy hiểm.

Mới đi được vài bước, Dung Trúc bỗng khựng lại, hắn nheo mắt nhìn xuống dòng sông trong vắt thấy tận đáy bên cạnh.

Không đúng.

Dòng sông này vậy mà lại không hề chảy, giả trân quá mức.

Hắn lại quan sát kỹ xung quanh, nhanh chóng phát hiện ra những điểm bất thường khác.

Sông không chảy, không có gió, cây cối cũng chẳng có chút sức sống nào, ngay cả thảm cỏ dưới chân cũng toát lên một chữ "giả".

Chẳng lẽ là ảo trận sao?

"Ừ, là ảo trận đấy."

Câu trả lời của Lạc Dao khiến lòng Dung Trúc bình tĩnh lại không ít: "Đây quả nhiên là ảo trận, Lạc Dao, cô đừng nói cho tôi biết trận nhãn ở đâu nhé, để tôi tự tìm."

"Ừ." Cô cũng chẳng định giúp hắn.

Kiểu rèn luyện này, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng thì Lạc Dao sẽ không mở miệng giúp đỡ.

Dĩ nhiên, nếu hắn tự đoán ra thì lại là chuyện khác.

Dung Trúc không ngờ mình lại đen đủi thế, vừa vào bí cảnh đã dính ngay ảo trận.

Hắn tìm quanh một lượt không thấy chỗ nào bất ổn, dứt khoát nhắm mắt lại, dùng thần thức tìm kiếm mọi thứ ở đây.

"Vút ——"

Một đạo kiếm khí bất ngờ đánh xuống nước, một con sâu bò gần như hòa làm một với dòng nước trong vắt bay vọt ra, nhanh chóng né được đạo kiếm khí này.

"Là sâu biến sắc!"

Lạc Dao: "..."

Đây rõ ràng là tắc kè hoa mà, sâu biến sắc là cái quái gì vậy?

Chỉ thấy con tắc kè hoa đó lập tức đổi màu, sau đó lại ẩn mình vào một đám cỏ.

Dung Trúc tập trung tinh thần cao độ.

Trong tầm mắt chỉ toàn một màu xanh, dùng mắt thường đúng là không cách nào phân biệt được vị trí của tắc kè hoa, hắn dứt khoát nhắm mắt lại, dùng âm thanh để nhận biết mọi thứ.

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

Gần như không có bất kỳ tiếng động nào.

Nhưng Dung Trúc đột nhiên ra tay, một đạo kiếm khí đánh thẳng vào con tắc kè hoa đang hòa mình vào môi trường. Lần này Dung Trúc không để nó chạy thoát nữa, hắn nhanh chóng áp sát, con tắc kè hoa không kịp chạy trốn, cơ thể bỗng nhiên phình to ra.

Cái lưỡi dài gần một mét như dây leo mang theo lực hút mạnh mẽ vút vút lao tới, khiến Dung Trúc không kiểm soát được cơ thể, lao thẳng về phía cái miệng đỏ lòm của nó.

Hắn vội dùng linh lực định trụ thân hình, sau đó dùng kiếm múa ra một đóa kiếm hoa, quát lớn: "Thần Long Cửu Biến!"

Nhiệt độ xung quanh lập tức tăng cao, một bóng hình đỏ rực như rồng xuất hiện, lao thẳng về phía tắc kè hoa, khi con tắc kè hoa định bỏ chạy thì bóng rồng đỏ rực đó phân tách ra làm chín, bao vây hoàn toàn con tắc kè hoa, không còn đường trốn.

"Bùm ——"

Con rồng đỏ mang theo linh lực hệ hỏa khổng lồ đánh trúng mục tiêu, đánh cho con tắc kè hoa kia không còn tâm trí đâu mà ngụy trang màu sắc nữa.

Dung Trúc thừa thắng xông lên, tung thêm một chiêu cuối: "Phật Quang Giáng Ma!"

Hắn ra chiêu vừa nhanh vừa chuẩn, tắc kè hoa không kịp né tránh, lại bị chiêu này đánh trúng, bóng dáng nó lập tức tan biến vào không trung.

Đồng thời, cảnh tượng trước mắt Dung Trúc cũng thay đổi hoàn toàn.

Trước mắt là một màn đen kịt.

Hắn búng tay tạo ra một quả cầu lửa nhỏ để soi sáng xung quanh.

Nơi này hoang vu lắm, không có người, nhưng Dung Trúc có thể chắc chắn rằng ảo cảnh đã bị phá.

Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Hòa Ly, Tiền Phu Hắn Phát Điên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện