Buổi tối ăn cơm, mọi người đều tùy ý ăn chút lương khô.
Lần này đi bí cảnh, nhẫn trữ vật của mỗi người đều tích trữ không ít thức ăn.
Dung Trúc không ăn, hắn đã uống Bích Cốc Đan nên không thấy đói.
"Đại sư huynh." Bạch Thiên Ly đi tới, đưa cho Dung Trúc mấy miếng bánh ngọt tinh xảo đẹp mắt: "Huynh chưa ăn tối đúng không? Đây là bánh quế, huynh ăn chút lót dạ đi."
Dung Trúc từ chối: "Không cần đâu, huynh không đói."
"Vậy sao." Bạch Thiên Ly thu bánh lại, rồi hỏi tiếp: "Đại sư huynh, ngày mai lúc vào bí cảnh, mọi người cùng nắm tay nhau vào nhé?"
"Vô ích thôi, nắm tay cũng sẽ bị tách ra."
Bạch Thiên Ly nghe vậy, cúi đầu buồn bã nói: "Có phải đại sư huynh không thích muội không?"
Dung Trúc: "..."
Sao tự nhiên lại nhảy sang cái chủ đề này rồi?
Sự im lặng của hắn khiến Bạch Thiên Ly tưởng là ngầm thừa nhận, cô ta ngẩng đầu nói một câu "Đại sư huynh, muội ghét huynh" rồi chạy biến.
Dung Trúc ngơ ngác, chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra thì Lâm Thắng và Mặc Thiên đã thay cô ta chỉ trích Dung Trúc: "Đại sư huynh, sao huynh có thể đối xử với tiểu sư muội như thế?"
"Đúng đấy, tiểu sư muội quan tâm huynh, mang bánh cho huynh ăn, huynh từ chối thì thôi đi, vào bí cảnh nguy hiểm như vậy, tiểu sư muội là Kim Đan sơ kỳ muốn bảo vệ huynh, huynh không nhận lòng tốt cũng được, nhưng sao huynh có thể bảo là không thích tiểu sư muội?"
Dung Trúc: "..."
Hắn cố gắng giảng đạo lý: "Huynh không đói, chẳng lẽ bắt huynh phải cố ăn? Còn chuyện vào bí cảnh, vốn dĩ mọi người sẽ bị tách ra, nắm tay làm gì? Làm chuyện vô ích."
"Tóm lại là huynh sai rồi."
"Đúng, huynh chà đạp tấm lòng của tiểu sư muội!"
Hai người vừa nói vừa lườm Dung Trúc một cái đầy oán trách rồi đi tìm Bạch Thiên Ly.
Lạc Dao nhìn hai tên bia đỡ đạn này: "..."
Quả nhiên cứ ở gần nữ chính là IQ sẽ bị tụt dốc không phanh.
Cái trò gây mâu thuẫn này của nữ chính quá là "trẻ con", vậy mà đám bia đỡ đạn vẫn trúng kế.
Cô nhớ lại cốt truyện gốc, trong lần đi bí cảnh này, hai tên này đã hại chết Ôn Di, e là đối với Dung Trúc cũng chẳng có tình nghĩa gì, biết đâu gặp trong bí cảnh lại ra tay với hắn không chừng.
Chỉ có điều Dung Trúc hiện tại không còn là Trúc Cơ đỉnh phong như bọn họ nữa, thực lực thật sự của hắn là Kim Đan trung kỳ, bọn họ mà dám động vào Dung Trúc thì chỉ có nước tự tìm đường chết.
Ôn Di thấy hai vị sư đệ đi rồi, liền nhắc nhở: "Đại sư huynh, đệ thấy ánh mắt bọn họ không ổn lắm, vào bí cảnh nếu gặp phải thì huynh phải cẩn thận đấy."
"Ừ." Dung Trúc đáp một tiếng, thấy sự quan tâm trong mắt cậu ta, liền đáp lại: "Đệ cũng vậy."
"Đệ biết rồi."
...
Một đêm không chuyện gì xảy ra.
Sáng sớm hôm sau, phi thuyền lại tiếp tục xuất phát.
Bạch Thiên Ly không đến tìm Dung Trúc nữa, Dung Trúc cũng thấy thanh thản, ngược lại Ôn Di và Tô Xuyên thỉnh thoảng lại đến hỏi Dung Trúc về chuyện tu hành, Dung Trúc không hề giấu nghề, đem những tâm đắc của mình kể cho họ nghe, khiến hai người thu hoạch được rất nhiều.
Khi trời gần sập tối, phi thuyền cuối cùng cũng đến gần đầm lầy Nguyên Đại.
Nơi gần bí cảnh đã sớm bị người ta chiếm hết chỗ, nhìn qua một lượt thấy toàn là người với người.
Người của Xích Tiêu Tông đến hơi muộn, các môn phái khác cơ bản đều đã có mặt. Người của Thánh Nho Tông ở phía sau họ, vừa xuống thuyền là đã tíu tít chào hỏi, bất kể là tán tu hay môn phái khác đều tỏ ra rất quen thuộc, đúng chuẩn là những "hoa khôi giao tiếp" nổi bật nhất ở đây.
Bí cảnh sẽ mở vào giờ Tý.
Thế nên lúc này mọi người hoặc nói chuyện, hoặc ăn cơm, hoặc ngồi thiền, tóm lại là một cảnh tượng hỗn loạn, ai không biết còn tưởng đây là hội các bà nội trợ tranh nhau mua trứng gà miễn phí ấy chứ.
Đám người Dung Trúc nhìn cảnh này cũng thấy rất lạ lẫm.
Đặc biệt là Dung Trúc, cứ thấy hình tượng tiên nhân trong giới tu chân của mình bỗng chốc sụp đổ tan tành.
Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.
Đề xuất Xuyên Không: Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Đến Thập Niên 70